Tối "Manh" Xuyên Qua

Chương 68: Một văn tiền hạnh phúc

Tĩnh Huyền Phong kéo Cổ Tiếu Tiếu đến cạnh cây hoa tử đằng thực to, Cổ Tiếu Tiếu sờ sờ thử độ mềm mại của dây hoa tử đằng, lại kéo kéo thử thử độ co giãn, vừa lòng gật gật đầu, kéo kéo ống quần Tĩnh Huyền Phong, phân phó nói, “Ngồi xuống nghỉ ngơi đi, ta lập tức làm xong “

 

Tĩnh Huyền Phong cho tới bây giờ vẫn còn không hiểu trong não nhỏ của nàng đang nghĩ ra chủ ý kì quái gì, yên lặng xem xét ngồi xuống chờ đợi “Kỳ tích” phát sinh… Chỉ thấy Cổ Tiếu Tiếu hái một dây hoa tử đằng màu tím nho nhỏ xuống, sau khi độ dài liền nắm lên quấn thành hai vòng tròn, đầu còn lại dần dần quấn quanh hai vòng tròn đó, cuối cùng hình thành vòng nhỏ vừa đút lọt cổ tay… Cổ Tiếu Tiếu đo đo đếm đếm thử độ lớn nhỏ, cảm thấy vừa ý liền đặt ở bên chân, tự mình vui vẻ mỉm cười một chút, ngay sau đó lại làm tiếp vòng tròn khác…

 

Tĩnh Huyền Phong trầm mặc không lên tiếng ngồi ở một bên, nhìn chăm chú động tác kỳ quái thuần thục trong tay nàng, mười ngón tay nhỏ dài nhanh nhẹn quay quanh vòng hoa, đôi môi mân mím vẻ mặt trầm ổn, mà khuôn mặt tinh xảo của nàng ở dưới ánh mặt trời lại có vẻ phá lệ nhu hòa… Tĩnh Huyền Phong nhìn ngắm có chút nhập thần, tựa hồ lần đầu phát hiện tiểu manh nhi cũng có một mặt tinh tế kiên nhẫn như thế, không khỏi giơ tay sờ sờ má nàng, “Ngươi rốt cục cũng giống một nữ nhân…”

 

“…” Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng khẽ nhếch, tức khắc né tránh ngón tay của hắn, “Lúc khác liền tán gẫu nói chuyện phiếm, bây giờ không cần tán gẫu ngoan ngoãn ngồi một bên!”

 

Tĩnh Huyền Phong không cho là đúng cười, tiện tay nhặt lên một dây hoa tử đằng, học bộ dáng của nàng tuốt xuống những bông hoa nhỏ, nhưng tay nam nhân chính là vụng về, loay hoay có chút loạn, hắn nghiêm túc một lát, tự thấy mình làm cũng không tệ lắm, vui vẻ đặt vào trong tay nàng, “Ngươi đến tột cùng muốn làm mấy thứ này để làm gì?”

 

Cổ Tiếu Tiếu sờ sờ tàn phẩm không đủ trơn nhẵn trong tay, vì không muốn đả kích tinh thần tích cực của Tĩnh Huyền Phong nên lén lút làm lại một lần nữa, nàng ra vẻ thần bí cười hắc hắc, “Nóng vội không ăn được đậu hủ nóng, chốc nữa ngươi sẽ biết thôi” nàng lại trái lương tâm huých nhẹ bả vai Tĩnh Huyền Phong khen ngợi nói, “Ngươi học này nọ thực mau nha, làm ra cũng không tệ a…”

 

Tĩnh Huyền Phong thu được khen ngợi ngoài ý muốn, gật đầu không thẹn dương môi cười, “Đương nhiên a, còn không nhìn xem ta là ai a…” Hắn đắc ý vênh váo lại nhặt lên một dây hoa tử đằng khác bắt đầu tuốt, nhưng sau khi chuẩn bị cho tốt liền giao cho Cổ Tiếu Tiếu, lại loay hoay cuộn thành vòng tròn, nhưng chỉ chốc lát sau! …

 

Một cái “Vòng tròn” hình vuông ngang nhiên xuất thế, hắn nhăn mi lại trái nhìn phải ngắm liền cảm thấy có điểm không được tự nhiên… Đều là làm bằng tay đơn giản nhưng thật ra lại không giống nhau, hắn tiện tay đưa cho Cổ Tiếu Tiếu kiểm tra thành phẩm, không thực sự mong chờ nói, “Cũng không được tròn lắm “

