Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ

Chương 29

Từ tháng sáu đến tháng một, thì ra là đã nửa năm rồi . . .

 

Tôi đã cố ý không muốn nghĩ về ngày mai, nhưng không ngờ rằng, thời điểm này lại đến sớm.

 

Nhiếp Hi Quang, mi nhất định không được thua.

 

Tôi nhanh chóng thu tầm mắt dừng trên dáng người kia, chủ động đi đến, bày ra vẻ mặt tươi cười, chào hỏi: “Ơ, sao mọi người lại ở đây?”

 

Mọi người hầu hết đều có mặt. Lão đại, chồng của Lão đại, Tiểu Phượng, Tư Tịnh, Trác Huy, Dung Dung. . .

 

Còn có Trang Tự đứng cạnh cô ấy.

 

Trong khoảnh khắc, tôi dường như hồi tưởng lại ngày đó. . .

 

Nhưng tôi một chút cũng không nghĩ về tâm trạng của lúc trước.

 

Tôi tươi cười nhìn bọn họ.

 

Đáng tiếc, mở đầu hoàn mỹ của tôi nhanh chóng bị Lão đại phá tan. Vẻ mặt cô ấy thể hiện như bị tôi lừa, kéo lỗ tai tôi gào lên, “Nhiếp Dưa Hấu, bồ không phải nói là phải tăng ca tới bong gân ở Tô Châu nên mùng một không đến được sao?”

 

Tôi ngất. Lão đại à, bồ còn chưa sửa được tật cứ tức giận là trút vào lỗ tai của người khác hả.

 

Tiểu Phượng, Tư Tịnh cũng chạy đến chỗ tôi, ồn ào hỏi: “Dưa hấu, sao bồ lại xuất hiện ở đây?”

 

“Đúng vậy, lại còn mặc đồ đẹp thế này, lúc đầu mình không nhận ra đó.”

 

“Bồ đi làm ở Tô Châu sao? Lão đại à, bồ liên lạc được với Dưa hấu hồi nào cũng không thèm nói lại nữa!”

 

“Không phải bồ đi du học sao? Hồi tháng bảy mình gọi điện cho bồ đâu có liên lạc được.”

 

Tôi trả lời từng câu hỏi một. . .

 

“Mình ở Tô Châu.” .

 

“Hồi tháng bảy mình đi nước ngoài nên không liên lạc được.” .

 

“Không phải đi du học đâu. Sao mọi người lại nghĩ mình đi du học? Đúng là có đi, nhưng là đi nước ngoài chơi hai tháng thôi.”

 

“Du học?!” .

 

Một giọng nói trầm thấp lại có chút áp lực vang lên, mọi người đột nhiên không nói gì nữa.

 

Là Trang Tự.

 

“Đúng vậy.”, tôi ngừng một chút, chuyển tầm nhìn, cuối cùng ánh mắt hoàn toàn dừng trên mặt anh, “Là đưa Khương Duệ đi.”

 

“Không phải thật sự đi du học?”, anh bước đến gần tôi. Chắc là do ánh đèn, vẻ mặt của anh hoàn toàn bị che giấu, như mưa gió sắp đến.

 

“Không, không phải…” .

 

Dung Dung đột nhiên tiến lên, chặn trước người anh, tươi cười nói với tôi: “Hi Quang, hôm nay Lão đại sắp xếp hội trường hôn lễ, sao bồ lại không đến chứ?”

 

“Mình…” .

 

Cô ấy căn bản chẳng để cho tôi có cơ hội trả lời. “Thật ra bồ cũng nên đến xem cho có kinh nghiệm. Mình đi cũng học được không ít chuyện, chờ đến khi bản thân kết hôn cũng biết được đôi chút. Nơi tổ chức hôn lễ sắp xếp cũng hay lắm.”

 

Thực sự là vô cùng hay ho… .

 

Tôi cười cười, “Mọi người cũng biết mà, mình lúc nào cũng lười.”

 

“Phải rồi, Hi Quang, chuyện trước đây, mình luôn muốn gặp bồ để xin lỗi. Xin lỗi nhé, mình đã nghi oan cho bồ.”, Dung Dung vô cùng thành khẩn nhìn tôi. “Đến khi ra ngoài mới biết, tình bạn lúc còn ở đại học mới đáng quý thế nào, Bây giờ mình có được hành phúc, cũng hy vọng bồ tìm được hạnh phúc ‘cho bản thân’! Bồ đó, nhìn thấy hạnh phúc ‘của người khác’ rồi, bản thân cũng phải nỗ lực đó!”

 

“Diệp Dung!” .

 

“Hi Quang.” .

 

Hai giọng nói gần như vang lên cùng lúc. Tôi nhìn về phía tiếng người gọi tôi. Nhẹ nhàng như trong tiểu thuyết, Lâm Tự Sâm khoác áo khoác đen, đang bước đến chỗ này.

 

Ngay lúc này, tôi biết ơn anh ta vô cùng.

 

Cảm kích anh ta có thể ung dung nhẹ nhàng, phong thái xuất sắc như thế.

