Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 101-2: Thất phu (2)


- Biên quân tụ tập!

Hoàng thượng hơi ngẩn ra, sau đó hỏi:

- Từ khi tổ chức cuộc thi ở Diễn Vũ Viện, bọn họ đã từng tụ tập ở Khách Thắng Cư, lúc ấy ngươi không yên tâm, cho rằng bọn họ có mưu đồ bí mật, cho nên đích thân đi giám thị, chẳng lẽ lần này đến lượt Trác Bố Y đi hay sao? Lần sau có những chuyện như vậy ngươi không cần phải giám thị nữa, trẫm tin những biên quân tinh nhuệ này.

- Bệ hạ tin tưởng họ, nhưng một số người lại khinh thường họ.Khách Thắng Cư.

Trương Cuồng rót một ly rượu cho Phương Giải, cười cười nói:

- Những chuyện như vậy đối với chúng ta đã quen rồi, nhưng thật ra những người chân chính xuất thân danh môn không phải ai cũng cư xử khoa trương như vậy. Lần trước mấy người chúng ta đi trên đường tình cờ gặp mặt Di thân Vương và Lễ bộ thượng thư Hoài Thu Công. Khi nhìn thấy những biên quân tép riu chúng ta, không ngờ Di Thân Vương còn đứng lại ân cần chào hỏi, lại đặc biệt thưởng cho chúng ta mỗi người năm mươi lượng bạc.

Trương Cuồng nói:

- Một số danh môn đã sa sút trầm trọng, không có biện pháp để vực dậy gia tộc mình, cho nên bọn họ càng trở nên kiêu ngạo, hống hách. Không phải là họ cố ý tỏ ra cao quý, mà chủ yếu là không muốn để cho người khác biết là gia tộc mình đãsa sút.

Y lại chỉ lên trên lầu nói:

- Vương gia Giang Nam, có ai mà không biết càng ngày càng lụi bại chứ.

- Cho dù cũng là danh môn, cũng không thiếu những kẻ đi nịnh nọt bợ đít.

Thấy Phương Giải nhìn lên chép miệng, Trương Cuồng và Mạc Tẩy Đao cười cười một cách khinh thường.


Lữ Soái Vương Duy thành Bạch Thủy từ trên lầu đi xuống, y do dự một chút rồi tiếp tục đi tới hướng này. Đối diện với nhiều người như vậy, lúc này sắc mặt y cũng có chút khó coi. Vừa rồi khi bước vào cửa y đã nghe thấy những lời của Vương Định rất rõ ràng, nhưng y vẫn lựa chọn đứng sau Vương Định chứ không muốn vào gặpnhóm đồng bào này.

- Mạc đại ca...

Vương Duy đi đến đứng cạnh bọn Phương Giải, vẻ mặt có chút khó xử:

- Hôm qua không phải ta có ý cự tuyệt lời mời của các huynh đệ, chỉ có điều ta đã nhận lời mời của Vương công tử trước, xin Mạc đại ca và các huynh đệ lượng thứ.

- Là do người khác mời người trước, chúng ta cũng không trách ngươi.

Trương Cuồng không muốn mọi người khó xử, đứng lên nói:

- Các huynh đệ chủ yếu là muốn liên kết chút tình cảm, không phải là chuyện quan trọng gì.- Ban nãy ta vừa tranh chấp với Vương Định...

Vương Duy thở dài nói:

- Miệng lưỡi người này thật khó chịu, nhưng kì thực cũng không phải là người xấu, lúc ở trên lầu ta suýt trở mặt với y. Y cũng biết lời nói vừa rồi của bản thân quá nặng, cho nên muốn xin lỗi huynh đệ chúng ta. Y muốn mời ba vị lên lầu, nguyện ý tự phạt gấp ba lần để thỉnh tội. Y vốn muốn đích thân xuống nhưng lại sợ các huynh đệ lại hiểu lầm, gây ra thêm phiền toái nên nhờ ta đến...

- Không đi.

Mạc Tẩy Đao khoát tay nói:

- Chúng ta là người thô lỗ, sao có thể cùng ngồi uống rượu với Vương công tử - danh môn Giang Nam hứ!Trương Cuồng vội vàng kéo y nói:

- Hà cớ gì phải vậy...Nếu Vương đại ca đã có ý xin lỗi, chúng ta hành xử như thế cũng có chút không phải? Luận về độ lượng, biên quân chúng ta không kém ai.

- Phương huynh đệ, ngươi có đi hay không?

Mạc Tẩy Đao quay sang nhìn Phương Giải hỏi.

Phương Giải vốn định lắc đầu nhưng Trương Cuồng khẽ đẩy hắn một cái. Phương Giải biết Trương Cuồng là người cẩn thận, sợ đám con cháu quý tộc này gây sự. Lính biên quân không có chỗ dựa phía sau, nếu chẳng may đắc tội với Vương Định, với những thủ đoạn giở trò sau lưng của gã, sợ rằng biên quân không ứng phó nổi.- Uống rượu thì không cần.

