Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán

Chương 102: Bà là đồ ngốc

Vũ Vi không phải đưá ngốc, không nhìn ra vẻ đắc ý của Xa Lan, cô liền biết Xa Lan là cố ý đụng vào cô.

 

Cô ngầm cười lạnh, Xa Lan, tôi còn chưa tìm bà trả thù vậy mà bà lại dẫn đầu khiêu khích tôi? Được lắm, nếu bà đã đưa đến cửa, thì tôi sẽ thật tốt mà trả thù bà!Để cho bà biết tôi đây không phải là quả hồng mềm mà để cho bà tuỳ ý nhào nặn!

 

Cô liền dương tay lên hung hăng đánh trả lại, môi mỏng thoáng nhíu lại, một đôi mắt phượng dương ra từng điểm sắc bén, "Xa Lan, bà nghĩ rằng tôi sẽ như mẹ tôi mà để cho bà tuỳ ý khi dễ sao?"

 

Xa Lan đang đắc ý, bà vì Sở Xa mà trả thù,bà đang định lấy điện thoại ra báo cảnh sát, để cho Đồng Vũ Vi ngồi tù, hơn nữa còn đòi Đồng Vũ Vi bồi thường cho bà nhưng đâu ngờ bên má bà lại trúng một cái tát mạnh!

 

Một bàn tay bà bưng kín đôi má , hai mắt trừng lớn nhìn Đồng Vũ Vi, "Cô dám đánh tôi?"

 

Vũ Vi hừ lạnh, hay tay khoanh trước ngực, không chút sợ hãi quay lại nhìn Xa Lan , giọng điệu cực kỳ nhẹ, " Đúng, tôi dám đánh bà đó thì sao!" Muốn hãm hại tôi? Bà vẫn còn non nớt lắm!

 

" Tôi sẽ báo cảnh sát đến lúc đó cô sẽ ngồi tù!" Xa Lan tức giận bấm 110, bà không tin chính mình không thể trừng trị Đồng Vũ Vi!

 

"Được a, bà báo cảnh sát đi." Tay Vũ Vi chỉ chỉ về phía dưới bảng hiệu đá quý,hướng tới Xa Lan lộ ra một nụ cười cực kỳ rực rỡ, "Nơi này có camera,vừa mới là ai cố ý đụng vào tôi, là ai dẫn đầu đánh người trước, nơi đó đều đã ghi lại cực kỳ rõ ràng. Báo cảnh sát đi đúng lúc thay tôi giảm bớt tiền điện thoại."

 

Xa Lan đã bấm 110, nhưng thời điểm bà nghe được Vũ Vi nói như vậy sắc mặt lập tức trở nên cực kì khó coi, bà theo hướng tay Vũ Vi chỉ nhìn lại chỉ thấy dưới bảng hiệu tiệm đá qúy có hai cái cameras. Bà ngầm trách chính mình quá sốt ruột trả thù Đồng Vũ Vi, cư nhiên quên cả nhìn đến cameras,nếu có băng theo dõi làm chứng cớ liền tính đến chỗ cục cảnh sát mất mặt cũng chỉ là bà mà thôi!

 

"Alo, người khỏe, nơi này là trung tâm cảnh sát 110, xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì cho bà?"Trong điện thoại truyền ra âm thanh dễ nghe của người phụ nữ.

 

"Thật ngại ,tôi gọi nhầm số." Trên mặt Xa Lan gượng ép mỉm cười cúp điện thoại, bà thờ ơ nhìn Vũ Vi , "Đồng Vũ Vi cô đánh Sở Xa, tôi nhất định sẽ báo thù, lần này cô thắng coi như cô may mắn,nhưng lần sau tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô!"

 

Cô chỉ là đánh Sở Xa, Xa Lan ngay tại trên đường cái quang minh chính đại hãm hại cô?

 

Còn mẹ cô thì sao? Mẹ cô bị Sở Xa hại chết, Xa Lan lại không nói, tựa như làm sai là cô cùng mẹ! Và Sở Xa là chịu ủy khuất nhất!

 

Vũ Vi dương tay lên dùng hết khí lực tát lên mặt Xa Lan một cái, "Xa Lan,tôi rốt cuộc cũng biết cái tính vô liêm sỉ của Sở Xa là được truyền từ bà ! Bà nhớ cho kĩ không phải bà sẽ tìm tôi báo thù mà chính là tôi sẽ tìm bà trả thù, một ngày nào đó,tôi sẽ khiến cho tất cả người Sở gia các người vì những chuyện này mà trả giá đắc!" Nói xong, cô đi qua Xa Lan đi về phía trước.

 

"Bốp." một tiếng, vốn má Xa Lan đã đỏ bừng, lúc này lại càng thêm sưng đỏ, bà đau đớn không thôi bưng đôi má nhìn Vũ Vi , "Cô còn dám đánh tôi?Tôi sẽ báo cảnh sát!"

 

Vũ Vi cũng không quay đầu lại để cho bà ta tuỳ tiện la, tiếp tục đi về phía trước.

 

Xa Lan tức giận, "Đồng Vũ Vi, nơi này có cameras,tôi nhất định sẽ báo cảnh sát cho đến khi cô ngồi tù mới thôi!" Nói xong bà xoay người hướng hiệu đá quý đi đến.

 

"Cô nói cái gì?" Xa Lan trừng hai mắt nhìn người phục vụ hỏi.

 

"Máy cameras của chúng tôi đã hư vào ngày hôm qua hiện tại vẫn chưa sữa lại." Người phục vụ lễ phép đối với Xa Lan nói.

 

Xa Lan tức giận lập tức vọt tới đầu, để cho đại não của bà tăng thêm khó chịu, Đồng Vũ Vi cư nhiên đùa giỡn với bà! Làm bà bị trúng hai cái tát mạnh!

 

Vũ Vi đã đi rất xa, nhịn không được cười lạnh, Xa Lan , bà là đồ ngốc.

back top