Vợ Đồng Chí, Cố Lên!

Chương 10: Năm tháng cao trào xưa kia

Sự tình qua đi rất lâu rồi, Triệu Nhiễm Nhiễm vẫn bội phục năng lực biểu đạt của Triệu Trí Lược, lúc ấy thái độ của cậu đã không thể dùng giật mình hoặc là tức giận để hình dung.

 

Đó là rối rắm không thể tin, lại sảm tạp chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, và tự hào nhà có con gái mới lớn, hơn nữa là nồng đậm ghen tuông khi vật sở hữu của mình bị cướp đoạt. . . .

 

Ở Triệu Nhiễm Nhiễm xem ra, nhiều nét mặt có độ khó cao như thế lại có thể biến chuyển liền nhau, thật sự là một kỹ thuật.

 

Em trai Triệu tiến lên mấy bước, trợn mắt nhìn Giang Tiềm một cái, kéo chị gái Triệu tới bên cạnh mình, nổi giận, "Chị đang làm gì hả?"

 

Vậy mà chị gái Triệu ở trước mặt em trai Triệu căn bản cũng không biết ngượng ngùng là gì, liếc mắt xem thường trừng cậu, "Em không thấy sao?"

 

Triệu Trí Lược lôi kéo cô đi xa mấy bước, đưa lưng về phía Giang Tiềm, nhỏ giọng lại tức giận rống, "Hai người mới quen mấy ngày, em thấy chị là cần ăn đòn."

 

Triệu Nhiễm Nhiễm cứng cổ cãi lại cậu, "Em mới gặp người ta lần đầu tiên đã kêu người ta là anh rể rồi, hơn nữa, chuyện này em cũng không phải chưa trải qua, em đều được sao chị lại không được?"

 

Triệu Trí Lược tức giận nâng bàn tay lên, dọa cô co rụt cổ lại, làm bộ khiếp sợ nói, "Người ta, người ta tò mò nha, em đã nếm thử rồi."

 

"Chị nói mò gì đâu." ánh mắt của Triệu Trí Lược khẽ né tránh.

 

"Nếu không thế nào em cũng chánh hảo ở nơi này công viên nhỏ?"

 

Triệu Trí Lược ho hai tiếng, "Em nghiêm chỉnh đi ngang qua chỗ này, chuẩn bị đi đường tắt về nhà, huống chi coi như thật. . . . . ."

 

Triệu Nhiễm Nhiễm vội vàng cắt đứt lời của cậu, "Dù thật sự muốn, cũng sẽ chọn khách sạn nhỏ mà không phải công viên nhỏ đúng không?"

 

Ánh mắt của Triệu Trí Lược lóe lóe lần nữa, giơ tay lên lại muốn đánh người.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm biết, lúc này làm nũng tốt hơn tranh cãi, dính sát khiến em ấy phiền, mình cũng liền thoát hiểm rồi. Vì vậy ôm cánh tay của cậu, "Được rồi được rồi, hôm nay mới bắt đầu, với lại hai chúng tôi là đối tượng của nhau, vô cùng danh chánh ngôn thuận."

 

"Không phải, chị. . . ."

 

"Chị gì mà chị, Giang Tiềm là một người đàng hoàng, sẽ không dẫn chị đến khách sạn, yên tâm đi. Còn nữa, thuận tiện vá miệng lại."

 

"Chị là đồ ngốc, ngốc thiệt hả." Triệu Trí Lược hung hăng chọc chọc ót cô, "Chị không thấy. . . . . Chỗ kia, phình lên như cái bao to, anh ta đang ở tuổi như sói như hổ, chị biết không hả?"

 

Triệu Nhiễm Nhiễm ngượng ngùng cười một tiếng.

 

Làm sao lại không biết, dù không có kinh nghiệm thực chiến, nhưng dầu gì cũng là một người học y, lúc nãy ôm chặt vặt, có thể không có cảm giác đến sao. Nhưng cô chưa kịp đẩy ra, thì kỳ đà cản mũi đã tới rồi.

