Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán

Chương 47: Hi vọng cậu nói YES

Bà cụ vừa mới tỉnh lại, thân thể có phần suy yếu, hai anh em cùng lão thái thái nói chuyện một hồi, liền rời đi phòng bệnh.

 

Bà cụ thấy Mạc Tử Hiên cùng Mạc Tử Phàm rời khỏi phòng bệnh, liền đem đồ chụp dưỡng khí lấy xuống ném sang một bên.

 

Lúc này, Trần viện trưởng đẩy cửa phòng tiến vào phòng bệnh, khi ông nhìn thấy bà cụ đem đồ chụp dưỡng khí lấy xuống, lo lắng đi đến trước giường bệnh, đem đồ chụp dưỡng khí nhặt lên, đưa tới trước người bà cụ, " Bà cụ, bọn họ chỉ mới rời đi, người không sợ bị bọn hắn phát hiện người là giả bộ bệnh sao?" Nếu bị hai thiếu gia Mạc gia phát hiện ông liên hợp với bà cụ cùng lừa gạt bọn hắn chỉ sợ bọn họ sẽ đem bệnh viện tại tòa thành thị này biến mất.

 

Nhưng bà cụ lại vẫy vẫy ,"Yên tâm đi, bọn nó hiện tại đang sốt ruột đi tìm vợ để kết hôn vào cuối tháng này làm sao còn có thời giờ để ý tới lão thái bà này nha!" Dừng một chút bà phân phó Trần viện trưởng, "Ta đói bụng rồi, kêu căn tin chuẩn bị *cháo cá muối cho ta."

 

Rời khỏi cửa bệnh viện , Mạc Tử Hiên cùng Mạc Tử Phàm đứng ở trên bậc thềm nhìn đám mây trắng phía xa.

 

Mạc Tử Hiên dẫn đầu mở miệng hỏi Mạc Tử Phàm, "Anh có bạn gái rồi hả?"

 

Mạc Tử Phàm không đáp mà hỏi lại, "Em có yêu một cô gái rồi hả?"

 

Hai người nhìn nhau cười, Mạc Tử Hiên thâm sâu nhìn mặt trời gay gắt trên bầu trời , chậm rãi mở miệng nói, "Mặc kệ có hay không, em cuối tháng sẽ kết hôn , em không thể để cho lão thái thái mang theo tiếc nuối rời khỏi trên đời này."

 

Dùng xong bữa tối, Trác Nhất Phi đưa Vũ Vi về nhà.

 

Xuống xe, Trác Nhất Phi chạy tới bên cửa ghế phụ mở cửa xe cho Vũ Vi.

 

Vũ Vi hướng tới Trác Nhất Phi cười, "Cám ơn cậu." Sau đó đi qua Trác Nhất Phi hướng nhà trọ đi đến.

 

Trác Nhất Phi lại vươn tay túm chặt cánh tay Vũ Vi, vẻ mặt thâm tình lại chờ mong nhìn Vũ Vi," Vũ Vi , làm bạn gái của mình không tốt sao?"

 

Vũ Vi dừng bước quay đầu lại nhìn Trác Nhất Phi, nhìn thấy trong mắt hắn hiện vẻ chờ mong, lòng của cô không khỏi khẽ run lên.

 

"Vũ Vi?" Khí lực Trác Nhất Phi nắm cánh tay Vũ Vi không khỏi gia tăng một chút, vẻ mặt chờ mong cùng chờ đợi đáp án của Vũ Vi.

 

Vũ Vi mấp máy miệng cúi đầu nghĩ một chút, sau đó nhẹ nhàng mà tránh thoát tay Trác Nhất Phi.

 

Sắc mặt Trác Nhất Phi ngẩn ra, tâm tình trầm xuống, bỏ tay xuống gắt gao nắm thành quả đấm, hắn thật không ngờ đến bây giờ mà Vũ Vi vẫn còn cự tuyệt hắn.

 

Hắn miễn cưỡng hướng tới Vũ Vi cười, che khuất vẻ thất vọng cùng cô đơn trên mặt hắn, "Mình đi đây." Nói xong hắn hướng vị trí lái xe mà đi.

 

Nhìn bóng dáng Trác Nhất Phi cô đơn, trong lòng Vũ Vi có chút áy náy, cô không khỏi mở miệng gọi Trác Nhất Phi, "Nhất Phi,mình còn chưa chuẩn bị tốt để tiếp nhận tình cảm cậu, cậu. . . .Cậu có thể đợi mình suy xét một chút không?"

 

Suy xét một chút?

 

Nói đúng là hắn có cơ hội rồi!

 

Tay Trác Nhất Phi đặt ở cửa xe đột nhiên dừng lại, xoay người vẻ mặt hưng phấn nhìn Vũ Vi, " Vũ Vi, cậu nói thật sao?"

 

Vũ Vi thấy trên mặt Trác Nhất Phi lộ ra hưng phấn tươi cười giống như con nít một dạng, nhịn không được cười lên một tiếng, cô gật gật đầu, " Ừa." Trác Nhất Phi đối tốt với cô cùng mẹ như vậy, lại là một người đàn ông tốt, cô cảm thấy mình nên cho Trác Nhất Phi cùng chính mình một cơ hội.

 

Trác Nhất Phi đi đến trước người Vũ Vi, nhẹ nhàng mà ôm cô, " Vũ Vi, ngày mai mình phải đi công tác khỏang một tuần sau mới trở về, khi mình trở về mình hi vọng có thể nghe được cậu nói với mình,Yes."

back top