Thú Phi

Chương 23: Xuất phủ

“Đi, tới ám lao!” Độc Cô Tuyệt đứng dậy, vẻ mặt thản nhiên lạnh lùng ném lại một câu rồi quay lưng đi thẳng, Sở Vân vội vã đuổi theo sau lưng.

 

Ám lao là một bộ phận bí mật thuộc Độc Cô Tuyệt, được tạo ra chính là cho đám gian tế, trọng phạm. Đã vào ám lao, chỉ có thể phun ra toàn bộ bí mật, kết cục tử tế là hoàn toàn không tưởng.

 

Ả cung nữ giả hạ độc hai ngày trước đã bị áp giải tới đó, có điều ả ta khoá mõm khá chặt, hai ngày rồi mà còn chưa chịu khai ra kẻ đứng sau lưng chỉ đạo là ai. Vốn Độc Cô Tuyệt không cần tự mình đến đó, có điều hiện giờ trong phủ lại mò đến mấy kẻ hắn ta không vừa mắt. Hắn mà không bỏ đi, với thân phận của những kẻ đó, hắn không thể không ra gặp mặt. Điều này thật sự đáng ghét, thà là đến ám lao xử lý tội phạm còn dễ chịu hơn mấy cô ả õng ẹo kia.

 

Mặc Ly thấy Độc Cô Tuyệt tỉnh bơ dứt khoát bỏ chạy lấy người, không khỏi quay sang nhìn Vân Khinh.

 

Cô mỉm cười vuốt ve Điêu nhi, từ tốn nói. “Điêu nhi, hiếm khi có dịp tới kinh đô nước Tần. Chúng ta cũng nên dạo quanh thăm thú chứ nhỉ.” Nói rồi cô ôm lấy Điêu nhi đứng lên, cũng tỉnh bơ dứt khoát không kém quay người bỏ đi.

 

Vân Khinh vốn không thích gặp gỡ người khác, đặc biệt là những kẻ tâm địa khôn lường. Nhân vật chủ yếu là Độc Cô Tuyệt còn có thể bỏ đi, nhân vật làm nền như cô sao lại không thể chứ. So với việc phí thời gian ngồi đó tán hươu tán vượn đối phó với mấy cô công chúa ấy, chi bằng xuất phủ đi dạo loanh quanh, thăm thú cảnh sắc Khánh thành còn hơn.

 

Mặc Ly nghe thấy thế, không khỏi nín lặng. Người nào người nấy thi nhau bỏ chạy lấy người, thật là hết nói nổi cả Vương gia nhà mình lẫn Vân Khinh cô nương. Nhưng rồi anh ta cũng đành phải quay lại bẩm báo. Công chúa thì đã sao chứ, không cần nể mặt thì sẽ không nể mặt.

 

Kinh thành Tần quốc, mười dặm phồn hoa, nhìn quanh đều có thể nhìn thấy mặt đường lát đá xen lẫn với tường thành lầu gác chen chúc, khiến người ta có một cảm giác thô kệch khó lòng tưởng tượng nổi. Đình đài lầu gác, đường xá chợ búa cửa hàng tửu quán, nơi nơi đều mang nét cổ kính pha với nét rêu phong xù xì do dòng thời gian mài dũa, giản dị hào phóng, mà vẫn không kém phần nghiêm túc trang trọng. Trên đường phố, mỗi người nam người nữ đang cất bước lại qua, ai nấy ăn mặc nhẹ nhàng thoải mái, nhưng từ trong mỗi người đều toát ra một vẻ anh dũng khó bì. Cái vẻ ấy, được toả ra từ tận trong xương cốt người của Tần quốc, nên có thể nói, nước Tần anh dũng thiện chiến, là do từng người dân từ nhỏ tới lớn mà thành.

 

“Không được ăn nữa. Ăn nhiều quá đi, nhìn cái bụng nhỏ của mi xem, tròn ủm rồi còn gì?” Vân Khinh đứng cạnh một sạp hàng bán thịt nướng đơn sơ bên đường, nhìn Điêu nhi giờ đang ngồi chồm chỗm giữa sạp mà hết nói nổi.

 

Đặc điểm của nước Tần là chuộng võ và thích ăn những đồ muối dầm nướng sấy. Trên đường phố đâu đâu cũng có thể nhìn thấy đủ các sạp các gánh bán thịt gà rừng, dê núi, trâu bò nướng. Trên cái bếp than lớn, đám động vật này làm sạch nhưng không lột da vặt lông được để lên. Khi thịt đã chín mới bỏ ra đem lột da, moi sạch các loại hương liệu gia vị trước đó đã nhồi vào bụng. Thế nên hương vị thịt nướng thật sự rất ngon.