 

Khi người bình thường thân thiết với bạn gái bị em vợ bắt gặp, sẽ có phản ứng gì?

 

Giang Tiềm không biết, nhưng dù thế nào đi nữa anh cũng không thấy có lỗi, anh xem Triệu Trí Lược là em trai, là đứa bé, chứ nếu như bị cha vợ tương lai hoặc là mẹ vợ tương lai bắt gặp, vậy thật sự phải tìm một cái lỗ để chui vào rồi. Đổi thành Triệu Trí Lược, một đứa trẻ, làm gì có chuyện chứ.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm nghe xong giải thích của Giang Tiềm, bình tĩnh giựt giựt khóe miệng, vậy có thể hiểu là, kinh nghiệm và hiểu biết của anh ấy còn không bằng tên nhóc kia?

 

Chiều nay, Giang Tiềm ngủ trên cái giường Triệu Nhiễm Nhiễm dọn cho anh nên rất an tâm.

 

Anh kể với cô rất nhiều chuyện, về những ngày ở trong đại đội đặc chủng, không thể chia sẻ với người khác, về thời gian anh dấn thân vào sự nghiệp, ở trong đó có thanh xuân của anh, mồ hôi của anh, máu tươi của anh, hỉ nộ ái ố của anh. . . .

 

Vào sinh ra tử trong mắt người đời, theo ý anh, đó là những tháng ngày sinh động như hoa tươi nở rộ.

 

Ở trong đó có nhiệt huyết sôi trào và kích tình nhất của anh, cũng có bất sự cam chịu và tiếc nuối đối với sống chết. . . .

 

Suy nghĩ của Giang Tiềm trở lại tám năm trước, trở lại cái đêm Khuông Vĩ trực tiếp dùng trực thăng đón anh đi. . . . .

 

Anh đến nay cũng không biết nơi Khuông Vĩ dẫn anh đến là chỗ nào, lúc đầu tất cả đều rất mới lạ, thức ăn tốt hơn ở đoàn pháo binh gấp mấy lần. Khuông Vĩ an bài cho anh huấn luyện trong hai tuần lễ, anh dễ dàng hoàn thành, sau đó mới biết nửa tháng qua là kỳ chọn lựa đầu tiên của bộ đội đặc chủng.

 

Sau đó, anh cùng với những chiến hữu mới có khẩu âm và dáng người khác nhau bước chân vào trụ sở huấn luyện bí mật, tiến hành những huấn luyện cường hóa như ám sát, đánh lộn, thể năng, thâm nhập, phá hủy, xạ kích, lái xe ở hạn độ cao nhất.

 

Ở nơi đó, anh đã chịu đựng bị tàn phá tôn nghiêm và thể năng vô số lần, lại cắn răng nén lấy một hơi chống tới cùng.

 

Giang Tiềm hôn nhẹ mu bàn tay Triệu Nhiễm Nhiễm, "Ở nơi đó không thể xem mình là người."

 

Giang Tiềm nhập ngũ lúc còn rất trẻ, đi theo lão binh học không ít nếp sống xã hội, Khuông Vĩ đặc biệt ưu ái anh khiến anh không tự chủ có chút lâng lâng, mấy chuyện xấu dối trên lừa dưới cũng không phải chưa từng làm.

 

Giang Tiềm quả thật có bản lĩnh, Khuông Vĩ đích xác là kính trọng anh vài phần, nhưng Giang Tiềm lại là một chàng trai mới lớn chưa được khai thác, được voi đòi tiên, không biết cân nhắc, cho nên chuyện thứ nhất Khuông Vĩ làm là, hung hăng đánh nát sự kiêu ngạo của anh.

