Tối "Manh" Xuyên Qua

Chương 49: Đại náo Đông Thấm Quốc

Tĩnh Huyền Phong cùng Nhiễm Nhượng Hà đã dùng đủ các loại biện pháp cũng không gặp được Độc Thấm Tâm, tựa hồ Độc Thấm Tâm tâm ý đã quyết, nếu Tĩnh Huyền Phong không đáp ứng điều kiện của nàng, nàng liền hoàn toàn biến mất.

 

Hai người bọn họ thật sự cảm thấy nhàm chán, giờ phút này, chỉ còn biết ngồi ở bên hồ trong cung Đông Thấm Quốc thả câu, Nhiễm Nhượng Hà nhìn qua gương mặt phiền muộn của Tĩnh Huyền Phong, không nhanh không chậm nói, “Mới rồi ta nghe thị nữ nói chuyện vài câu, Độc Thấm Tâm hình như đã ra ngoài hoàng cung “

 

Mà biện pháp Độc Thấm Tâm dùng cũng thực cao thâm —— từ đầu đến cuối không hề hạn chế tự do của Tĩnh Huyền Phong, hắn tự nhiên cũng không có gì để phàn nàn, mà Đông Thấm Quốc cao thấp một lòng lấy lễ đối đãi Tĩnh Huyền Phong, thậm chí còn né tránh ba phần. Tại đây nhìn chung giống như hòa thuận, hắn nếu khởi binh tấn công Đông Thấm Quốc ắt gặp phải miệng lưỡi thế gian, mà này dân chúng tứ phương không biết tình hình thực tế nhất định sẽ lầm cho rằng Trấn Nam Vương lấy cường khinh nhược, khi dễ nữ nhân, thế cục trước mặt rõ ràng bất lợi, thậm chí còn có thế làm nhục quốc uy.

 

Tĩnh Huyền Phong tâm phiền ý loạn đem cần câu ném vào trong hồ, “Bổn vương tính nhẫn nại đã đến cực hạn, nữ nhân này thật sự là thực phiền toái!”

 

Nhiễm Nhượng Hà chậm rãi đem cần câu đặt ở trên cỏ, “Sau này đã ngất thêm mấy lần?”

 

Tĩnh Huyền Phong đã nhiều ngày cảm xúc không ổn định, Nhiễm Nhượng Hà đối với hắn mà nói không phải địch nhưng cũng không phải là bằng hữu, nhưng tối phiền muộn là có khi lại còn cũng hắn uống rượu tiêu sầu đến vài lần, thường xuyên qua lại, giống như tán gẫu, “Từ sau khi vào Đông Thấm Quốc đã ngất xỉu hai mươi mấy lần, tính cả trước đó nữa cũng phải hơn ba mươi lần rồi”

 

… Nhiễm Nhượng Hà trong lòng tính nhẩm, “Độc Thấm Tâm khẳng định ngầm sắp xếp người ở trong cung giám chế nhất cử nhất động của chúng ta, ngươi càng có vẻ buồn bực nàng càng vừa lòng đẹp ý, an tâm một chút chớ vội vàng Trấn Nam Vương “

 

“Chết cũng không sợ, nhưng phải có giá trị” Tĩnh Huyền Phong đương nhiên biết được bốn phía có kẻ ngầm theo dõi, nhưng hắn chính là phiền lòng, cùng với việ lãng phí thời gian hiện giờ còn không bằng quay về Vân thành an bài hậu sự.

 

Nhiễm Nhượng Hà nếu đáp ứng phải giúp Tĩnh Huyền Phong sẽ tận lực làm, hắn chính là không ngờ đến Độc Thấm Tâm lại tuyệt tình như vậy, “Ta chỉ là muốn nói qua hướng khác, nếu Trấn Nam Vương phi đồng ý để ngươi thú Độc Thấm Tâm, Trấn Nam Vương có phải sẽ không cần khó xử như vậy?”

