Tối "Manh" Xuyên Qua

Chương 33: Có người “Xác chết vùng dậy”

Tây Bằng Đinh Luân cùng Nhiễm Nhượng Hà mang theo Cổ Tiếu Tiếu chạy một ngày một đêm, rốt cục tới được Vân thành——

 

Nhóm thị vệ trấn thủ quan ải, không nhận ra hai người cưỡi ngựa trước mắt là ai, nhưng thấy hai người diện mạo bất phàm, ăn mặc tôn quý, thầm nghĩ là hạng người hời hợt, mà thị vệ càng không thể nghĩ ra Trấn Nam Vương phi cũng sẽ ở trong đó. Bất quá, nghĩ thì nghĩ, bọn thị vệ vẫn như trước làm theo phép lệnh cưỡng chế ba người, xuất ra vũ khí, xuống ngựa tra xét ——

 

Nhiễm Nhượng Hà nghe thị vệ khẩu khí cứng rắn, liền cao ngạo giương mắt, không nhanh không chậm nói, “Kêu Tĩnh Huyền Phong mau mau đi ra nghênh đón, nói quốc vương Bắc Duyên quốc muốn gặp hắn “

 

“Làm càn! Tục danh Trấn Nam Vương là để một ngoại nhân lai lịch không rõ ràng như ngươi gọi sao? !” Thị vệ nghe ra trong lời nói của hắn đầy khiêu khích cùng bất mãn, cùng lúc đó, thị vệ trên chòi canh vội vàng báo lại —— nghe nói hai người này đem theo một đội kỵ binh Bắc Duyên quốc an trí ở phía sau hơn một trăm mét, hành vi cực kì khả nghi.

 

Cổ Tiếu Tiếu từ trong mộng bừng tỉnh, cảm thấy có hơn mười người thị vệ đã bao vây quanh bọn họ, âm thanh soàn soạt, giương cung bạt kiếm.

 

“Xảy ra chuyện gì? …” Nàng mơ mơ màng màng ngẩng đầu, Tây Bằng Đinh Luân cùng Nhiễm Nhượng Hà đều tự rút vũ khí ra, không hề sợ hãi đối mặt với thị vệ, Tây Bằng Đinh Luân dẫn đầu trào phúng nói, “Các ngươi là thủ hộ quan ải thứ nhất của Vân thành, bổn vương lâu không ghé qua, có thể thấy được năng lực của các ngươi có bao nhiêu kém a, căn bản không xứng trấn thủ ở nơi này”

 

“Mau bắt hai tên loạn đảng không coi ai ra gì này cho ta!” Thị vệ trưởng vừa vặn ở trên thành tuần tra, liền từ trên cao nhìn xuống ra lệnh.

 

Vừa dứt lời, bọn thị vệ đồng loạt tiến lên bắt người, Cổ Tiếu Tiếu vừa nghe thanh âm này có điểm quen tai, ngẩng đầu hô lớn, “Ta, ta là Cổ Tiểu Tiểu —— “

 

Vì chòi canh ở chỗ cao, âm thanh rơi vào lỗ tai thị vệ trưởng giống như muỗi kêu, hơn nữa ngày thường ai dám thẳng hô đại danh của Trấn Nam Vương phi? Hắn hồ hồ khinh thường hừ một cái, “Ta quản ngươi là ai, bất luận là cổ nho nhỏ hay là cổ thật to, đều không biết! Bắt —— “

 

“A? ! Đừng đừng, ta, Trấn! …” Cổ Tiếu Tiếu đối danh hiệu của mình luôn cảm thấy thực khó mở miệng, cảm giác có điểm giống như đang dõng dạc nói cho người khác biết chính mình là chủ tịch quốc gia vậy.

 

“Ngươi cái nha đầu lừa đảo còn dám tự xưng ‘Trẫm’ ! ? Bắn tên bắn tên —— “

 

Tây Bằng Đinh Luân lắc đầu bất đắc dĩ cười lạnh, này binh lính của Tĩnh Huyền Phong thật ra luôn trung thành như một, nhưng là rất lỗ mãng .