 

Cổ Tiếu Tiếu cười tủm tỉm sờ thứ ở trong tay, cư nhiên chạm được bốn góc, nháy mắt hóa đá… Quả thật không tròn, là thực vuông! Nàng trong ngoài bất nhất nói, “Thiên tư thông minh từ này chẳng lẽ là dành cho ngươi sao? Hoàn hảo hoàn hảo, ngươi lần đầu tiên làm thực rất tốt lắm, trước lạ sau quen thôi, ngươi nghỉ ngơi đi, loại việc nặng này vẫn là nên để cho ta”

 

Tĩnh Huyền Phong vẫn là tự mình hiểu lấy, nhưng ai lại không thích được khen a, hắn ha ha cười, “Miệng có mật đường sao?”

 

Cổ Tiếu Tiếu chỉ là cho rằng chính mình hẳn là nên có trách nhiệm đối với lần “Phá sản ” này, nếu không phải nàng cố tình phô bày giàu sang cũng sẽ không đẩy Tĩnh Huyền Phong rơi vào thế khó xử, hắn chính là thân nhi tử của Hoàng Thượng a, từ khi nào phải chịu ủy khuất vì việc vung tay tiêu bạc a…

 

Nàng nâng đầu chu miệng lên, cử chỉ này là ý bảo vốn do Tĩnh Huyền Phong, Tĩnh Huyền Phong mất tự nhiên nhìn quanh bốn phía, thừa dịp bốn bề vắng lặng liền vội vàng hôn lên môi nàng một chút, Cổ Tiếu Tiếu liếm liếm môi đưa lên tươi cười ngọt ngào, “Thân ái chính là thông minh, năng lực lĩnh ngộ cũng là nhiều đến kinh người oa…”

 

Tĩnh Huyền Phong trong lòng rất vừa ý, nhưng sự thật tàn khốc nói cho hắn có chút cổ quái, hắn quay đầu nhìn chăm chú nàng hồi lâu, cảm thấy nàng thật sự là bình thường đến không bình thường, “Ngươi sao lại nói chuyện nhiều mờ ám như vậy?”

 

“Nào có a, là ta loạn mua này nọ mới hại ngươi đói bụng, một chút áy náy nho nhỏ mà thôi “

 

Nói đến cơm, Tĩnh Huyền Phong thật đúng là cảm thấy hơi đói, hắn nhìn về phía một quán ăn vặt cách đó không xa, một cỗ khói trắng nóng hôi hổi từ trong nồi hấp toát ra… Hắn chưa bao giờ ăn qua quán ven đường, nghĩ rằng hẳn là đồ ăn đi? …”Ngươi đói sao?”

 

Cổ Tiếu Tiếu xoa xoa bụng, khẩu thị tâm phi kiên định nói, “Một chút cũng không đói “

 

Tuy tiểu manh nhi liều chết chống đỡ, nhưng Tĩnh Huyền Phong vẫn có thể nhìn ra nàng đang đói bụng, “Chờ ta một chút” hắn vừa muốn đứng lên, một cái tay nhỏ bé lại nhất thời bắt lấy ống quần hắn, Cổ Tiếu Tiếu tâm thần không yên khuyên, “Ăn ít một ngụm cũng không chết được, ngươi trăm ngàn lần đừng đi cướp bóc a —— “

 

“…” Hắn sao không nghĩ tới, biện pháp này kiếm tiền quả thật rất nhanh.

 

Tĩnh Huyền Phong sang sảng cười gỡ tay nàng, đi đến quán ăn vặt kia, chủ hàng thấy khách nhân tới cửa, nhiệt tình mở ra nắp nồi hấp, “Ngài muốn mấy cái bánh bao? Có chay, có thịt “

 

Tĩnh Huyền Phong nhìn bánh bao trắng nóng hôi hổi cảm giác cũng không tệ lắm, sờ sờ cái mũi mất tự nhiên nói, “Bán thế nào?”

 

“Bánh bao thịt vừa hấp nóng, một văn tiền một cái “

 

Tĩnh Huyền Phong nghĩ nghĩ, từ trên lưng tháo xuống một khối ngọc bội thật tốt, mà khối ngọc bội này chính là lễ vật khi hắn sinh nhật mười sáu tuổi, phụ hoàng đã lệnh thợ thủ công nổi danh nhất kinh thành điêu khắc ra…” khối ngọc bội này đổi của lấy bánh bao của ngươi có được không?”