 

“Ngươi cho là bổn vương sợ vợ?” Tĩnh Huyền Phong khịt mũi mỉm cười, “Là bổn vương không muốn thú, việc này cùng Ngô phi không quan hệ “

 

Nhiễm Nhượng Hà cái hiểu cái không nhướn mi “Kỳ thật muốn thú mấy nữ nhân cũng không phải là chuyện khó, nghe nói trong hoàng cung giai nhân mĩ nữ ba ngàn, ta thấy, Trấn Nam Vương là cảm thấy bất mãn với tác phong của Độc Thấm Tâm “

 

Tĩnh Huyền Phong câu được câu không ứng thanh, trước mắt tựa hồ hiện ra bộ dáng tiểu manh nhi khi mặc lục giáp… Giơ lên khóe miệng lại cứng đờ, nếu liên tục cùng Độc Thấm Tâm giằng co không dứt, hắn có lẽ sẽ không đợi được một màn kia…”Vì Hoàng thất lưu lại huyết mạch, đương nhiên con nối dòng càng nhiều càng tốt, nhưng trọng trách nối dõi tông đường này cũng không cần bổn vương kéo dài “

 

Nhiễm Nhượng Hà càng lúc càng không nhìn thấu Tĩnh Huyền Phong, bất quá là muốn hắn thú một mỹ nữ tuyệt sắc, hắn làm gì phải tỏ ra khó khăn như thế? …”Vì sao không tiếp thụ đề nghị của ta? Ngươi trước đáp ứng yêu cầu của Độc Thấm Tâm, sau này lại tùy việc mà nghĩ cách hành động “

 

“Đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, há có thể nói đùa?” Tĩnh Huyền Phong hỏi ngược lại, ở trong quan niệm của hắn, chiến tranh vì lấy được thắng lợi có thể lợi dụng đủ loại mưu kế, nhưng đối với cảm tình mà nói, không nên có bất cứ kế sách gì, giờ phút này, hắn ngay cả chính mình còn không lừa được, sao có thể khôn khéo lừa gạt được Độc Thấm Tâm?

 

“Nói như vậy cũng không sai, nhưng cái này là liên quan tới tính mạng, Trấn Nam Vương phi nhất định sẽ rất bi thương, ta đoán, nếu bức nàng phải chọn giữa cái chết cùng trung trinh, nàng tất nhiên sẽ lựa chọn người trước” Nhiễm Nhượng Hà cũng không quản Tĩnh Huyền Phong có nghe hay không, lại tiếp tục nói, “Ta thực không hiểu hai ngươi các ngươi, ngươi lúc trước vô ý rơi vào tay ta, Trấn Nam Vương phi cam nguyện lấy cái chết cứu ngươi, ngươi giờ phút này lại vì bận tâm tới tâm tình của nàng mà không muốn thú thêm, sao không nghĩ tới cả hai còn sống mới có thể có được hạnh phúc a?” (còn sống là còn hi vọng, dù có phải thất vọng đến mấy nhưng chết là hết là tuyệt vọng)

 

Tĩnh Huyền Phong thản nhiên cười, có khi hắn cũng không hiểu này là loại tâm lý nào, nhưng thứ “Yêu” này lại huyền diệu như thế, có thể vì đối phương mà không màng tới sinh mệnh, lại khát khao muốn cùng người đó hạnh phúc tới tận đầu bạc, có lẽ con người từ khi sinh ra vốn là mâu thuẫn, mà nguyên nhân khiến hắn đi vào ngõ cụt này vẫn chỉ có một chữ “Yêu”, từ xa lạ đến khắc khẩu đến quen thuộc, hắn tựa hồ cũng không rõ đến tột cùng là yêu mặt nào của tiểu manh nhi, đương nhiên, nàng toàn bộ đều tốt, bất tri bất giác giống như một phần thân thể không thể rời bỏ.

 

“Chính ngươi đã tự trả lời , còn hỏi ta làm gì?”

 

Nhiễm Nhượng Hà không cho là đúng cười, “Phải không? Có lẽ ta rất ích kỷ, chỉ yêu chính mình ” (ks, em thik ca như thế J)

 

“Bổn vương nhớ rõ ngươi từng nói qua, còn có một đòn sát thủ chưa dùng?”

 

“Ai… Nhắc tới việc này ta liền phiền muộn, không thấy được Độc Thấm Tâm tự nhiên không thể sử dụng được rồi a “

 

Tĩnh Huyền Phong trầm tư một lát… Lại cùng Nhiễm Nhượng Hà nhẹ giọng thương thảo đối sách, đợi Nhiễm Nhượng Hà sau khi nghe xong, cảm thấy có thể thử một lần, bất quá hắn cũng có điểm cố kỵ, “Chủ ý thực không tệ, nhưng ai có thể đi làm chuyện này?”

