Tìm Về Dấu Yêu

Chương 8

Ai có thể nói cho cô biết, chuyện này rốt cuộc là thế nào vậy?

 

Hình ảnh Vân Trạm dựa vào sự trợ giúp của tài xế, ngồi trên chiếc xe lăn chói mắt, đôi chân thon dài nhưng lại suy yếu phải đắp lên một tấm chăn bông, khi anh buông xuống hàng mi mắt, vượt qua trước mặt cô, được hộ tống ra quán cà phê, Dung Nhược cảm thấy, dường như lòng mình đang bị một thứ gì đó xé toạc, mạnh bạo, từng chút mà kéo xuống, đau đớn và rối loạn.

 

Vân Trạm rời đi đã lâu, cô vẫn ngơ ngác ngồi tại chỗ, nhìn chiếc ghế đối diện mà anh đã từng ngồi.

 

Cho đến khi, một bàn tay ấm áp, đặt lên vai cô.

 

“Nói cho mình biết, đã xảy ra chuyện gì?” Ngẩng đầu, Dung Nhược bắt lấy bàn tay Hà Dĩ Thuần, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc cùng đau đớn.

 

“Mình cũng hôm nay mới biết được”. Lắc đầu, Hà Dĩ Thuần nhẹ nhàng ôm bả vai của Dung Nhược,”Từ sau sự kiện kia, chỉ nghe nói Vân Trạm bị thương nhập viện, sau đó, mình cũng chưa từng gặp lại anh ta. Hơn nữa, mình và anh ta cũng không thường xuất hiện cùng lúc, vì vậy, sáng nay mình mới biết được anh ta……….”

 

“Là vì lần đó sao?” Dung Nhược nhẹ giọng lẩm bẩm. Ngày đó, trước khi cô rơi xuống vách núi, quả thật đã thấy Vân Trạm bị trúng đạn ngã xuống đất, nhưng không thể nghĩ rằng anh bị thương nặng đến vậy.

 

“……..Dung Dung”, Hà Dĩ Thuần ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Dung Nhược, thái độ nghiêm túc,”Hiện tại, cậu còn muốn tiến hành kế hoạch của cậu sao?” Sau khi nhìn đến Vân Trạm, cô thật sự không muốn để cho Dung Nhược thực hiện việc trả thù đối với anh ta.

 

Ánh mắt ảm đạm, Dung Nhược không hề trả lời, chỉ có một tia mờ mịt hoang mang, xuất hiện trên gương mặt cô.

 

————————–

 

“Anh nói cái gì?”

 

“Dung Nhược mất trí nhớ?”

 

Trong phòng khách nhà họ Vân, Cao Lỗi cùng Vân Hân đều bị tin tức này làm cho kinh ngạc.

 

“Sao có thể như vậy?” Vân Hân cau mày, nhìn về phía Vân Trạm đang ngồi trên xe lăn. Tâm tình vốn vui mừng vì Dung Nhược đã trở về, nay từng chút từng chút một chìm xuống.

 

“Cô ấy….. thật sự cái gì cũng không nhớ rõ sao?”

 

“Cô ấy đã quên mất chuyện bắt cóc”. Vân Trạm vẻ mặt mệt mỏi dựa vào lưng ghế dựa. Cơ hồ toàn bộ buổi chiều, chỉ cần nghĩ đến ánh mắt xa lạ cùng nghi hoặc kia, trái tim anh đều trở nên đau đớn.

 

“Vậy, cậu…….” Cao Lỗi quan sát biểu tình Vân Trạm, cho rằng sự việc có lẽ không đơn giản như vậy.

 

“……..Mình cũng thuộc về phần kí ức không muốn nhớ đến của cô ấy”. Kéo nhẹ khóe miệng, thanh âm Vân Trạm có chút nghẹn ngào.

 

Không muốn giữ lại, cho nên quên đi………….. Dung Nhược đã quên anh, bởi vì, không còn cần anh nữa.

 

Anh trong mắt Dung Nhược, đã hoàn toàn trở thành người xa lạ…………

 

“Anh là nói……Dung Nhược……….Cũng không hề nhớ ra anh?” Hàng lông mày thanh tú nhíu chặt lại, Vân Hân không dám suy nghĩ đến, tâm tình Vân Trạm lúc này là thế nào.

 

“Trạm, trở về phòng nghỉ ngơi đi”. Cao Lỗi cầm lấy tay vợ, ý bảo cô đừng hỏi nữa. sau đó đứng lên, đi về phía sau Vân Trạm. Từ lúc chiều về nhà, đã thấy sắc mặt anh không tốt, nay còn thêm vẻ ủ rũ.

 

Vân Trạm khép hờ mí mắt, tùy ý để Cao Lỗi đưa anh về phòng ngủ. Tuy rằng bắt đầu từ xế chiều, ở phần eo nơi từng bị đả thương, cảm giác đau đớn không ngừng mà kéo đến, nhưng mỗi khi nhớ đến gương mặt Dung Nhược, còn có những câu buổi sáng cô đã nói, khiến cho anh không còn tâm tư chú ý đến cơn đau này. Mà hiện tại cũng vậy, anh không hề muốn nghỉ ngơi, chẳng qua là hi vọng được ở một mình yên tĩnh để chậm rãi suy ngẫm.

 

Vân Hân cắn môi, lặng yên nhìn gương mặt anh tuấn tái nhợt của Vân Trạm quay đi, có chút ảm đạm. Ngay tại lúc bọn họ sắp tiến vào phòng ngủ thì đột nhiên gọi lại: “Trạm! Anh yêu cô ấy, đúng không”.

 

Nói xong, cô nhìn chăm chăm vào chiếc xe lăn đang dừng lại, cùng bàn tay đang khoát trên tay vịn, bởi vì câu nói của cô mà nắm chặt các ngón.

 

Vân Trạm không nói, xe lăn tiến vào phòng ngủ, cửa nặng nề mà đóng lại.

 

Mà trên thực tế, Vân Hân cũng không muốn nghe câu trả lời của anh. Câu trả lời vốn đã nằm trong lòng hai năm qua, không còn là vấn đề, chỉ là muốn nhắc nhở con người luôn có thói quen hờ hững cùng áp lực như Vân Trạm, bất luận Dung Nhược ra sao, chỉ cần anh yêu cô ấy, tất cả đều có thể một lần nữa lại bắt đầu. Cô không muốn vì Dung Nhược bị mất trí nhớ, mà Vân Trạm lại thêm một lần bỏ qua người mình yêu.

 

Có lẽ, quên mất chuyện trước kia, đối với hai người bọn họ mà nói, ngược lại là một chuyện tốt.

 

Ngồi một mình ở phía trước cửa sổ, tia đau thương mà ban ngày không hề xuất hiện trước mặt người khác, nay dần dần lan tỏa trong đôi mắt Vân Trạm.

 

Ý của Vân Hân, anh hiểu. Tuy rằng đau lòng, anh cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ buông tay.

 

Vấn đề Vân Hân hỏi, vốn đã là khẳng định. Cho nên, anh không trả lời.

 

Anh yêu cô, vẫn luôn là thế.

 

Chỉ là, cô đã hoàn toàn bài trừ anh ra khỏi trí nhớ mất rồi………

back top