 

Điêu nhi quay sang chít chít với Vân Khinh mấy tiếng, rồi lại cúi đầu dán chặt đôi mắt nhỏ tròn vo vào một chú gà rừng bóng mượt mỡ màng bên cạnh. Nhìn dáng vẻ của nó này, chao ôi…

 

“Thôi đi nào, thích thì mai ta lại mang mi ra đây ăn tiếp.” Vân Khinh lắc đầu bật cười, vẻ thật không biết làm sao, nhóc chồn này tham ăn quá đi. Cô vừa nói vừa bước lại gần ôm lấy Điêu nhi.

 

Mặc Ngân vốn đi theo Vân Khinh ra ngoài dạo chơi, giờ chỉ biết đứng đó xoa xoa vùng giữa hai bên lông mày mà rằng. “Thật tại hạ chưa bao giờ thấy chú chồn nào thông minh lanh lợi như thế này.” Quả là nó dường như nghe hiểu tiếng người vậy, tuy là ngoài Vân Khinh cô nương không ai có thể chỉ huy nó được.

 

Vân Khinh nghe vậy mỉm cười. “Điêu nhi vốn thông minh mà.” Cô vừa nói vừa vuốt ve Điêu nhi, mà trong lúc này chú chồn nhỏ vẫn không quên ngoảnh đầu đắm đuối âu yếm nhìn cái sạp thịt nướng không nỡ bỏ đi. Nói rồi Vân Khinh quay sang chủ sạp thịt. “Ông chủ à, tính tiền.”

 

“Không cần trả không cần trả. Vân Khinh tiểu thư và chồn con thích ăn là tốt rồi… Này đây, đây là thịt lợn rừng lão vừa mới nướng, Điêu nhi mà thích thì cứ mang theo một ít cho nó ăn.” Ông chủ quán cao to quê mùa cười sảng khoái, nói cũng đầy sảng khoái.

 

Vân Khinh nghe vậy giật mình ngạc nhiên. “Ông nhận thức ta sao?”

 

Ông chủ nọ cười ha hả mà rằng. “Cả Khánh thành này ai lại không nhận ra Vân Khinh tiểu thư chứ, một người một chồn cùng đi với nhau, là dấu hiệu dễ nhận ra mà. Hôm nay sạp lão được tiểu thư và Điêu nhi ghé thăm ăn uống là vinh hạnh cho lão lắm đó.” Vừa nói ông ta xoa tay cười vang, vô cùng khoái trá.

 

Đúng lúc đó, có ba nam nhân vừa vặn đi ngang qua sạp bán thịt, nghe thấy ông ta nói thế, một trong ba người bỗng quay lại liếc Vân Khinh một cái, rồi lại nhanh chóng quay lại đi tiếp, chỉ trong nháy mắt đã biến mất ở khúc ngoặt tiếp theo.

 

Vân Khinh nghe xong chỉ lắc đầu cười, biết thế này mình đã không đi dạo phố.

 

“Tôi đã bảo chính là Vân Khinh tiểu thư mà lại, huynh còn cứ cãi, giờ thì sáng mắt ra chưa?” Một người đàn ông còn khá trẻ đang ăn thịt bỗng vô cùng kích động quay sang nhìn một người khác bên cạnh.

 

“Trời ơi trông cô ấy xinh quá…”

 

“Huynh biết cái gì mà nói, thế không gọi là xinh, mà phải là… phải là… nói thế nào nhỉ…”

 

“Vân Khinh tiểu thư sao…”

 

Chỉ thoáng chốc, bao nhiêu người đang đứng quanh đó liền ồn ào bàn tán, vẻ mặt kích động có, hưng phấn có, kiểu gì cũng có đủ. Vân Khinh thấy vậy chỉ mỉm cười gật đầu với mọi người đang nhìn mình. Lập tức ai nấy sung sướng nhảy dựng, rồi đều đáp lễ đầy thân thiện hơn hở xen lẫn chút sùng bái.

 

“Cám ơn món thịt nướng của ông chủ vậy, Vân Khinh từ chối lại thành bất kính.” Vân Khinh thấy mọi người như thế, liền quay sang gật đầu cảm tạ ông chủ rồi ôm Điêu nhi định bỏ đi. Cô vốn không thích bị người khác nhòm ngó quá nhiều, bản tính cô vốn ưa sự tĩnh lặng.

 

Thân hình Vân Khinh còn chưa kịp quay đi hẳn, bỗng có tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Một đàn chừng năm sáu con ngựa giống Đại Uyển[1] khá tốt đang sải vó lồng lên chạy như điên thẳng tới chỗ Vân Khinh đang đứng. Con nào con nấy đôi mắt đỏ bừng, đi tới đâu hỗn loạn tới đó, tốc độ như chớp giật, chỉ trong nháy mắt đã vọt tới trước mặt cô.

