Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán

Chương 44: Xấu hổ rời đi

Cô gái váy đỏ ngồi ở bên cạnh Vũ Vi nhìn thấy bộ dáng thân thiết của Mạc Tử Hiên và cô gái bên cạnh, trên mặt cô ta không nén được giận, cô ta vốn là thiên kim tiểu thư nổi tiếng, có thân phận có địa vị có thể diện. Mới vừa thấy Mạc Tử Hiên vốn là hoàng tử độc thân có giá trị nhất dùng cơm ở chỗ này, cô không nhịn được muốn quyến rũ người đàn ông đẹp trai lại nhiều tiền này, nếu đoạt được người đàn ông này tới tay, vậy kiếp sau của cô, thậm chí kiếp sau sau nữa cũng không buồn lo lắng.

 

Cô ta ra sức quyến rũ người đàn ông đối diện, mặc dù người đàn ông này đối với cô lạnh lùng như băng, cô nàng vẫn xuất tất cả vốn liếng, không để ý mất mặt trước mọi người, muốn đoạt người đàn ông này tới tay, sau này hưởng thụ vinh hoa phú quý vô tận .

 

Thế nhưng, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một cô gái khác, hơn nữa nhìn dáng vẻ hai người còn có quan hệ tình nhân ân ái.

 

Vậy cô làm sao đây?

 

Trước mặt mọi người lại quyến rũ Mạc Tử Hiên của người ta. Loại người này không biết xấu hổ tốt nhất nên bị người người phỉ nhổ và khinh bỉ.

 

Cô nàng nhìn xung quanh không để lại dấu vết, chỉ thấy tất cả mọi người chung quanh đều dùng thần sắc khác thường đang nhìn cô. Hai gò má trắng nõn của cô thoáng đỏ, thậm chí còn đỏ hơn con cua chin mấy phần. Cô dù gì cũng là thiên kim tiểu thư có mặt mũi, mà lại mất hết mặt mũi trước mặt mọi người. Lúc này cô thật rất muốn tìm một cái lỗ chui vào, nhưng cô rất rõ ràng, nơi này đừng nói có cái lỗ nào, đến hang chuột cũng không có !

 

Cô ta bỗng nhiên từ trên ghế đứng lên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc nhìn Mạc Tử Hiên, "Mạc thiếu gia, bạn anh đã tới, vậy hôm nào chúng ta tán gẫu." Nói xong, cô ta rời khỏi chỗ ngồi vội vã đi ra cửa nhà hàng.

 

Vũ Vi âm thầm hừ lạnh, cô gái này thật vô cùng thông minh, một câu chúng ta hôm nào tán gẫu, liền che đậy ý đồ quyến rũ Mạc Tử Hiên mới vừa rồi.

 

Nhìn bóng lưng cô gái kia vội vàng rời đi, trên mặt Vũ Vi lộ ra một nụ cười đẹp mắt, cô khẽ hỏi, "Lúc này mới đi hả? Ngồi xuống uống ly rượu lại đi thì thật là tốt!" Dứt lời cô nhìn thấy bước chân của cô gái đi về phía trước hơi dừng một chút, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

 

"Đây là thù lao của cô." Mạc Tử Hiên dùng giọng nói dễ nghe kéo tầm mắt Vũ Vi về, cô quay đầu nhìn Mạc Tử Hiên, chỉ thấy Mạc Tử Hiên lấy ra một tờ chi phiếu từ trong túi áo, lấy bút viết xuống một hàng số, rồi sau đó đưa chi phiếu tới trước người của Vũ Vi, bên khóe miệng vẫn treo nụ cười thản nhiên như có như không.

 

Vũ Vi khẽ nhíu mày, cô ghét nhất là loại người cho tiền là vạn năng kia, mà trước người cô, Mạc Tử Hiên chính là loại người này. Cô lạnh nhạt nhìn Mạc Tử Hiên một cái, sau đó đứng lên, trên cao nhìn xuống Mạc Tử Hiên, "Mạc tiên sinh, lý do tôi giúp ngài, không phải là vì kiếm tiền, mà là trả ơn ngài ngày hôm đó cho tôi khối đá kia. Kể từ nay tôi không hề nợ ngài ân tình nào nữa." Lạnh lùng quăng một câu nói, cô rời khỏi chỗ ngồi đi đến chỗ Trác Nhất Phi.

 

Mạc Tử Hiên nhìn chi phiếu trong tay một chút, lại nhìn bóng dáng Vũ Vi rời đi một chút, Đồng Vũ Vi cần tiền như vậy, vừa rồi giúp hắn, cư nhiên không phải là vì tiền?

 

Hắn không tin!

 

Vũ Vi ưu nhã bước tới ngồi lên ghế đối diện Trác Nhất Phi, chỉ thấy trên mặt bàn đều bày đầy thức ăn ngon, cô biết Trác Nhất Phi hẳn là rất đói.

 

Cô cầm chai rượu đỏ bên cạnh lên, rót ình và Trác Nhất Phi một ly, rồi sau đó nâng ly lên, cảm kích nhìn Trác Nhất Phi, "Nhất Phi, cám ơn cậu đã ình mượn tiền."

 

Trác Nhất Phi nhịn không được cười một tiếng, "Lạc Ngưng Nhi cuối cùng cũng bán đứng mình." Nói xong hắn ngửa đầu bưng ly rượu trước mặt, uống hết một ngụm, rồi sau đó nhìn Vũ Vi thật sâu, "Chút chuyện này không tính, có thể trợ giúp cậu mới là quan trọng nhất."

 

p/s: lần đầu đăng có gì sai sót xin chỉ bảo...đừng ném đá ta a a a....

back top