Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang

Chương 86: Cái gọi là vô sỉ

 

"Bang chủ, Bạch Triết Nhã đã được cứu ra rồi." Trong thư phòng yên tĩnh, một giọng nam cung kính được phát ra từ điện thoại di động.

 

Đáy mắt Lăng Diệp sắc bén, anh khẽ cau mày lại, nói:

 

"Thông báo người trong bang, điều tra tung tích của cô ta."

 

"Dạ, Bang chủ."

 

Cúp máy xong, Lăng Diệp đặt điện thoại di động lên trên bàn sách, ngón trỏ tay phải gõ có tiết tấu lên mặt bàn. Ai là người cứu cô ta?

 

Nếu Bạch Triết Hiên có đủ năng lực để cứu cô ta, thì cũng không phải đợi đến bây giờ mới ra tay. Chuyện này xảy ra sau khi mình công bố tin tức kết hôn, giữa hai người có quan hệ gì sao?

 

Nếu là có thì có thể kết luận đây chính là kiệt tác của Nhan Hạo. Nhưng mà, hắn và Bạch Triết Hiên đã cấu kết với nhau từ lúc nào hả?

 

"Diệp ~" Úc Hàn Yên đứng mơ mơ màng màng trước cửa thư phòng, với mái tóc ngắn rối bời trên đầu,cùng đôi mắt hơi híp lại, giọng cô kéo dài vang lên.

 

Lăng Diệp đứng dậy, đi đến trước mặt cô, quan tâm hỏi:

 

"Sao đã tỉnh rồi?"

 

"Không có anh." Úc Hàn Yên ôm vòng eo gày gò có lực của anh, dùng cái đầu nhỏ cọ sát vào cổ anh, nhắm mắt lại, nói với giọng lười biếng.

 

Trong đôi mắt hẹp dài của Lăng Diệp thoáng qua tia tự trách. Anh ôm ngang người cô lên, mở hai chân thon dài vừa đi về phía phòng ngủ vừa nhỏ giọng nói:

 

"Anh ngủ cùng em."

 

Từ trong cổ họng Úc Hàn Yên phát ra tiếng thỏa mãn:

 

"Ừhm".

 

Lăng Diệp nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, rồi cởi quần áo của mình ra, nằm xuống bên cạnh cô, kéo kéo chăn, đưa tay ôm lấy cô, dịu dàng nói:

 

"Em ngủ đi."

 

Úc Hàn Yên quấn lấy Lăng Diệp giống như con bạch tuộc. Đầu cô tựa vào bờ vai rộng lớn của anh, ngửi mùi thơm sữa tắm như có như không trên người anh, chậm rãi nói:

 

"Anh lại thừa lúc em ngủ đi xử lý công việc."

 

Trong nhất thời Lăng Diệp không biết nên đáp lại lời cô như thế nào, bởi vì lời cô nói là sự thật.

 

"Anh lúc nào cũng như vậy, chuyện gì cũng tự mình ôm đồm, không để cho em chia sẻ. Rõ ràng là bận đến sứt đầu mẻ trán, nhưng lúc nào cũng ra vẻ rảnh rỗi đi nấu cơm cho em, làm này làm nọ." Cô nhắm mắt lại, tiếp tục nói.

 

"Tiểu Yên, anh. . . . . ."

 

Úc Hàn Yên càng nghĩ trong lòng càng thấy tức giận. Cô đột nhiên mở hai mắt ra, ngồi bật dậy, nhìn khuôn mặt trong bóng tối của Lăng Diệp, tức giận quát lên:

 

"Em đã nói là em sẽ đau lòng nha! Em thà rằng ban ngày anh dành thật nhiều thời gian cho công việc, có một chút thời gian cho em, chứ không muốn buổi tối anh thừa lúc em ngủ lại thức đêm để làm việc!"

 

Lăng Diệp thấy cô kích động như vậy, vội vàng ngồi dậy ôm cô, vừa vuốt ve lưng cô, vừa nhẹ giọng nói:

 

"Tiểu Yên, em đừng kích động, không tốt cho cơ thể."

 

"Ai bảo anh như vậy." Úc Hàn Yên để mặc anh ôm, buồn bực nói.

 

Người Lăng Diệp cứng lại. Anh thở dài một cái, nói chậm rãi:

 

"Anh không như vậy nữa."