 

Nhiễm Nhượng Hà không kiên nhẫn vừa muốn mở miệng khiêu khích, lại thấy Cổ Tiếu Tiếu hai tay chống nạnh, giống như sư tử Hà Đông rống lớn, “Ta thèm vào! Tiểu cô nãi nãi là Trấn Nam Vương phi! Ngươi không cần đầu ở trên cổ nữa có phải không? ! Ta nhớ rõ thanh âm của ngươi, ngươi mau mau xuống dưới cho bản phi! —— “

 

Lời này vừa nói ra, toàn bộ thị vệ đều đình trệ đứng bất động tại chỗ, nhìn kỹ đi… Mặc dù nàng một thân quần áo Bắc Duyên quốc, nhưng quả thật là gương mặt người Hán, hơn nữa bị nàng nhắc mới nghĩ tới… Hắc! Sao thấy càng nhìn càng quen mắt đâu? Bọn thị vệ không hẹn mà cùng nhìn về phía thị vệ trưởng ở trên chòi canh … Đều trao cho hắn ánh mắt đồng tình…

 

Nhiễm Nhượng Hà thấy nàng một bộ thái độ tức giận nghiêm nghị, không khỏi húy sáo ồn ào, “… Hảo kiêu ngạo nha…”

 

Tây Bằng Đinh Luân lắc đầu, “Lúc trước ta cũng từ quan ải này đem Trấn Nam Vương phi mang đi, cư nhiên lại không ra nhận chủ tử bọn họ… Ai…”

 

“Các ngươi đừng nói chuyện này a, đó là ta bình thường làm người rất khiêm tốn, binh lính làm sao có thể nhận ra ngay được? Thà rằng giết nhầm một trăm chứ tuyệt không thể buông tha một kẻ xấu” Cổ Tiếu Tiếu nói xong lời này, làm cho hai người cùng binh lính chung quanh cười vang, Cổ Tiếu Tiếu xấu hổ cúi đầu… Lời này chẳng phải rõ ràng là đang giựt giây bảo người khác đánh mình sao? Đúng là có điểm không ổn, hắc hắc…

 

Giờ phút này! Thị vệ trưởng thất kinh chạy xuống chòi canh, vừa thấy nữ tử trước mắt quả thật là Trấn Nam Vương phi, nhất thời giả ngu giả ngốc cười to, sau đó lại lập tức “Phù phù” quỳ xuống đất bồi tội, “Thuộc hạ có mắt không tròng, thỉnh Trấn Nam Vương phi trách phạt” sau khi xác định Cổ Tiếu Tiếu là thật, binh lính ở đây cũng theo thị vệ trưởng mà quỳ xuống.

 

“…” Cổ Tiếu Tiếu thẹn thùng gãi gãi lỗ tai, “Các ngươi là không phải là đang quỳ xuống đi? Mau đứng lên, đưa ta vào thành là được rồi “

 

Thị vệ trưởng chân chất ứng thanh, còn hưng phấn tiến về phía trước muốn dìu Cổ Tiếu Tiếu, vừa đi vừa hưng phấn nói, “Vương gia nếu biết được ngài đã trở lại, sẽ có…” Hắn lời còn chưa dứt, lại chú ý tới Tây Bằng Đinh Luân vẫn đang đứng bên cạnh, nhất thời rút ra đao để ở trên ngực Tây Bằng Đinh Luân, “Lại là ngươi? ! Mau thả Trấn Nam Vương phi! —— “

 

Tây Bằng Đinh Luân giống như không có việc gì hai tay mở ra, châm chọc nói, “tiểu tử dễ xúc động “

 