 

“Bổn vương chỉ có thể trông cậy vào ngươi “

 

Nhiễm Nhượng Hà quỷ dị cười, “Trấn Nam Vương dũng mãnh vô địch, việc cỏn con ấy còn cần ta nhúng tay sao? Ha ha “

 

Tĩnh Huyền Phong khinh thường hừ một tiếng, “Đêm nay giờ tý (23h-1h), bổn vương liền muốn nháo cho Đông Thấm Quốc gà chó không yên “

 

“Chậc chậc, bọn họ thực đáng thương… Ta đồng phạm a!” Nhiễm Nhượng Hà tựa hồ cũng hứng thú không kém, hắn cùng với Tĩnh Huyền Phong như hai tên gian thương xấu xa nhìn nhau cười khùng khục.

 

※※ ※

 

Đợi đến đêm dài yên tĩnh

 

Chỉ nghe thấy trên hành lang cung điện phát ra hai tiếng kêu đau đớn ngã xuống đất… Tĩnh Huyền Phong quần áo y phục dạ hành, động tác nhanh nhẹn đem hai tên thị vệ trói gô kéo vào trong phòng.

 

Hắn nhỏ giọng vô tức nghiêng người đi ra, trên đai lưng cột một sợi dây thừng, một tay cầm chủy thủ một tay nắm thiết côn cẩn thận dịch bước… Hành động này không khỏi khiến hắn nhớ lại một chuyện khi còn bé…

 

Nói, hắn từ nhỏ ở trong cung lớn lên, lại còn là do hoàng hậu sinh ra, tất nhiên là sẽ được mọi người ngàn vạn che chở, mà hắn đối với bên ngoài hoàng thành hết thảy đều cảm thấy mới mẻ, những lúc hưng trí còn giựt giây đại hoàng tử cùng mình đồng hành chạy ra ngoài cung chơi đùa, nhưng lại vì ít tuổi, kinh nghiệm không đủ thường xuyên bị thị vệ tuần tra bắt về, mà hắn sau khi bị Hoàng Thượng trách phạt lại vẫn như trước ngựa quen đường cũ.

 

Rốt cục sau năm lần bảy lượt đào tẩu cũng nghiệm ra một quy luật —— phải tính hảo thời gian đổi người giữa các ca, lại nhớ kỹ tương đối dung mạo mấy thị vệ võ công yếu kém, ngay sau đó bất ngờ đánh choáng váng, dọc theo tường thành, trốn dưới gốc cây, đường đi ngõ ngách đều thành thạo thông suốt.

 

Từ đó sau, hoàng thành to như vậy rốt cuộc đã không còn quản được hành tung của hắn nữa, mà Hoàng Thượng sau khi nghiêm quản không có hiệu quả, tự nhiên đánh mất ý niệm muốn Tĩnh Huyền Phong viết văn làm thơ ở trong đầu, cũng tỉnh ngộ hắn khát khao tự do tới cỡ nào, hắn không phụ sự mong đợi của mọi người, trở thành võ tướng dũng mãnh nhất triều đại, từ khi hắn mười sáu tuổi vẫn không ngừng trau dồi rèn luyện bản thân.

 

—— Nghĩ thì ngĩ, nhưng trong tay cũng không nhàn rỗi, khi hắn đi qua hành lang gấp khúc, phía sau sớm đã có một mảnh thị vệ choáng váng ngã trái ngã phải xuống đất, Nhiễm Nhượng Hà ngoài miệng nói mặc kệ, kỳ thật cũng theo tới, có lẽ do đều là người thiện chiến hiếu thắng, nên hai người phối hợp hết mực ăn ý, Tĩnh Huyền Phong ở tiền phương gặp phật sát phật, gặp người đánh người, Nhiễm Nhượng Hà phía sau thong thả đem bọn thị vệ miệng sùi bọt mép kéo vào trong phòng dọn dẹp chiến trường, một lát sau, trên hành lang gấp khúc lại yên tĩnh không một bóng người.

 

Đợi đến khi hai người thuận lợi đi vào trong tẩm cung của Độc Thấm Tâm, cơ hồ đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn kinh… trong phòng ngủ cũng không trang trí mấy vật hoa lệ, mà chỉ bày toàn những bình lớn lọ nhỏ chứa côn trùng, thực vật kỳ dị, sống có chết có, ngoài ra còn có một số chất lỏng, mà những bình này đều được đặt ngay ngắn trên giá gỗ cao mười hơn thước, ba mặt tường không trống một chỗ.

 

Nhiễm Nhượng Hà kinh ngạc tháo vải che mặt xuống, hắn chậm rãi nhìn bốn phía chung quanh, thật không hiểu Độc Thấm Tâm xinh đẹp mảnh mai sao lại có thể ngủ cùng một chỗ với nhiều thứ ghê tởm này như vậy… Hắn tiến lên vài bước nhìn chăm chú một con rết vương trên giá gỗ, lại nhìn qua một cái bình chứa con thằn lằn màu xanh khác, không khỏi lẩm bẩm, “Thiên a, nàng không sợ gặp ác mộng sao?”

