Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 117-1: Trường thi bên ngoài trường thi (1)


Lúc Phương Giải đi ra khỏi trường thi có chút ngẩn ngơ. Dưới ánh mắt hoặc là ngưỡng mộ hoặc là ghen tị của thí sinh toàn trường thi, hắn cố gắng để mình không phải sợ hãi cúi đầu, mà là hơi ngửa cằm mỉm cười đi ra. Sau khi ra khỏi trường thi, hắn không kìm được day day mặt, phát hiện mình cười có chút cứng miệng lại.

Tìm một gốc cây có tán lá rậm rạp, Phương Giải ngồi dưới bóng râm cẩn thận nhớ lại cảnh tượng lúc trước. Ý chỉ đường đột của Hoàng đế bệ hạ mang đến cho hắn không phải là cảm giác hạnh phúc đơn thuần. Cứ nghĩ tới thành tích xuất sắc nổi trội năm môn thi này của mình hắn liền có chút đau đầu, ai biết những ngày sau của hắn liệu có vì thế mà gây ra phiền phức gì hay không?

Hắn vốn là loại người chưa mừng đã lo, phản ứng đầu tiên không phải là mình vào Diễn Vũ Viện coi như ổn thỏa rồi, mà là về sau vì cái hư danh này, có khả năng dẫn đến những phiền phức không đáng có, liệu có phải rất khó ứng phó hay không. Phương Giải biết mình là một người sợ rắc rối, tuy từ lúc hắn sinh ra đến nay, rắc rối chưa bao giờ ngừng xảy đến.

Sau khi ngồi một lúc, tâm tình dần bình phục trở lại một chút, hắn định nằm dưới bóng râm mát mẻ nhắm mắt nghỉ ngơi. Lại nói hôm nay hắn đã có thể về nhà rồi, cuộc thi võ khoa theo quy trình phải đợi đến ngày mai. Còn sáng nay vì Bệ hạ giết người làm lỡ mất không ít thời gian, nói không chừng cuộc thi võ khoa ngày mai có khi bị lùi lại. Nằm ở đây, thế nào cũng có chút ý nghĩ lãng phí thời gian, nhưng Phương Giải lại không định rời đi, ít nhất hắn cho rằng còn chưa đến lúc mình nên đi.

Nằm trên cỏ, Phương Giải nhổ một cọng cỏ cho vào miệng ngậm. Nhìn lá cây tươi tốt um tùm, hắn không nhịn được nhếch miệng cười, hơi phô ra khóe miệng cong cong mê người.

Trước khi đi vào cửa chính Diễn Vũ Viện, hắn tuyệt đối không ngờ phần thi của mình lại là một quá trình như thế này.

Hắn đã từng thử nghĩ vô số lần, hôm nay sẽ gặp cục diện gian nan như thế nào. Thậm chí nghĩ nhiều nhất là nếu mình thực sự không thi tốt, tiếp theo liệu có phải là mặt dày đến tìm tên đạo nhân béo Hạng Thanh Ngưu xin y nuôi dưỡng hay không. Dù sao ở Trường An, hình như hắn có không ít đối thủ trong sáng trong tối, nếu không thể vào Diễn Vũ Viện chỉ e không có cách nào để sống yên ổn ba năm. Tuy hắn có thể lựa chọn vào Văn Uyên Các hay Thư Hoa Các làm một chức quan văn, nhưng Phương Giải tự biết, một khi trong bụng mình trống rỗng thì chính là lúc hắn cùng đường rồi.


Quan trọng là ở chỗ những thứ hữu dụng trong bụng hắn thực sự không nhiều.

Dựa vào mấy thứ ghép chữ và tính toán hắn có thể sống được mấy ngày, mấy tháng, nhưng mấy thứ đó căn bản không phải là học vấn gì sâu sắc. Vào Văn Uyên Các hoặc Thư Hoa Các, không đến nửa tháng mình sẽ lộ ra cái bản tính xù xì không có chút học vấn gì. Hơn nữa hắn nhớ rất kỹ lời của Trác Bố Y, quan văn chém giết ngầm ở Văn Uyên Các, vĩnh viễn tàn khốc hơn võ tướng chém giết trên chiến trường. Vì trên chiến trường là đánh công khai, còn trên quan trường, đao trong tay đối thủ luôn luôn đâm ra lúc ngươi không ngờ tới, chỉ cần không cẩn thận liền bị thịt rơi máu chảy âm thầm.

Những lời này Ngô Nhất Đạo cũng từng nói với hắn.

Phương Giải có kinh nghiệm trong hai kiếp tất nhiên cũng hiểu được trên quan trường nếu không có đại trí tuệ lại không làm được cái việc khúm núm thì rất khó sinh tồn. Muốn có thành tựu lớn, thì phải học được nhiều thứ. Tương đối mà nói, nếu so sánh lựa chọn thì hắn nguyện vào quân ngũ cũng không muốn vào triều đường. Với sự hiểu biết của hắn với quan trường, với phong cách làm việc của hắn. chỉ e không bao lâu sẽ bị người ta hại chết thôi.