 

Anh chỉ muốn lúc em tỉnh dậy, sẽ có thật nhiều thời gian ở cùng em, chỉ hy vọng em có một cuộc sống ung dung tự tại. Nhưng em không thích anh như vậy, anh thay đổi là được rồi.

 

Lăng Diệp thấy cô đã bình tĩnh trở lại, liền nhẹ nhàng ôm cô nằm xuống, dùng giọng trầm thấp nói:

 

"Em ngủ đi."

 

"Bắt đầu từ ngày mai em sẽ tự mình xuống bếp." Úc Hàn Yên nói không cho cự tuyệt.

 

Lăng Diệp im lặng mấy giây, lên tiếng:

 

"Được! Nhưng nếu như đến lúc đó em nôn ra hoặc không ăn được nhiều, thì sẽ đến lượt anh xuống bếp."

 

"Sẽ không." Úc Hàn Yên nói vô cùng khẳng định.

 

"Ừ, ngủ đi." Chỉ trong vòng nửa tiếng, Lăng Diệp đã nói câu này lần thứ ba.

 

Úc Hàn Yên "Ừ" một tiếng, nhắm hai mắt, lại quấn chặt thân thể Lăng Diệp lần nữa.

 

10 phút sau, giọng nói vô cùng buồn bực của Úc Hàn Yên vang lên:

 

"Đều tại anh! Hại em không ngủ được nữa."

 

Lăng Diệp lật người đè cô dưới thân mình, dùng giọng khêu gợi nói:

 

"Vậy thì làm việc khác đi."

 

Lời vừa dứt, anh liền bắt được đôi môi Úc Hàn Yên, hôn hết sức triền miên.

 

Úc Hàn Yên dùng hết sức đẩy anh ra, tức giận hỏi:

 

"Anh lại thế?"

 

"Tiểu Yên, có phải em không nhớ mình đã nói gì không?" Trong bóng tối, hai mắt Lăng Diệp sáng đặc biệt.

 

Úc Hàn Yên nhíu mày, làu bàu:

 

"Em nói gì?"

 

Lăng Diệp khẽ thở dài một cái, nói câu: "Em chờ một chút", rồi đứng dậy ra khỏi phòng ngủ.

 

Đầu Úc Hàn Yên đầy u mê. Anh đi lấy cái gì? Chẳng lẽ là đoạn ghi âm kia?! Không thể nào, mình đã tận mắt nhìn thấy anh xóa đi……...

 

Chỉ một lúc sau Lăng Diệp đã trở lại, trên tay anh là chiếc điện thoại di động. Anh ấn một cái, rồi đặt chiếc điện thoại lên trên chiếc tủ đầu giường, sau đó dùng cùi chỏ chống xuống giường, nằm nghiêng người bên cạnh Úc Hàn Yên, đôi môi mõng khẽ cong lên, quan sát phản ứng của cô.

 

"Đối với em, ở phương diện này, sự tự chủ của anh gần như bằng không."

 

"Em cũng vậy, rất thích làm cùng anh. Anh đừng đau lòng."

 

"Thật?"

 

"Ừhm, rất thích, làm bao nhiêu lần em cũng đều thích."

 

Dường như Lăng Diệp còn thấy chưa đủ, đoạn ghi âm phát xong, anh liền tiến tới bên tai cô, dùng giọng trầm thấp, dụ hoặc thủ thỉ:

 

"Em rất thích làm cùng anh, làm bao nhiêu lần em cũng đều thích."

 

"!"

 

Úc Hàn Yên thẹn quá hóa giận, cặp mắt cô bốc lửa nhìn chằm chằm người kia, rít lên:

 

"Anh lại dám lừa em!"

 

Lăng Diệp nhẹ nhàng đáp:

 

"Anh không lừa em, quả thật anh đã xóa, không phải em cũng đã nhìn thấy rồi sao?"

 

"Cái này là cái gì?!" Anh vừa nói xong, Úc Hàn Yên liền rít lên.

 

Khóe môi Lăng Diệp cong lên, hết sức vô tội nói:

 

"Không biết tại sao nha, trong máy tính thế nhưng lại có đoạn ghi âm này."

 

"Anh vô sỉ!" Úc Hàn Yên nặng nề hừ một tiếng, mắng.