 

Tĩnh Huyền Phong hơi hơi nhíu mi, ánh mắt đột nhiên dừng ở trước một con nhện đen cực lớn, con nhện đang nhả tơ bò lên bò xuống giống như đang đùa giỡn, “Như là phòng của phù thủy vậy, nữ nhân này đầu óc có điểm không bình thường” nói xong, hắn châm một cây cây đuốc, Nhiễm Nhượng Hà thấy thế vội vàng ngăn lại, “Ngươi nếu thực một mồi lửa hỏa thiêu căn phòng này, Độc Thấm Tâm có lẽ sẽ phát điên lên mất”

 

“Ta lại muốn nhìn thấy nàng phát điên một lần xem sao” Tĩnh Huyền Phong vừa nói vừa đánh đá lửa, nhìn thấy mấy loại kì trùng quái thảo (sâu cỏ kì quái) hắn lại càng thức giận, này chỉ cần tùy tiện xuất ra một con sâu liền có thể hại chết người ta.

 

Nhiễm Nhượng Hà cúi dầu trầm tư, nghe nói Độc Thấm Tâm coi độc trùng như trân bảo, một phen hỏa thiêu toàn bộ chắc chắn sẽ làm nàng thống khổ, mà chính mình đối nàng quả thật có chút tâm tư, “Vạn nhất giải dược của kim sí cửu cửu quy cũng ở trong đó thì sao?”

 

Tĩnh Huyền Phong trong trẻo nhưng lạnh lùng cười, “Nàng sẽ không ngốc đến mức đem giải dược đặt ở trong phòng, cho dù ở chỗ này có ám thất đi chăng nữa…” Hắn không khỏi dừng một chút, liếc mắt qua Nhiễm Nhượng Hà một cái, “Ngươi muốn giúp ta hay là muốn lo lắng cho Độc Thấm Tâm?” Nhiễm Nhượng Hà vừa muốn mở miệng, Tĩnh Huyền Phong lại dương tay ngăn lại đáp án, “Chắc là người sau “

 

Nhiễm Nhượng Hà không thèm phủ nhận nhún nhún vai, “Ta trong mắt chỉ có thể nhìn thấy nữ nhân” hắn chỉ chỉ một cái hang đá nhỏ ở trong phòng, giải thích nói, “Ta vốn tưởng rằng ngươi chỉ muốn giết mấy con rắn đuôi chuông dụ Độc Thấm Tâm ra mặt, ai ngờ ngươi lại dùng mưu kế thâm độc như vậy a…”

 

“Ta mới đầu cũng có ý tứ kia, nhưng nhìn thấy một phòng toàn độc trùng, quả thật rất muốn đốt hết chúng hóa thành tro tàn” Tĩnh Huyền Phong đem đèn dầu thắp trên bàn từng cái hắt hết lên giá gỗ, cây đuốc trong tay giương lên tức khắc bùng lên, Nhiễm Nhượng Hà nhìn chằm chằm ngọn lửa càng lúc càng lớn…

 

Chỉ thấy các loại côn trùng ghê tởm đủ loại hình thái khác nhau ở trong ngọn lửa giãy dụa, chậm rãi tử vong, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một phần khoái cảm, hắn không khỏi nghĩ nghĩ, nguyên lai chính mình mới thực sự là kẻ tối tà ác, lại có thể cảm thấy vui sướng khi chứng kiến cảnh này, hắn quả thực không thiệt tình muốn câu dẫn Độc Thấm Tâm. (ca ak, em thik ca, có điều em ko thik cảnh động vật bị hại, em thik máu người cơ, *vô thức liếm môi đang bị bật máu*)

 

Tĩnh Huyền Phong nghe được ngoài cửa có âm thanh chạy bộ dồn dập, vội vàng kéo Nhiễm Nhượng Hà còn đang ngẩn người, hắn tức khắc cầm dây trói ném qua cửa sổ, hai người sau khi làm chuyện ác xong, liền một trước một sau leo ra ngoài bệ cửa sổ chuồn mất.