“Đều là bằng hữu của ta, là bọn hắn đưa ta về, ngươi đừng xằng bậy a” Cổ Tiếu Tiếu bám lấy bả vai thị vệ trưởng xuống ngựa, thị vệ trưởng khó hiểu nhìn chăm chú Cổ Tiếu Tiếu, tự cho là thông minh nhỏ giọng dò hỏi, “Vương phi, hai người này có phải đang uy hiếp bức bách ngài hay không? ! Có thuộc hạ bảo hộ, ngài đừng sợ hãi! ——” nói xong, thị vệ trưởng chắn trước người Cổ Tiếu Tiếu, hiên ngang lẫm liệt nói, “Ngươi chớ có vọng tưởng, nơi này là lãnh địa của Trấn Nam Vương, hai người các ngươi nếu biết điều thì…”

 

“Được rồi! Ta muốn gặp Tĩnh Huyền Phong, đừng chậm trễ thời gian được không? Yên tâm! Hai người này nếu có mưu đồ gây rối ta sẽ tự mình chịu trách nhiệm, mau mau a a a! ——” Cổ Tiếu Tiếu vẻ mặt hắc tuyến, cùng thị vệ trưởng này nói chuyện rõ ràng thực là cả một vấn đề a, khi diễu võ dương oai —— không thèm nhìn đến ai; chịu nhận lỗi —— đó là bởi vì đã mắng nàng; muốn nói trung thành và tận tâm —— có điểm mẫn cảm quá đáng; cưỡng bức đe dọa —— chẳng phân biệt được thời gian địa điểm nhân vật đối tượng! Toàn bộ giống như tâm thần phân liệt.

 

Thị vệ trưởng đứng ở một bên ủy khuất mếu máo, nhưng vẫn dùng ánh mắt như hổ rình mồi cảnh cáo Tây Bằng Đinh Luân cùng Nhiễm Nhượng Hà một phen, rồi mới thật cẩn thận bước đi ——

 

Sau khi tiến vào quan ải, Cổ Tiếu Tiếu liền ngồi lên xe ngựa to, thị vệ trưởng vì phòng ngừa Tây Bằng Đinh Luân cùng Nhiễm Nhượng Hà tâm mang ý xấu, nên đã an bài hai người bọn họ ở một trong xe ngựa khác, còn lệnh một đội binh lính đi theo bên ngoài giám thị.

 

Nhiễm Nhượng Hà bắt chéo chân, lấy tay khửu tay huých huých Tây Bằng Đinh Luân, thong thả nói chuyện phiếm, “Ngươi nói Tĩnh Huyền Phong chốc nữa nhìn thấy hai ta sẽ có phản ứng như thế nào?”

 

Tây Bằng Đinh Luân bất đắc dĩ thở dài, “Một cái thị vệ trưởng nho nhỏ đã huyên náo tới gà bay chó sủa, Tĩnh Huyền Phong nhất định là chỉ có hơn chớ không kém “

 

Nhiễm Nhượng Hà bày ra một bộ dáng thảnh thơi xem kịch vui, “Ta thật mong đợi phản ứng của Tĩnh Huyền Phong, hắn càng căm tức bổn vương càng vui vẻ “

 

Tây Bằng Đinh Luân cười mà không nói, Nhiễm Nhượng Hà thản nhiên tự nhiên là có đạo lý , nếu xét về tư, Tĩnh Huyền Phong nhất định sẽ không để cho bọn họ còn sống ra khỏi Vân thành, nhưng về công, mặc dù hai bên giao chiến, quy định bất thành văn là chỉ được giết đối phương trên chiến trường, thân là Trấn Nam vương, hắn tuyệt đối không thể làm ra việc nhục nhã với quốc phong.

 

Hắn nhìn về phía Vân thành đã lâu chưa…Lần trước là vì cướp dâu mà đến, vội vàng đến nỗi không kịp tưởng niệm… Mà nơi này từng là nơi hắn đã sinh ra, mặc dù hắn thống hận Tĩnh Huyền Phong tước đoạt Vân thành, nhưng Vân thành vẫn bảo trì dân phong chất phác như trước, dân chúng an cư lạc nghiệp, hắn cũng cần thống hận thêm nữa, thử hỏi chính mình liệu có làm được như Tĩnh Huyền Phong hay không ? Hay vẫn chỉ là muốn thỏa mãn bản thân… Việc này cứ coi như là về thăm chốn cũ đi.