 

Lão bản bán bánh chưa nhìn thấy bao giờ sao có thể biết, hắn tiếp nhận ngọc bội nghiêm túc nhìn ngắm, sau đó liền trả lại cho Tĩnh Huyền Phong, ngốc ngốc cười, “Ta cũng không phân ra là thật hay là giả, ngài vẫn là nên đưa tiền đồng đi, chỉ có một văn mà thôi “

 

Giờ này khắc này, Tĩnh Huyền Phong rốt cục cũng cảm nhận được như thế nào gọi là một văn tiền đánh bại anh hùng hảo hán, hắn ngoái đầu lại nhìn tiểu manh nhi đứng ngồi không yên, theo bản năng sờ sờ quần áo, trong tay một chút, cư nhiên đụng đến một đồng tiền, hắn dương môi cười đưa cho lão bản bán bánh bao, lão bản coi như thiện lương, tức khắc chọn lấy một cái bánh bao lớn nhất đưa cho Tĩnh Huyền Phong, “Cảm thấy ăn ngon lần sau lại đến “

 

Tĩnh Huyền Phong tiếp nhận túi giấy ấm áp, lần đầu buông xuống dáng vẻ tôn quý, chân thành nói, “Cảm tạ “

 

… Mà Cổ Tiếu Tiếu đứng ở tại chỗ cúi mặt lắc đầu một mình lo lắng suông, đến khi một cỗ hương khí bay tới bên mũi, nàng nước miếng thiếu chút nữa chảy ra, khẩn cấp tiếp nhận túi giấy, chất vấn, “Ngươi sao lại có bạc?”

 

Tĩnh Huyền Phong trước tiên ngồi xuống, rồi mới dùng một tay kéo nàng ngồi theo, “Ăn đi, còn nói nhiều như vậy “

 

Cổ Tiếu Tiếu vươn tay lau khóe miệng, cầm bánh bao nóng hầm hập hít hà cái mũi ngửi ngửi, lại thỏa mãn thật sâu hít vào, “Oa… Thực thơm nha…”

 

Tĩnh Huyền Phong cười mà không nói, nâng tay nàng, đem bánh bao đặt tại bên miệng nàng, “Đừng đùa nữa, rất nhanh liền nguội”

 

Cổ Tiếu Tiếu nhu thuận gật gật đầu, há mồm to vừa định cắn xuống, bỗng nhiên thu nhỏ lại cắn một chút lên bánh bao, nàng không xác định dò hỏi, “Ngươi đang ăn sao?”

 

“Vô nghĩa, bánh bao trong tay ngươi kia chính là do ta ăn không vô nên đưa lại”

 

“…” Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng giật giật, cư nhiên cho nàng ăn cơm thừa canh cặn, cầm thú!

 

Khi nàng tức giận lại định mở lớn miệng thì… Không biết vì sao, lại cảm thấy như có một đôi ánh mắt rực lửa đang rình coi bánh bao của nàng… Tĩnh Huyền Phong bình thường ăn đều là sơn trân hải vị, làm sao có thể ăn đồ ăn bình thường của dân chúng? Mỗi khi nàng ăn quán ven đường đều bị Tĩnh Huyền Phong phỉ nhổ, nói cái gì không vệ sinh không dinh dưỡng, hơn nữa trên người hắn căn bản không có tiền, bánh bao này không biết chừng là đi trộm được… Ai, anh danh một thời lại bị hủy bởi bánh bao…

 

Nghĩ vậy, Cổ Tiếu Tiếu nhất mồm to cắn đứt một miếng bánh bao, ngay sau đó lại nhướn người qua Tĩnh Huyền Phong miệng đối miệng, Tĩnh Huyền Phong ngẩn người, cảm thấy có thứ gì đó mềm mại nhét vào trong miệng mình, hắn nhanh nhíu mi lắc mình lui về phía sau, Cổ Tiếu Tiếu liền theo phương hướng của hắn chết cũng không buông miệng, thẳng đến khi Tĩnh Huyền Phong nằm thẳng trên mặt cỏ tránh cũng không thể tránh, mới bất đắc dĩ nhận lấy… Cổ Tiếu Tiếu ghé vào trên người hắn, lớn tiếng cảnh cáo nói, “Đây là đút yêu, ngươi cũng không thể nhổ ra a! —— “

 