 

Lăng Diệp lơ đễnh, hỏi tựa như không hỏi:

 

"Như vậy liền gọi là vô sỉ?"

 

Anh lại lật người đè Úc Hàn Yên ở dưới, nói xa xôi:

 

"Cho em biết một chút về cái gọi là ‘vô sỉ’."

 

"Khoan đã." Úc Hàn Yên đưa tay chặn miệng anh lại, nhanh nhảu nói.

 

Lăng Diệp nhíu mày, gỡ bàn tay mềm mại không xương của cô ra, lên tiếng hỏi:

 

"Sao hả?"

 

"Em cảm thấy hai ngày hôm nay bụng đã thay đổi rất lớn." Úc Hàn Yên nói nghiêm túc.

 

"Cho nên em nghĩ nên dùng tư thế khác? Ví dụ như phương thức vào từ phía sau?" Lăng Diệp chống người cách cô một chút, dùng giọng vô cùng mê người hỏi.

 

". . . . . ."

 

Tầm mắt Lăng Diệp vô cùng nóng bỏng, cứ như muốn đem người ta hòa tan:

 

"Vào từ bên nào?"

 

". . . . . ."

 

Lăng Diệp dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi đỏ mọng của Úc Hàn Yên, tiếp tục hỏi:

 

"Hay là em…"

 

Trước khi những lời nói mắc cỡ của anh được thốt

 

ra, Úc Hàn Yên đã chặn lại bằng cách dùng lực mạnh, đổi vị trí với anh, ngồi lên trên người anh.

 

Trong mắt Lăng Diệp tràn đầy hứng thú. Anh hơi ngồi dậy, cởi chiếc váy ngủ đang vướng bận trên người cô, đặt hai tay lên eo cô, nói:

 

“Tiểu Yên, em thật khiến cho anh vui mừng.”

 

Úc Hàn Yên phát lên bờ ngực rắn chắc, rộng lớn của anh một cái không nặng cũng không nhẹ, tức giận nói:

 

“Anh câm miệng cho em!”

 

Lăng Diệp rất thức thời ngậm miệng lại. Nói đùa chứ, rất khó mới có được một sự chủ động của cô, sao anh có thể không nắm bắt cơ hội này được đây.

 

Úc Hàn Yên nằm trên người anh, bắt được đôi môi anh, đưa đầu lưỡi ra miêu tả hình môi hoàn mỹ của anh. Lúc cô định đưa chiếc lưỡi mềm mại của mình vào thăm dò trong khoang miệng của đối phương, người kia liền hết sức phối hợp há miệng ra, khiến cho đầu cô đầy vạch đen.

 

Rốt cuộc là có bao nhiêu gấp gáp đây?

 

Hôn qua đôi môi anh, Úc Hàn Yên một đường đi xuống, hôn qua cằm anh, qua yết hầu, qua xương quai xanh đến lồng ngực……

 

Lăng Diệp là người có thể nhịn được như vậy, nhưng cũng không thể chịu nổi cái loại hành hạ này. Anh nâng người cô lên một chút, nhắm thẳng vị trí, dùng sức đè lại……

 

Sáng ngày hôm sau, lúc Úc Hàn Yên bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại thì bóng dáng Lăng Diệp đã không còn ở trong phòng ngủ từ lâu rồi. Cô nhíu nhíu mày, rất không cam tâm tình nguyện mà mở hai mắt ra, bò đến bên giường, đưa tay với lấy chiếc điện thoại di động, nhìn số hiển thị trên màn hình sau đó mới ấn nút tiếp nghe. Cô dùng giọng mũi nói:

 

“Dany.”

 

“Cô lại đang ngủ?! Mặt trời đã phơi cái mông ra rồi đó, đại tiểu thư!”

 

Úc Hàn Yên nhắm mắt lại, vừa ngủ bù vừa nói:

 

“Tối qua muộn mới ngủ được.”

 

“Nhanh lên đi, cùng tôi đi đặt lễ phục.”

 

Úc Hàn Yên khẽ cau mày, hỏi:

 

“Tề Ngôn đâu?”

 

“Anh ta cũng đi nha.”

 

Giọng nói có chút lười biếng của Úc Hàn Yên vang lên:

 

“Vậy sao còn phải cả tôi đi? Tôi nghĩ hai người đi là được rồi.”