 

——Cổ Tiếu Tiếu hiện tại tâm khẩn trương như tên, không đúng, là hỏa tiễn càng chuẩn xác hơn, nàng thực muốn mọc cánh bay đến bên người Tĩnh Huyền Phong, nghĩ đến tương lai mịt mù trước mắt nàng lại nhịn không được muốn khóc, “Ngươi sẽ không chết, ngươi tâm địa ác độc như vậy , không phải sẽ lấy độc trị độc sao, ô ô…”

 

Sau khi ngồi trên xe ngựa một canh giờ, rốt cục cũng đến cửa Trấn Nam Vương phủ, lão quản gia thấy Trấn Nam Vương phi bình an trở về, lệ rơi như mưa ra đón, nói một câu nghẹn ngào ba cái, “Vương phi, Vương gia hắn, Vương gia hắn, ô, là lão nhân đáng chết này vô dụng a…”

 

Cổ Tiếu Tiếu chân mềm nhũn té ngã trên đất, khó có thể tin, hốt hoảng đến quên cả hô hấp, “Tĩnh Huyền Phong hắn, chẳng lẽ đã …?”

 

Lão quản gia ai oán yên lặng gật đầu, “Ngài mau đi xem một chút đi, có lẽ…” Chỉ thấy lão quản gia lời còn chưa dứt, Cổ Tiếu Tiếu đã nhằm phía tẩm cung của Vương gia, vừa chạy vừa khóc, “Ngươi không thể chết được, ta đã trở về a, ô ô —— “

 

“Ai? Trấn Nam Vương phi thật sự là hai mắt mù sao? Như thế nào lại chạy thông thuận như vậy…” Nhiễm Nhượng Hà nhảy xuống xe ngựa.

 

Tây Bằng Đinh Luân thấy thế hơi hơi nhíu mi, hắn giữ chặt lão quản gia đang muốn đuổi theo dò hỏi, “Trấn Nam Vương đã qua đời?”

 

Lão quản gia vỗ đùi hối hận nói, “A! Không phải vậy, chính là lại ngất , lão phu còn chưa nói xong a…”

 

“…” Tây Bằng Đinh Luân không khỏi thở hắt ra, vừa muốn đuổi theo Cổ Tiếu Tiếu giải thích rõ ràng, lại bị Nhiễm Nhượng Hà kéo lấy bả vai, thần bí hề hề ghé vào lỗ tai hắn, “Cứ để cho Cổ Tiểu Tiểu hiểu lầm đi, này có lẽ là cơ hội cuối cùng của ngươi, hơn nữa vợ chồng người ta gặp mặt, ngươi nếu ở đps chẳng phải là không biết xấu hổ sao?”

 

Tây Bằng Đinh Luân hữu khí vô lực gỡ tay hắn ra, bất quá, Nhiễm Nhượng Hà cũng nói đúng, nhìn nữ nhân âu yếm ở trong lòng nam nhân khác, đây là chuyện mà bất cứ người nam nhân nào cũng không chịu nổi .

 

Nhiễm Nhượng Hà gác tay lên bả vai hắn, “Khó được một lần quang minh chính đại đến Trấn Nam Vương phủ, chi bằng đi thăm quan một chút xem thế nào?”

 

“Lão phu mang hai vị khách quý đi thiên thính (phòng ở dành cho khác ạ) nghỉ ngơi” lão quản gia đã biết được Vương phi là do bọn hắn đưa về, tự nhiên lấy lễ đối đãi, mặt khác, hắn biết được Vương phi tính tình nóng nảy, hắn cũng không muốn bị mắng đâu.