 

Tôi xoay người chạy xuống khỏi bậc thang.

 

Anh ta có chút kinh ngạc, dừng lại, nhìn tôi đang chạy vội đến chỗ anh ta.

 

Tôi hơi thở dốc dừng trước mặt anh ta, ngẩng đầu nhìn, lại không biết nói gì, trong đầu đầy hỗn loạn.

 

“Làm sao vậy?”, anh ta hỏi tôi, giọng nói đặc biệt nhu hòa.

 

Tôi mờ mịt nhìn anh ta, trong mắt có chút xót. Một lúc sau mới tìm lại được suy nghĩ của mình, “ . . . Tình cờ gặp lại mấy người bạn đại học”.

 

Anh ta hướng nhìn về phía bậc thang, sau đó ánh mắt dừng lại, một lúc sau cũng không làm gì nữa. Tôi chậm rãi bình ổn tâm trạng, nhìn theo ánh mắt anh ta. Trang Tự đứng ở rìa bậc thang, nhìn chúng tôi. Ánh đèn đã tắt, ánh mắt anh không nhìn thấy rõ thế nào.

 

Lâm Tự Sâm bỗng nhiên kéo tay tôi.

 

“Bạn học của em sao? Đi theo tôi.”

 

Tôi bị anh ta kéo đi vài bước mới phản ứng giật tay ra. Nhưng tay tôi lại bị anh ta dùng sức giữ lại.

 

Anh ta dẫn theo về lại đó, sau đó rất tự nhiên thả tay tôi ra.

 

Mấy người Lão đại đều nhìn chúng tôi, khó nén nổi vẻ mặt ngạc nhiên.

 

Tiểu Phượng há hốc miệng: “Dưa hấu, bồ. . .”

 

Tư Tịnh phản ứng nhanh nhất, “Dưa hấu, sao còn chưa giới thiệu hả?”

 

Giới thiệu cái gì chứ… .

 

Tôi ngẩng đầu nhìn Lâm Tự Sâm.

 

“Thì ra em có có biệt danh đó? Sao đến giờ vẫn chưa nói cho tôi nhỉ?”, anh ta mỉm cười nhìn tôi, giọng nói nhẹ nhàng như đang ở trong quyển tiểu thuyết nào đó. Sau đó anh ta hướng nhìn về phía họ, tươi cười, dùng giọng nói nhàn nhạt nhưng đủ lịch sự nói: “Chào mọi người, tôi là Lâm Tự Sâm.”

 

Lão đại rõ ràng mới hồi hồn lại.

 

“Ha ha, chào anh chào anh. Chúng tôi là bạn học của Dưa hấu.”, sau đó quay sang vờ giận tôi, “Dưa hấu, bồ nói gì mà tăng ca không đến giúp được, thì ra là đi chơi với bạn trai. Đồ trọng sắc khinh bạn! Ngay từ đầu cứ nói đi, mình cũng sẽ chẳng ép bồ đến mà!”

 

“Đừng trách cô ấy”, Lâm Tự Sâm cười giải thích giúp tôi, “Hi Quang vốn là sẽ tăng ca. Chỉ là hôm nay bạn tôi kết hôn, nhất định muốn gặp cô ấy, nên tôi mới đưa cô ấy đi cùng.

 

Lão đại cười ha ha: “À à vậy thì tốt, thế không trách cô ấy nữa. Trọng sắc khinh bạn không phải là điều vô cùng bình thường sao?”

 

Bọn họ chắc là đã hoàn toàn nhầm Lâm Tự Sâm thành bạn trai tôi. Tôi không muốn họ hiểu lầm, nhưng mà bây giờ. . .

 

Tôi lại càng không muốn phủ nhận.

 

Tôi quay đầu nhìn xung quanh, “Không phải anh nói đi lấy xe sao? Sao lại chẳng thấy xe đâu?”

 

Không phải bây giờ có thể về rồi sao.

 

“Xe bị xe của người khác chặn rồi. Một lúc tìm cũng không thấy chủ xe, sợ em chờ lâu nên tôi về lại đây trước.”

 

“Ơ, không lấy ra được sao?”

 

Lâm Tự Sâm hơi thất vọng, “Nếu vẫn không tìm được người ta, tôi gọi tài xế đến đón chúng ta về lại Tô Châu.”

 

“Ừm.”, tôi gật đầu. Suýt chút quên mất anh ta là đại gia.

 

“Woah!”, Tiểu Phượng đánh vào vai tôi, “Dưa hấu, nhà của bồ còn có tài xế riêng nha!”

 

“Không phải của nhà mình đâu.” .

 

Tư Tịnh cười mỉm nói: “Mình biết rồi, là của nhà chồng mà.”

 

Bầu không khí hình như đột nhiên trở nên náo nhiệt. Tiểu Phượng ồn ào hỏi tôi mấy chuyện liền, ở đâu đi làm thế nào, gặp nhau ở đâu vân vân. . . Tôi chỉ trả lời mấy câu, đa phần là Lâm Tự Sâm tiếp lời.