Hắn thiếu kinh nghiệm về lĩnh vực này.

Hắn vẫn cần trưởng thành.

So sánh mà nói, vào triều đường nghề chính là hục hặc với nhau, nghề phụ mới là học vấn hay là vào Thanh Nhạc Sơn Nhất Khí Quan làm một tiểu đạo đồng gánh nước quét nhà, vế sau có sức hấp dẫn với Phương Giải hơn nhiều so với vế trước. Vế trước tuy có khả năng một bước lên trời nhưng quá nguy hiểm. Có bao nhiêu con cháu hàn môn kinh thái tuyệt diễm sau khi vào triều đình, không đến hai ba năm liền bị đám đại nhân đó chơi đùa cho thịt nát xương tan cũng không chừa lại đó sao? Vế sau tuy không có tiền đồ gì nhưng yên ổn thái bình.

Người có lòng theo đuổi yên ổn thái bình đều là những người già, người trẻ tuổi đều kiên quyết. Phương Giải không thiếu kiên quyết nhưng cũng nguyện ý có cuộc sống bình bình an an, vui vui vẻ vẻ. Với người có kinh nghiệm như hắn, có lẽ cũng sẽ có ý nghĩ như vậy chứ, không tranh giành, mà an phận chỉ làm một tiểu nhân vật mà thôi.

- Chúc mừng

Đúng lúc hắn đang nằm trên cỏ mà nghĩ vẩn vơ, đột nhiên từ xa có người nói hai chữ này với hắn. Thanh âm dịu dàng hòa nhã, không lâu trước đó Phương Giải từng nghe một lần.

Là nữ giáo thụ kiểm tra thân phận thí sinh ở bên cầu có trí nhớ kinh người và đôi mắt với con ngươi trong suốt.

Phương Giải nhớ rõ nàng tên là Khâu Dư, đây không phải là một cái tên nữ tính. Ấn tượng đầu tiên lại chính là nghe giống như một người đàn ông. Chữ “Dư” này nghĩa là tiểu phú tức an (dễ dàng thỏa mãn với thành tích hiện có, không có suy nghĩ tiến thủ), không có sự theo đuổi lớn gì, hơi dư thừa một chút là tốt rồi, không lỗ, không thiếu, không ít, có dư là đủ.


Phương Giải vội vàng ngồi dậy, xoay người nhìn bên cạnh.

Lúc này hắn mới phát hiện, hóa ra nữ giáo thụ đó vẫn ngồi bên một cái cây khác. Chỉ là nàng ở sau một lùm Tường vi, không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện. Nàng ngồi trên một cái ghế đá đọc sách, Phương Giải có thể nhìn thấy một bên mặt nàng, không phải là vẻ đẹp động lòng người nhưng nhìn rất dễ chịu.

Nàng nói một câu chúc mừng, nhưng không nhìn Phương Giải.

- Cảm ơn tiên sinh.

Phương Giải đứng dậy, khom người thi lễ.

- Cảm ơn ta làm cái gì?

Khâu Dư đặt cuốn sách trong tay xuống, xoay người nhìn Phương Giải nói:

- Cách ghép vần, tính toán tiểu học mà trò hiến cho Bệ hạ ta đều đã xem qua, nói thật, trong ý chỉ vừa rồi của Bệ hạ không hề quá lời chút nào, không cố ý khoa trương công lao của trò. Hai phương pháp này của trò quả thực là công tại thiên thu. Từ nay về sau, có bao nhiêu trẻ nhỏ được lợi từ nó quả khó mà tưởng tượng được.

Nàng đứng dậy, ngẩng đầu nhìn bầu trời hói:


- Tại sao trò vẫn không quay về? Cuộc thi văn hôm nay kết thúc sớm nhất cũng phải đến lúc mặt trời lặn đấy.

Phương Giải trầm mặc một lúc rồi thành thật trả lời:

- Học sinh đang đợi, xem có phải còn người muốn tìm mình không.

Khâu Dư nghe được câu này không nhịn được liếc nhìn Phương Giải một cái, sau đó gật gật đầu quay người đi. Đợi lúc nàng sắp khuất ở chỗ cái cây, nàng đột nhiên dừng bước quay đầu hỏi Phương Giải:

- Có những lúc nghĩ nhiều quá chưa chắc đã là việc tốt, ít nhất cũng rất mệt.

Phương Giải hơi cúi người nói:

- Học sinh bây giờ vẫn chưa đến lúc sợ mệt hưởng an, cho nên vẫn phải nghĩ nhiều một chút, lúc mở mắt nghĩ nhiều một chút vẫn tốt hơn là chẳng nghĩ gì cả. Lúc nhắm mắt lại, học trò có nhiều thời gian chẳng nghĩ gì cả.



back top