 

“Hôm qua tôi đã đồng ý làm bạn gái anh ta rồi.”

 

Úc Hàn Yên chợt mở hai mắt ra, vẻ mặt vui mừng hỏi:

 

“Thật sao?”

 

Cô dừng một chút, buồn bực nói:

 

“Vậy sao còn phải cả tôi đi? Tôi không có hứng thú làm kỳ đà cản mũi.”

 

“Hôm qua tôi đồng ý qua điện thoại với anh ta, bây giờ không biết đối mặt với anh ta ra sao cả.”

 

Úc Hàn Yên liếc mắt, tức giận nói:

 

“Cứ như vậy đối mặt nha. Tôi có thể giúp cô một lần, nhưng cũng không thể giúp cô cả đời được.”

 

“Coi như tôi xin cô, giúp tôi một lần này thôi, được không?”

 

Úc Hàn Yên im lặng mấy giây, nói:

 

“Chúng tôi sẽ đến nhà cô.”

 

“Oh dear, you’re ¬my ¬luck¬y s¬tar!”

 

Nghe thấy giọng nói hưng phấn đầy cảm kích của đối phương, Úc Hàn Yên thở dài một cái, cô có thể tưởng tượng ra, sắc mặt Tề Ngôn khi nhìn thấy mình cũng ở đó thì sẽ đen như thế nào.

 

Hai mươi phút sau, Úc Hàn Yên ăn mặc chỉnh tề xuất hiện tại thư phòng Lăng Diệp. Cô nói:

 

“Diệp, em với bọn họ đi đặt lễ phục, Dany nói không biết phải đối mặt với Tề Ngôn như thế nào cả.”

 

Lăng Diệp im lặng một lúc, sau đó lên tiếng:

 

“Ừ, ăn điểm tâm xong rồi hãy đi. Anh làm xong rồi.”

 

Anh nói xong định đứng dậy. Úc Hàn Yên thấy thế ngăn lại:

 

“Tự em đi lấy.”

 

Lăng Diệp đứng lên, vừa đi về phía Úc Hàn Yên, vừa nói:

 

“Anh còn có một số việc phải dặn dò em.”

 

“Sao?” Úc Hàn Yên nhíu mày hỏi.

 

Lăng Diệp ôm eo cô, dẫn cô đi xuống tầng, thấp giọng nói:

 

“Em đi ra ngoài anh không ngăn cản, nhưng em phải cho phép anh phái người đi, nếu không anh sẽ không yên tâm.”

 

Úc Hàn Yên có chút nói không lên lời:

 

“Chẳng ai có thể làm gì em được, huống hồ Tề Ngôn cũng có ở đó.”

 

Lăng Diệp nhìn chằm chằm mặt cô, nghiêm túc nói:

 

“Tề Ngôn phải bảo vệ một Dany không có chút bản lĩnh nào rồi. Nếu như em không đồng ý để anh phái người theo em, thì anh sẽ tự mình đi cùng em.”

 

Úc Hàn Yên thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, chậm rãi hỏi:

 

“Người của Nhan Hạo đã tới?”

 

Đáy mắt Lăng Diệp xuất hiện một mảng đỏ, đáp:

 

“Vẫn chưa chắc chắn, nhưng thời điểm này không phải là rất thái bình.”

 

Úc Hàn Yên gật đầu một cái, lên tiếng:

 

“Nếu làm như vậy mới có thể khiến anh yên tâm, vậy thì anh cứ phái người đi theo em đi.”

 

Đi tới bên cạnh bàn ăn, Lăng Diệp buông tay ra, đi vào phòng bếp, lấy bữa sáng đặt xuống trước mặt Úc Hàn Yên, lại nói:

 

“Bất luận Bạch Triết Hiên có nói gì, em cũng không được để ý đến hắn.”

 

Úc Hàn Yên nhíu nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía Lăng Diệp, hỏi:

 

“Sao đột nhiên anh lại nói như vậy?”

 

“Bạch Triết Nhã đã được người ta cứu đưa về Bạch gia.” Lăng Diệp mặt lạnh nói.

 

Nhất định là có thế lực hắc đạo tham gia, hơn nữa cỗ thế lực này còn không phải là dạng vừa, nếu không đã không thể cứu nổi Bạch Triết Nhã ra khỏi chỗ đó rồi.

back top