 

“Chạy mau…”

 

“Cứu tôi với…”

 

Tất cả đám thực khách cạnh quán bán thịt nướng lập tức hoảng hốt rú lên, ai nấy đều ù té chạy trốn. Mà Điêu nhi vốn vẫn đang say đắm nhìn con gà rừng nướng trên sạp, giờ bỗng ngẩng phắt lên không biết nhìn thấy cái gì ở tít đằng xa rồi giãy người một cái chạy mất, chỉ trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi.

 

Mặc Ngân vẫn đứng cạnh Vân Khinh giờ lập tức tung người tránh ra, đồng thời bảo cô. “Tránh mau.” Khinh công của Vân Khinh không phải anh ta chưa chứng kiến, việc này với cô chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng Vân Khinh vẫn đứng nguyên tại chỗ không tránh né, vì ngay sau lưng cô còn một người phụ nữ và một cô bé con. Nếu giờ cô tránh ra, hai người kia sẽ gặp nguy hiểm mất. Hai người làm sao có thể chạy thoát khỏi vó lương câu kia được.

 

Ngựa bỗng hí vang, thớt ngựa có màu lông đen nhánh với đôi mắt đỏ rực đang dẫn đầu bỗng lồng lên. Hai chân trước tung cao, thân hình gần như thẳng đứng, khí thế dũng mãnh như sấm vang chớp giật, như thể sẵn sàng đạp nát bấy tất cả những chướng ngại vật cản đường trước mắt.

 

Mà ngay trước hai móng ngựa hung hăng ấy, là một Vân Khinh thong dong đứng nguyên tại chỗ, tà áo xanh thướt tha[2], sừng sững nổi bật.

 

Mọi người xung quanh la hét chói lói, đôi vó ngựa kia chỉ cần đạp xuống, người thiếu nữ thanh thoát phiêu dật kia hẳn sẽ tan xương nát thịt. Có một nam tử thân hình cường tráng múa thanh đại đao hô vang chạy tới. Người Tần vốn đầy nhiệt huyết. Nhưng không ai chú ý đến bàn tay của Vân Khinh đã đặt sẵn trên cây cổ cầm đeo bên hông, và cũng không ai chú ý đến Mặc Ngân vẫn đứng cạnh Vân Khinh vẫn không hề ra tay.

 

Trong tiếng gào thét dậy đất, thớt ngựa điên cuồng dường như chuẩn bị đạp xuống người Vân Khinh, bỗng nhiên có tiếng rít mạnh vang lên giữa không trung. Một mũi tên sắc nhọn như rạch mây phá gió lao tới, cắm thẳng vào giữa trán con tuấn mã màu đen kia. Mũi tên kia mạnh tới mức con tuấn mã đang đà lồng lên phía trước cũng bị đẩy bật ngã ngửa ra sau, lộn một vòng trên không trung rồi mới ngã rầm xuống đất.

 

Mà khi ấy, ở phía chân tường thành cách đó khá xa, người đàn ông khi nãy vừa đi lướt qua người Vân Khinh và liếc mắt nhìn cô, giờ thấy tình cảnh này lập tức cau có mặt mày, không nhìn tiếp mà nhanh chóng quay người bỏ đi.

 

——————————————————————————————–

 

[1] Đại Uyên hoặc Đại Uyển : Tên một nước thuộc Tây Vực đời nhà Hán, theo địa lý hiện nay thì thuộc vùng Trung Á. Đại Uyển nổi tiếng vì có nhiều giống ngựa hay. Tương truyền Hán Vũ Đế nghe đồn ngựa Đại Uyển rất tốt, bèn sai sứ thần mang vàng bạc tới đổi. Có điều trong quá trình thỏa thuận hai bên không đồng nhất ý kiến, không những ngựa không đổi được mà sứ thần cũng bị giết. Vũ Đế giận dữ bèn dăm lượt sai quân đi đánh Đại Uyển, cuối cùng giết đại vương nước này rồi sát nhập Đại Uyển vào lãnh thổ.

 

Quay lại

 

[2] Nguyên văn là thanh sam 青衫. Từ này có khá nhiều nghĩa ngoài nghĩa đen là áo xanh : quần áo đơn sơ giản dị ; dáng vẻ thoát tục của thần tiên, trang phục của tước quan tước hầu… Ở đây khá là khó chọn một từ đầy đủ sự chơi chữ như thế, vì Vân Khinh vừa ăn mặc giản dị, vừa được truyền tụng là thần tiên giáng trần, nên Lãnh Vân chỉ để nguyên là tà áo xanh thướt tha.

back top