 

※※ ※

 

Cổ Tiếu Tiếu ở trên hành lang gấp khúc lý vội vàng chạy,nước mắt nóng bỏng chảy dài trên má… Nàng cũng không rõ phòng nào mới là tẩm cung, chạy loạn xông loạn không ngừng kêu to, nha hoàn trong phủ thấy Trấn Nam Vương phi trở về, chưa kịp hết ngẩn người đã không còn nhìn thấy thân ảnh Cổ Tiếu Tiếu, quân y nghe có tiếng gọi trên hành lang, ló ra kêu Cổ Tiếu Tiếu một tiếng, chỉ thấy Cổ Tiếu Tiếu không kịp chờ nha đến đỡ, đã nghiêng ngả lảo đảo vọt vào cửa phòng, quân y thấy nàng vẻ mặt đầy nước mắt, không khỏi thở dài nói, “Thỉnh Vương phi cần phải bảo trì bình tĩnh, Vương gia hắn…”

 

“Ta biết, không cần lặp lại…” Cổ Tiếu Tiếu dương tay đánh gãy, nàng ánh mắt trống rỗng dừng ở một góc phòng, mà kia vị trí lại vừa vặn là giường của Tĩnh Huyền Phong, nàng như bước trên miếng băng mỏng dò dẫm từng bước tiến lên, cả người thẫn thờ như mất hồn…”Tất cả mọi người đi ra ngoài, ta có chút chuyện muốn nói với Vương gia…”

 

Trấn Nam Vương phi đã hạ lệnh trục khách, mọi người đều không tiếng động lui ra, quân y vốn định báo cho Trấn Nam Vương phi biết, kịch độc của Trấn Nam Vương có thể giải được, nhưng thái độ của nàng rất kiên định khiến người khác không dám lỗ mãng, đành phải bất đắc dĩ rời đi ——

 

Cổ Tiếu Tiếu chậm rãi ngồi ở bên giường, gian nan nâng lên ngón tay, nàng nghĩ muốn chạm vào hắn, nhưng lại sợ thi thể lạnh như băng sẽ bức nàng phải đối mặt với sự thật… Nàng chậm rãi thu hồi ngón tay, cúi đầu thật sâu, vân về làn váy khiến chúng uốn nếp thành một đoàn, nàng sờ bên cạnh có chỗ trống, thay đổi tư thế một chút, khoanh chân ngồi dưới đất, thân hình không tự chủ được lại run lên, mà nước mắt từng giọt từng giọt rơi ở trên sàn, không tiếng động lại ai oán… Nàng đờ dẫn giơ lên khóe miệng, “Ta vẫn nghĩ đến, chỉ có trong phim truyền hình mới có thể bắt người ta diễn như điên vậy, xem người ta một phen nước mắt nước mũi ôm người chết gào thét… Ta lúc ấy một bên cắn hạt dưa một bên nghĩ, vai diễn người chết này thực không hay ho, kiếm tiền không dễ dàng a, bị dính toàn nước mũi với nước miếng, ha ha…”

 

Nàng ra vẻ trấn định hít vàothật sâu, “Nhưng con người của ta vốn thích phương thức cáo biệt thực cá tính, ta sẽ không làm dơ mặt của ngươi, lại càng không mãnh liệt lay động bả vai của ngươi bức ngươi tỉnh lại, chỉ là… Còn muốn hỏi một vấn đề vẫn không thể buông tay, đương nhiên, ngươi vĩnh viễn không thể trả lời ta, dù sao ngươi cũng biết ta ngốc, ha ha…” Cổ Tiếu Tiếu cắn chặt môi, tựa hồ rốt cuộc không chịu nổi nội tâm kịch liệt đau đớn, nước mắt vô thanh vô tức không ngừng chảy xuống, “Ngươi vì sao không đợi ta? Ta đã trở về, tiểu manh nhi ngươi thích khi dễ nhất đã trở về, an vị tại đây cho ngươi tùy tiện khi dễ, ngươi đứng lên a, ta tuyệt đối không cãi lại, ô ô…” Nàng quỳ rạp trên mặt đất lớn tiếng khóc, nàng biết, nước mắt không thể làm nam nhân nàng yêu nhất sống lại, mà chỉ có thể bức mình phát điên.