 

Sáng sớm hôm sau

 

—— Sau khi binh lính Đông Thấm Quốc ra sức dập lửa, cuối cùng cũng bảo vệ được một nửa độc trùng, trong tẩm cung như trước khói đen tràn ngập… Độc Thấm Tâm nghe tin liền suốt đêm chạy về từ trong rừng cây, giờ phút này, con mắt nước mắt lưng tròng nhìn những tiểu sinh mệnh may mắn sống sót không nhiều lắm, nàng gắt gao nắm chặt tay, chất vấn thống lĩnh thị vệ, “Vì sao… lại có hỏa hoạn?”

 

Thống lĩnh thị vệ báo cáo chi tiết nói, “Nữ vương bệ hạ, đêm qua hai gã hắc y nhân xâm nhập hoàng cung, đả thương hơn ba mươi thị vệ tuần tra, sau đó tẩm cung liền bị cháy, là thuộc hạ thất trách, thỉnh nữ vương trách phạt “

 

“Hắc y nhân? …” Độc Thấm Tâm đã nghĩ ra là người phương nào gây nên, nàng nổi giận đùng đùng xoay người đi ra, một hàng thị vệ theo sau hộ giá, Độc Thấm Tâm nghỉ chân lạnh nhạt nói, “Đừng đi theo bổn vương, hai nam nhân cũng có thể dễ dàng làm khó các ngươi, đem thị vệ liên quan toàn bộ hỏa thiêu hết đi, quả thực là một đám phế vật!” Vừa dứt lời, bọn thị vệ tề xoát quỳ xuống đất thỉnh tội, nhưng Độc Thấm Tâm cũng không quay đầu lại giận bước rời đi.

 

Độc Thấm Tâm đã tỉ mỉ nuôi dưỡng đông trùng hạ thảo, xảy ra chuyện này sao còn có thể bình tĩnh, nàng một đường xông thẳng vào cửa phòng Tĩnh Huyền Phong, mà Tĩnh Huyền Phong lại ngồi ở bên bàn uống trà, giống như đã chờ nàng đến khởi binh vấn tội đã lâu.

 

“Trấn Nam Vương, ngài buồn bực ở tình lý bên trong, nhưng lại lấy những tiểu sinh mệnh vô tội này ra phát tiết có phải có chút tàn nhẫn hay không?” Độc Thấm Tâm vừa nhớ lại hình dáng mấy con độc trùng bị cháy đen, liền không tự chủ được đỏ hốc mắt, tuy nói chúng ở trong tay nàng cuối cùng cũng không thể tránh khỏi cái chết, nhưng dù sao cũng là tâm huyết mười mấy năm qua của nàng, trong lòng đương nhiên cảm thấy tiếc nuối.

 

Tĩnh Huyền Phong hai tay hoàn ngực bình tĩnh nói, “Mục đích của bổn vương là dụ ngươi hiện thân, trốn đông trốn tây cũng không giải quyết được vấn đề gì “

 

Độc Thấm Tâm cắn cắn môi dưới, “Này trùng ở trong mắt Trấn Nam Vương, có lẽ ghê tởm lại đáng chết, nhưng với ta mà nói là vật báu vô giá, nếu ngài ra tay tuyệt tình như thế, cũng chớ trách ta thà làm ngọc vỡ !” (còn hơn ngói lành, tục ngữ)

 

Nhiễm Nhượng Hà dựa ở cạnh cửa nhẹ giọng vỗ tay, “Tiểu Thấm Tâm, ngươi rốt cục cũng đã trở lại?” Độc Thấm Tâm nghe tiếng ngẩng đầu, hai tròng mắt không khỏi bốc hỏa, nàng không thèm đáp lại, trừng mắt đi ra khỏi phòng… Nhiễm Nhượng Hà liền kéo lấy cánh tay nàng, Độc Thấm Tâm tuy cố bảo trì vẻ ngoài tao nhã thanh lịch, nhưng trong lòng lửa giận khó tiêu, nàng nhắm mắt lại bình ổn cảm xúc, lạnh lùng mở miệng nói, “Buông tay.”

 

Nhiễm Nhượng Hà không cho là đúng buông tay ra, nhìn chăm chú bóng dáng Độc Thấm Tâm vội vã rời đi một lát rồi lại ngoái đầu nhìn Tĩnh Huyền Phong tự tin cười, “An ủi mỹ nữ đang thương tâm, coi như là sở trường của ta, chờ tin tức tốt lành của ta đi “

 

Tĩnh Huyền Phong bất đắc dĩ mân mím môi, “Cẩn thận Độc Thấm Tâm thả rắn độc cắn đứt miệng ngươi”

 

Nhiễm Nhượng Hà bướng bỉnh nháy mắt mấy cái, rồi mới nhấc chân đuổi theo Độc Thấm Tâm.

back top