 

Một lần huấn luyện, là tập hít đất trong dòng nước sâu nửa thước, thời hạn năm phút đồng hồ, không kể bao nhiêu, top 10 người làm nhiều nhất mới có thể được ăn cơm tối. Khuông Vĩ ngồi ở trên bờ, uống một hớp bia ném một hạt đậu phộng vào miệng, còn không quên la mắng người khác, "Một đám oắt con vô dụng, đồ ăn hại."

 

Mọi người căm tức nhìn anh ta, lại giận mà không dám nói gì, chỉ có ánh mắt Giang Tiềm nhìn anh mang theo vẻ quen thuộc.

 

Khuông Vĩ tiếp thu được ánh mắt của anh chao đảo đi tới, sau nụ cười dịu dàng, chính là chiếc giàu to giẫm mạnh lên đầu Giang Tiềm, ấn vào trong nước, "Một đám ăn hại, cậu chính là đồ vô dụng nhất, [bad word]."

 

Giang Tiềm trừng tròng mắt nhìn anh, Khuông Vĩ ngồi chồm hổm xuống, khinh miệt tát mặt của anh, "Không phục? Không hề có tí nhiệt huyết, có lão nhị dài to thế này là để nói chuyện sao? Trừng tôi cũng vô dụng, xử lý tôi sẽ cho cậu làm lão đại."

 

Phép khích tướng dùng rất tốt, từ đó Giang Tiềm lấy việc xử lý Khuông Vĩ làm mục tiêu, nén một hơi thông qua những cuộc huấn luyện nghiêm khắc đến gần như cực kỳ tàn ác để trở thành một đội việc đặc chủng, mấy chiến hữu cùng đi chỉ còn lại một phần mười.

 

Sau đó, Giang Tiềm được phân đến đại đội đặc chủng ở quân khu SY nơi được xưng là ‘mãnh hổ phương Bắc’, đợi lấy được cái áo có phù hiệu hình thoi in đầu hổ thì chuyện đầu tiên anh làm đúng là, đá văng phòng làm việc của Khuông Vĩ. Đấu tay đôi.

 

Khuông Vĩ chưa bao giờ thừa nhận mình bị Giang Tiềm sửa chữa đến nằm viện, dù sao người biết chuyện đều thấy Khuông Vĩ không tuân theo quy định của bộ đội, anh ngồi trên giường bệnh tự tay đưa vũ trí tùy thân cho Giang Tiều, súng bắn tỉa KBU88 5. 88 millimet, trịnh trọng giao vào tay Giang Tiềm.

 

Từ đó về sau, Giang Tiềm chính là lá bài chủ chốt của Khuông Vĩ, tâm phúc đắc lực nhất, có Giang liều mạng ở đây, thì không có nhiệm vụ không hoàn thành được.

 

Có thể là ban đêm dễ dàng khiến cho trái tim gần nhau hơn, ánh mắt của Triệu Nhiễm Nhiễm dịu dàng như nước, ngồi ở bên giường nhìn Giang Tiềm, ngón tay vuốt ve ngũ quan của anh từng chút.

 

Mắt của Giang Tiềm đặc biệt dài, nghiêm khắc xem thì cũng không phải là mắt phượng, bên trong khóe mắt hơi lõm vào, nửa phần trước của mắt hơi lớn, càng về sau càng nhỏ, đến đuôi mắt thì dài nhỏ mà hơi khom, lõm xuống lại nhọn lên, như cái đuôi của soa băng, cười lên càng thêm phong tình vạn chủng. Nếu như có hai mí lớn rộng, thì sẽ là một đôi mắt đào hoa đủ tiêu chuẩn, nhưng anh lại không có, mắt chỉ có một mí, thật đáng tiếc cho hình mắt tiêu chuẩn này.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm cười nghĩ, miễn cưỡng có thể xưng là đôi mắt tiểu đào hoa thôi.

 

"Em đang cười cái gì?" Giang Tiềm khẽ cắn đầu ngón tay của cô, nhỏ giọng hỏi.