“…” Hắn hiểu được dụng ý của tiểu manh nhi, tuy rằng cảm thấy rất ghê tởm, nhưng tinh tế nhấm nuốt lại có một phen ấm áp khác. (ôi mẹ ơi đọc truyện khác tình cảnh nài có bao nhiêu ngọt ngào, thì truyện nài nó lại nói nà ghê tởm, đúng là giết chết phong tình mak)

 

… Cái gọi là, hoạn nạn gặp chân tình, Tĩnh Huyền Phong bỗng nhiên tự hỏi một vấn đề, nếu hắn lúc trước thú một nữ tử cũng không phải là tiểu manh nhi thích ứng trong mọi tình cảnh, cái gọi là nữ tử tiểu thư khuê các kia liệu có thể cùng hắn đồng cam cộng khổ như vậy sao? … Tĩnh Huyền Phong mâu trung xẹt qua một tia ôn nhu, có lẽ nếu đổi thành nữ tử khác, hắn cũng sẽ không ngàn dặm xa xôi vì nàng đi tới Nam Điệp Quốc.

 

Cổ Tiếu Tiếu ngồi ở trên đùi Tĩnh Huyền Phong, tận lực thu nhỏ lại phạm vi khoang miệng cắn thêm một miếng nhỏ, ăn ăn lại nhăn mi, rồi sau đó mới đưa đến bên miệng Tĩnh Huyền Phong, ra vẻ thực khó nuốt xuống nói, “Hảo khó ăn a, ngươi giúp ta ăn đi “

 

Tĩnh Huyền Phong trong mắt mỉm cười, đột nhiên cầm lấy bánh bao làm động tác huơ huơ trên không nói, “Không ăn ném “

 

“A? Ai ai đừng đừng a, ta ăn ta ăn ——” Cổ Tiếu Tiếu la tới tê thanh liệt phế giống như muốn ngăn ai đó đang nhảy sông tự vẫn, Tĩnh Huyền Phong khóe mắt cười thành hình bán nguyệt, “Ai nha, ngươi không nói sớm, đã ném rồi”

 

Cổ Tiếu Tiếu mất hết can đảm cúi đầu, ” bánh bao đáng thương, ô ô…” Còn có nàng chịu đói nữa.

 

Tĩnh huyền phong nhỏ giọng vô tức đem nửa bánh bao đưa đến bên miệng nàng, tặc tặc cười, “Có muốn lại tiếp tục đút yêu nữa hay không?”

 

Cổ Tiếu Tiếu nghển cổ ngửi ngửi, hiển nhiên lại bị đùa giỡn, nàng vì hờn dỗi mà quay đầu qua một bên, “Không hiếm lạ, chốc nữa ta có thể ăn thực nhiều thịt cá, ngươi cũng đừng mở to mắt thèm thuồng a… Ngô ngô…” Không đợi nàng nói xong đã bị bánh bao chiếm lĩnh hết mồm miệng ba hoa, Tĩnh Huyền Phong che miệng nàng lại không buông tay, ra lệnh nói, “Nuốt “

 

“…” Cổ Tiếu Tiếu bị bánh bao làm nghẹn tới khó thở, nàng nuốt cả miếng xuống thẳng đến bụng, Tĩnh Huyền Phong thấy yết hầu nàng chuyển động mới vừa lòng buông tay… Hắn cười đến thực vui vẻ, mặc dù trong người không có tiền, nhưng vì sao lại tuyệt không cảm thấy khổ đâu?

 

Cổ Tiếu Tiếu nhu nhu môi bị ấn đến phát đau, “Ta dùng phương pháp ôn nhu chim to uy chim nhỏ, ngươi lại thô bạo đến như vậy, dã nhân dã nhân”

 

Tĩnh Huyền Phong không thèm phủ nhận, cọ cọ ở bên má nàng, ngắt lời nói, “Ngươi còn chưa nói kết mấy dây hoa tử đằng này xong dùng để làm gì”

 

Cổ Tiếu Tiếu thiếu chút nữa đã quên chính sự, kinh hô một tiếng nhảy người lên, đi tìm hai ba chục cái vòng ” đạo cụ lừa tiền ” xâu lại thành chuỗi, sau đó liền ngẩng đầu lên cười đắc ý, “Mang ta đi đến náo nhiệt nhất nào, nơi nào nhiều người nhất, làm cho ngươi hiểu biết một chút cái gì kêu vừa ra tay liền ổn thỏa —— “

 

Tĩnh Huyền Phong giờ phút này đã không còn muốn hỏi nàng định làm chuyện gì nữa, dù sao, cũng tuyệt đối không phải là chuyện tốt.

back top