Phương Giải ngẫm nghĩ một chút nói:

- Nếu Vương công tử đã xin lỗi, huynh đệ chúng ta không so đo là được. Vương đại ca về nói với Vương công tử, ý tốt của hắn chúng ta lĩnh, rượu thì vẫn là nên miễn đi.

Phương Giải cuối cùng cũng không đứng bên Trương Cuồng, hắn cảm thấy việc này có chút kì quái. Cái tên Vương Định không giống loại người có thể chủ động chịu nhận sai với người khác, huống chi vừa rồi cũng nói, những gia tộc đang sa sút như gã càng phải khiến cho người khác sợ mình.


Mạc Tẩy Đao theo thói quen sờ sờ vết sẹo trên mặt mình, nhìn sắc mặt khó xử của Trương Cuồng, liền cầm bình rượu giơ về phía lầu trên, sau đó mạnh mẽ tưới mộtmạch. Sắc mặt Vương Duy trở nên khó coi, giọng điệu như cầu xin nói:

- Chắc lẽ còn muốn ta quỳ xuống cầu xin các vị. Chẳng lẽ các vị không thể nể mặt ta hay sao, nếu ta không thể mời ba vị lên, về sau ta

Nghe y nói như vậy, Mạc Tẩy Đao thoáng mềm lòng.

- Nếu đã như vậy, chúng ta đi lên uống một chén?

Y hỏi Phương Giải.

Phương Giải vẫn lắc đầu một cái:

- Chung quy ta vẫn không muốn đi.

- Được rồi được rồi!Trương Cuồng vội vàng nói:

- Phương Giải không muốn đi, vậy hai người chúng ta đi là được.

Y kéo Mạc Tẩy Đao, đi về hướng cầu thang bên kia, sắc mặt Vương Duy bỗng thoáng trầm xuống, liếc nhìn Phương Giải một cái, lập tức xoay người rời đi.

Vương Duy ở phía trước dẫn đường, lên đến lầu hai cười nói:

- Vương công tử đã chuẩn bị rượu, chỉ chờ hai vị đi lên.

Y bước đến một gian phòng, nhanh tay mở cửa, chỉ chỉ vào bên trong nói:- Mời.

Mạc Tẩy Đao liếc nhìn Trương Cuồng một cái, đi vào trước. Trương Cuồng đi sát phía sau. Sau khi bọn họ vào cửa liền ngẩn người ra, lập tức quay đầu nhìn Vương Duy.


Trong phòng không có một ai.

Đúng lúc này, Mạc Tẩy Đao bỗng phát hiện ra điều gì đó, bất chợt liếc nhìn vào vách tường phía đối diện, sắc mặt lập tức thay đổi.

- Đi mau.

Y kéo Trương Cuồng nhanh bước ra ngoài thì thấy Vương Duy đã đóng cửa lại.- Không xong rồi, Trương Cuồng và Mạc Tẩy Đao lớn mật, dám xông vào gian phòng lưu giữ mặc bảo Thái tổ năm xưa, hơn nữa còn dám ngồi lên chiếc ghế năm đó Thái tổ từng tọa.

Vương Duy vừa kêu lên, đám người Vương Định ngồi trong căn phòng trang nhã đối diện lập tức vọt ra, liền hô to:

- Ngăn bọn họ lại, đừng cho họ đi ra. Cuồng đồ to gan dám miệt thị Thái tổ, đây là đại bất kính, là tội tru di cửu tộc. Ta thấy bọn họ là cố ý, đã sớm có ý đồ mưu phản.

Cách đó không xa, Hầu Văn Cực ở trong phòng khẽ lắc đầu than nhẹ:

- Hai tên ngu ngốc này đừng có phá cửa mà ra, vật dụng trong phòng mà bị hủycác ngươi mới thật sự trúng kế của người khác. Người ta chính là chờ các ngươi phát cuồng phá cửa, động thủ...Các ngươi sẽ hết đường chối cãi.Đúng lúc này ầm một tiếng, cửa phòng bị Mạc Tẩy Đao đánh một quyền nổ tung, y trợn mặt bước ra, ngón tay chỉ Vương Duy, mắng:

- Thất phu!

Vương Định bị Mạc Tẩy Đao mắng một câu "thất phu", nhưng y vẫn không hề tức giận chút nào. Trong lý giải của y thất phu chính là chỉ loại người hữu dũng vô mưu, mà Mạc Tẩy Đao hiển nhiên chính là thuộc loại này. Trên thực tế, đẩy Mạc Tẩy Đao và Trương Cuồng đi vào nhã gian thờ phụng mặc bảo của Thái tổ hoàng đế cũng không bị sao, dù bị người ta biết thì Binh bộ cũng sẽ không xử lý nặng. Mạc Tẩy Đao chỉ cần giảo biện nói mình không biết căn phòng này có gì đặc biệt, quan viên Binh bộ nhiều nhất cũng chỉ nghiêm thêm trách cứ thôi.

Y đợi chính là lúc Mạc Tẩy Đao tức giận, và đợi chính là Mạc Tẩy Đao phá cửa ra ngoài.Tự ý xông vào và phá hư, là hai khái niệm



back top