 

"Không nói cho anh biết." Triệu Nhiễm Nhiễm thật ra thì đang suy nghĩ, Giang Tiềm có lông mi dài mắt nhỏ cằm nhọn, ngũ quan thật ra thì rất quyến rũ, chỉ là không ai cảm thấy vậy, bởi vì thân thể anh cường tráng, phong cách cường tráng, ngũ quan quyến rũ và phong cách cường tráng hợp chung lại, tạo thành vẻ vô lại mặt dày mày dạn.

 

"Sau đó thì sao?"

 

"Sau đó gì?"

 

"Sao anh lại chuyển ra phía sau, em nghe nói anh bị thương?"

 

"Ừ."

 

"Nơi nào?"

 

Giang Tiềm không lên tiếng.

 

Lại hỏi vài câu, anh vẫn không nói, Triệu Nhiễm Nhiễm không nhịn được, "Nơi nào hở?"

 

Ót Giang Tiềm bắt đầu đổ mồ hôi rồi, nhanh chóng dời đề tài, "Không phải tổn thương nặng nề."

 

"Vậy cho em xem, em rất chuyên nghiệp."

 

Giang Tiềm rốt cuộc không tiện nói ra khỏi miệng, suy nghĩ một chút, cắn răng đập nồi dìm thuyền cởi áo sơ mi ra, chỉ vào nơi dưới trái tim ba ngón, "Nơi này bị trúng một viên đạn."

 

Thật ra thì hình thể Giang Tiềm cao to xốc vác, cũng không cao lớn vạm vỡ, nhưng mấy khối cơ thịt kề nhau lại khiến Triệu Nhiễm Nhiễm kinh ngạc. Nhưng không đợi cô phản ứng kịp, Giang Tiềm lại bắt đầu cởi dây nịt rồi.

 

"A. . . . . ." Triệu Nhiễm Nhiễm bị dọa sợ, che mắt kêu to, "Anh muốn làm gì?"

 

"Anh để cho em xem, xem chỗ nào bị thương."

 

"Anh đừng cởi, anh đừng cởi, là cái mông, em đoán được rồi."

 

Giang Tiềm lau mồ hôi, "Không phải không phải, là. . . trên cái mông chút, anh. . . . ngại nói."

 

Anh ngại nói, anh còn không biết xấu hổ cởi.

 

"Em chỉ hỏi anh bị thương cỡ nào, anh cởi đồ làm chi."

 

Ở trong lúm đồng tiền nhỏ dí dỏm của Triệu Nhiễm Nhiễm, Giang Tiềm bắt đầu nhớ lại chiến dịch thảm thiết kia.

 

Đó là chỉ thị cơ mật tối cao do tập đoàn quân (gồm nhiều quân đoàn hoặc sư đoàn) mà đại đội đặc chủng lệ thuộc hạ xuống, Khuông Vĩ tự mình dẫn dắt Giang Tiềm lẻn vào, ám sát mấy phần tử đứng đầu.

 

Hoàn thành nhiệm vụ hết sức thuận lợi, nhưng lúc rút lui lại bị một số lượng phần tử lớn bao vây trong núi, lúc này Khuông Vĩ quyết định, do anh và ba đội viên đặc chiến khác che chở, những nhân viên khác nhanh chóng rút lui, Giang Tiềm ở trong danh sách nhóm nhân viên đầu tiên rút lui.

 

Không có ai biết lúc ấy Giang Tiềm nghĩ thế nào, vươn tay đánh ngất Khuông Vĩ, đổi cho anh lưu lại. Trong dự liệu, Giang Tiềm bị thương, hơn nữa thương thế rất nặng, đầu đạn bạo phá nghiêng xuống bắn vào nơi dưới trái tim ba ngón, mười mảnh đạn phân tán ở trong người, lá lách bị thương. Giải phẫu tiến hành một ngày một đêm, bị thông báo bệnh tình nguy kịch ba lần.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm nằm ở trong ngực của anh, cầm chặt ngón tay của anh, sợ đến đầu đầy mồ hôi lạnh, "Vậy, bảo vệ được lá lách không?"