 

Anh ta vẫn duy trì nụ cười, ứng phó ổn thỏa.

 

Đang lúc ầm ĩ, giọng nói lạnh lùng của Dung Dung vang lên, “Trang Tự, anh đi đâu thế?”

 

Mọi người đều im bặt.

 

Chẳng biết từ lúc nào, Trang Tự đã một mình đạp trên tuyết bước xuống khỏi bậc thang.

 

“Tôi đi bắt xe.”, anh dừng lại, cũng không quay đầu mà trả lời.

 

“Sao lại muốn đến chỗ khác?”, giọng Dung Dung cứng ngắc, “Ở đây không bắt xe được sao? Bắt xe ở đây nhanh hơn mà.”

 

“Vậy em có thể đứng ở đây bắt xe” .

 

Anh bỏ lại những lời này, cũng không nhìn chúng tôi nữa, trực tiếp rời đi.”

 

“Anh đứng lại.” .

 

Dung Dung cắn môi dưới, liếc mắt nhìn tôi, đuổi theo.

 

“À, vậy Dưa hấu, bọn mình cũng đi đây. Hôn lễ ngày mai bồ phải tới sớm nhé, là nhà hàng bên kia đường thôi.”, im lặng một chút, Lão đại mở lời chào tôi.

 

“Ừm, được.”, tôi gật đầu, cố gắng tập trung chú ý ở cô ấy, “Vậy mai gặp.”

 

Mọi người cũng chào chúng tôi. Lão đại trước khi đi còn hướng Lâm Tự Sâm vẫy vẫy tay: “Ngày mai là đám cưới của tôi, anh cũng đến cùng Dưa hấu nhé.”

 

“Nhất định có mặt.”, Lâm Tự Sâm mỉm cười nói.

 

Bóng lưng của họ hoàn toàn biến mất trong bóng đêm, xung quanh trở nên yên tĩnh, chỉ còn thấy hoa tuyết nhẹ nhàng rơi.

 

Tôi xoay người hỏi Lâm Tự Sâm: “Xe chưa lấy được sao? Tôi muốn về Tô Châu sớm một chút.”

 

“Về Tô Châu gì chứ. Tôi đưa em đi chơi.”

 

Hả?

 

Anh ta thu lại ánh mắt xa xăm, nhìn tôi: “Chẳng lẽ lại đưa em lúc đi vui vẻ, lúc về ủ rũ thế này?”

 

… .

 

“Tôi có sao?” .

 

Anh ta cúi đầu nhìn tôi, “Nước mắt sắp rơi rồi kìa.” .

 

Giọng anh ta nhẹ nhàng vô cùng. tôi vốn sẽ không khóc, nhưng nghe anh ta nói thế, trong mắt đột nhiên đầy nước.

 

“Cho nên, em muốn đi ngắm cảnh hay đi xem phim? Hay là. . . Nếu em muốn đi chơi thì chúng ta có thể đi đâu? Hay là. . .”

 

Tôi trừng mắt nhìn anh ta, cảm thấy mình không hể theo kịp suy nghĩ của anh ta.

 

Chắc là anh ta chưa bao giờ đến những chỗ này, lại vô cùng nỗ lực diễn tả: “Hay là đi nhảy, chơi bóng rổ, đua xe gì gì đó, đến công viên trò chơi nhé?”.

 

Tôi lại nghĩ làm gì cũng đều thật thú vị. . . chỉ cần không phải quay về ký túc xá. . .

 

Tôi nắm tay lại, đột nhiên bị kích động: “Chúng ta trước tiên đi ngắm cảnh sau đó đi xem phim rồi đi công viên trò chơi nhé?”

 

“Nhiếp Hi Quang…” .

 

Anh ta bỗng dưng bật cười, lấy ra ví tiền từ túi áo ném qua cho tôi, “Sao em lại tham vậy hả. Mau giúp tôi tính xem, xem có mang đủ tiền không.”

 

Tôi nhất định là bị tâm tình của anh ta ảnh hưởng, đột nhiên vừa hưng phấn vừa kích động, thật sự mở ví ra xem qua, rồi chỉ vào phía đối diện: “Bên kia có ngân hàng. Tôi đi rút tiền! Anh nghèo quá!”

 

“Thực sự thiếu sao? Cũng còn nhiều mà.”, Lâm Tự Sâm nhìn nhìn ví, “Tôi đi rút vậy. Nhiếp tiểu thư vui lòng cho tôi biết tối nay sẽ tiêu hết của tôi bao nhiêu tiền?”

 

“Không cần đâu, anh có ví sâu hơn tôi sao?”

 

Tôi cầm thẻ nhanh chóng chạy đi.

 

Hoa tuyết lạnh buốt rơi vào trên mặt tôi. Trong đầu tôi hơi gấp, quay lại nhìn anh ta, anh ta đang chầm chậm đi sau tôi. Thấy tôi quay đầu lại, liền hướng tay vẫy vẫy, giống như giục tôi đi rút tiền.

back top