 

… Tĩnh Huyền Phong nghe được tiếng khóc kinh thiên động địa, hắn mệt mỏi không mở nổi mắt, nhưng thanh âm quen thuộc này thực giống của Cổ Tiểu Tiểu, hắn không khỏi khóe miệng giương lên, giờ này khắc này, mặc dù là tiếng khóc cũng đủ làm hắn càng thêm cảm thấy vững tâm kiên định.

 

“Ngươi không phải muốn ta sinh đứa nhỏ cho ngươi sao? Ngươi mau đứng lên nha, chẳng lẽ ngươi hy vọng ta gian thi (gian thi = cưỡng bức… xác chết =”=) sao… Ô ô…” Cổ Tiếu Tiếu nằm gục xuống , nước mắt theo chóp mũi chảy xuống, nàng vô lực nói, “Ta yêu ngươi như vậy, ngươi lại thực không biết xấu hổ nói chết liền chết ? … Quả thực là chết chưa hết tội, Tĩnh Huyền Phong, ngươi dám thương thấu tâm của ta , ngươi chết đi, cút nhanh xuống địa phủ đi, ta cũng sẽ không sống thủ tiết cho ngươi, người mù cũng sẽ ra tường, đi tìm một cái lại đi một cái nam nhân khác…”

 

“Ngươi dám!” Tĩnh Huyền Phong không cần nghĩ ngợi giận dữ hét, đột nhiên mở mắt ra, cư nhiên thấy Cổ Tiếu Tiếu ngay tại bên giường… Cổ Tiếu Tiếu nhất thời ngây ra như phỗng đình trệ bất động, mừng rỡ ngồi dậy gục vào ngực Tĩnh Huyền Phong trong, phấn khởi tới hồ ngôn loạn ngữ hô to, “Ngươi nguyên lai không chết a, ô ô… Hại ta chảy nhiều nước mắt như vậy … Ô ô… Không có chuyện gì làm hay sao mà giả chết… Thực không phải chết… Ô ô…”

 

“…” Tĩnh Huyền Phong không rõ mọi chuyện cho nên ngẩn người trong chốc lát, tay lại đem nàng gắt gao ôm vào trong ngực, trăm mối cảm xúc ngổn ngang vừa định nói ra, nhưng ngón tay vừa đụng tới lưng áo nàng, Tĩnh Huyền Phong mày nhăn lại thành một đoàn xem xét nàng, chất vấn nói, “Thân là Trấn Nam Vương phi, ngươi cư nhiên xích lỏa thân thể chạy khắp nơi? !”

 

“…” Cổ Tiếu Tiếu nghe vậy khóe miệng run rẩy, nàng vùng ra đứng dậy cầm lấy mép váy, cả giận nói, “Đây là cái gì, đây là cái gì? Nói hươu nói vượn cũng phải có điểm căn cứ chứ? ! Vốn ngươi không chết ta còn rất cao hứng, lúc này thà rằng ngươi cứ nằm đó luôn đi! Ta mặc cái gì kệ ta? Tâm can tỳ phế đau như đao cắt liền đổi lấy một câu lõa thể chạy đi đâu của ngươi? Ngươi…” Không đợi Cổ Tiếu Tiếu nói xong, Tĩnh Huyền Phong đột nhiên đem nàng kéo vào trong lòng, vòm ngực cực nóng giống như sắp hòa tan nàng…

 

“Ngươi có thể bình an trở về, cho dù ta có chết thật , cũng không sao cả” Tĩnh Huyền Phong có nhiều lời muốn nói cùng nàng lắm, nhưng giờ phút này lại cái gì cũng không muốn nói, chỉ muốn gắt gao ôm nàng trong ngực lâu thêm một chút, môi bất giác lại nở một nụ cười.

 

… Cổ Tiếu Tiếu vừa khóc vừa cười rúc vào trong lòng hắn, cọ lại cọ, thật đúng là, còn sống thực tốt…

back top