 

"Dĩ nhiên bảo vệ được, chỉ là vết thương nhỏ." Giang Tiềm suy nghĩ một chút, cười nói, "Khương đội nói rồi, nếu anh không gánh nổi, anh ấy lấy của anh ấy cho anh."

 

Triệu Nhiễm Nhiễm trầm mặc, suy nghĩ một chút lại hỏi, "Có phải trước khi anh làm nhiệm vụ đều viết di thư không, anh viết cái gì?"

 

Giang Tiềm gãi gãi đầu. . . . . .

 

Sau khi Giang Tiềm tỉnh lại, đôi mắt Khuông Vĩ còn đỏ, vậy cũng chưa quên hù dọa sẽ xử phạt anh.

 

Chờ Giang Tiềm hơi có thể mở miệng liền giải thích, "Anh cũng đừng làm ra vẻ đa tình, thấy liền phiền, thể chất em tốt hơn anh, thế nào cũng có thể chống đỡ lâu hơn, còn có. . . . . Không phải anh đào được hai cái trứng chim sao, là em trộm ăn đó."

 

Cánh mũi của Khuông Vĩ rung động, dở khóc dở cười, "Đó không phải đào cho cậu sao."

 

"Mẹ nó, vậy em không nói." Giang Tiềm giơ giơ ngón giữa, "Ai, yên tâm đi không chết được, vợ còn chưa có lấy được đâu, chết uổng lắm."

 

Chiến hữu cùng đi làm nhiệm vụ trở về ở bên cạnh trêu chọc anh, "Nhóc con như cậu chỉ có tiền đồ thế thôi, trên di thư cũng viết mấy chuyện không biết điều này."

 

Có người cũng công kích, "Con mẹ nó vậy cũng tốt hơn cậu, cậu còn nói muốn trông thấy Aoi Sora đấy."

 

Người gặp phải công kích ãi lại, "Ai không, tôi nói sao anh cứ ham bắt bẻ tôi, tôi muốn thấy Aoi thì sao, anh còn nhìn người ta để tự giải phóng, mấy vết chai trên tay thật là dày đó."

 

Hai người ở trong phòng bệnh Giang Tiềm khoa tay múa chân, Khuông Vĩ cũng từng trải qua những chuyện như họ, làm sao có thể không hiểu bọn họ.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm nghe thật không vui, cô là người trong lòng nghĩ cái gì liền nói cái đó, lập tức liền nghiêm mặt xuống, "Không ngờ anh ai cũng xem mắt được, ai có thể làm vợ anh liền làm chứ sao."

 

Lời này mặc dù nói không có cấp bậc, nhưng Giang Tiềm lại bị cô ăn chết rồi, lập tức bị hù dọa tê dại chân, "Không phải không phải, anh cũng không biết muốn tìm dạng gì, không có khái niệm, nhìn thấy em liền cảm thấy vợ anh chính là như vậy."

 

Anh trước kia thật không biết mình thích loại con gái nào, bởi vì xem phim chéo thấy không có cảm giác, cho nên phán đoán tiêu chuẩn về một cô gái có đẹp hay không là từ trình độ chói mắt của ngực và mông, mặt ngược lại không phải đặc biệt quan trọng, tính tình càng thêm có thể bỏ qua không tính, cho nên anh không biết dạng tính tình nào thích hợp với bản thân.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm rõ ràng điều kiện không phù hợp, nhưng anh cảm thấy như vậy vừa đúng, đôi mắt như vầng trăng cong và hai lúm đồng tiền đáng yêu, gương mặt có vẻ thông minh, nhìn một cái liền nhận ra được tâm linh đơn thuần, bộ dáng như vậy, tính tình như vậy cũng vừa đúng.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm há miệng, vừa đúng ngoài cửa có người gọi cô, phút cuối cùng cũng chưa kịp hô ra cái câu ‘ai là vợ anh’.

back top