Vợ Đồng Chí, Cố Lên!

Chương 23: Không thể để cô không hạnh phúc

Qua hết lễ Nô-en, là sắp Nguyên Đán, sau đó đến mùa xuân, cửa hàng trên đường giăng đèn kết hoa, khắp nơi vui sướng.

 

Lời chúc xuân ‘Merry Chrismas’ ‘Happy New Year’ được treo đầy.

 

Ông già Noel kèm theo đứa bé đỏ thẫm.

 

Trung tây kết hợp, tây ta kết hợp.

 

Vẻ mặt phờ phạc rã rượi cô đơn của Triệu Nhiễm Nhiễm rất không tương ứng với quang cảnh thành phố náo nhiệt, Tả Tự giúp cô vuốt xuống bông tuyết trên đầu, "Lạnh không? Hay là đi vào quán cà phê ngồi một lát?"

 

Triệu Nhiễm Nhiễm cười, "Sáng sớm vào quán cà phê làm gì."

 

"Bạn tôi có mở một quán, tự chọn hạt tự nấu, mùi vị cực kỳ ngon."

 

"Thôi." Triệu Nhiễm Nhiễm lắc đầu, "Tả Tự anh có việc bận thì đi làm đi, không cần đưa tôi."

 

Tả Tự bị cự tuyệt nhiều rồi, cũng không coi là quan trọng, "Em bị cảm, để tôi đưa về đi."

 

"Thật không cần." Triệu Nhiễm Nhiễm cúi đầu, suy nghĩ một lát, "Tôi phải đến chỗ anh tôi một chuyến, thông gió nhà cửa giùm anh ấy."

 

Tả Tự cũng muốn đi chung, nhưng không được. Cô mới bị thương trong một cuộc tình, không thể ép cô quá chặt.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm có lúc rất cảm kích Tả Tự, người đàn ông này vô cùng tỉ mỉ, vừa đúng xuất hiện trong những ngày cô thất tình, giúp cô giảm bớt nỗi khổ sở trong thời gian làm việc, lại không nói ra ý định khiến cô lúng túng. Nhưng anh lại vẫn không thể thay thế người ở trong lòng kia, bao nhiêu ban đêm cô chịu khổ một mình, thường xuyên rơi lệ đến trời sáng.

 

Cô chưa bao giờ biết mùi vị thất tình khó chịu như vậy, hồi tưởng đủ loại trải qua thường ngày, lại còn có phần không muốn yêu đương nữa, cho nên dù là mơ hồ đoán được tâm tư của Tả Tự, lại không thể trao ra cái gì.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm nghĩ, có lẽ chịu đựng qua một thời gian, đợi cô đi ra rồi, có thể suy tính đến người này, nhưng một ngày lại một ngày trôi qua, nỗi khổ sở của cô không có tiêu giảm nửa phần.

 

Ít ngày trước Trương Lam nói cho cô biết, biện pháp tốt nhất đi ra bóng ma thất tình chính là yêu một người khác lần nữa. Triệu Nhiễm Nhiễm không biết cô nói đúng hay không, nhưng trong lòng lại theo bản năng bài xích. Cô kiểu cách, nhưng cô đã nhận sự giáo dục tốt đẹp nhất, có thể buông tha mình, nhưng không thể xem thường người khác.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm đi tới đi lui đã đến nhà trống của Trương Vũ, suy nghĩ một lát, có thể thật là trong tiềm thức vội vàng tới phòng ốc thông gió, đoạn thời gian trước, mợ cả đã đưa chìa khóa nhà cho cô, để cho cô và Trương Lam ai có thời gian thì người đó đến đây chăm sóc một chút, phòng ốc trống không cũng không có hơi người.

 

Lúc Triệu Nhiễm Nhiễm nhận lấy cái chìa khóa trong lòng có chút kích động, cô có lòng riêng, nơi này có tất cả kỷ niệm của cô và Giang Tiềm, người đàn ông đầu tiên khiến cô động lòng đã ở nơi này làm côm cho cô, còn có những nụ hôn nóng bỏng, và tất cả ký tức về tình yêu đầu tiên của một thiếu nữ.

 

Thật ra thì không nên trầm mê, Triệu Nhiễm Nhiễm cũng biết, trầm mê ở nơi này chỉ có thể khiến mình càng ngày càng tìm không thấy lối đi ra ám ảnh, nhưng nếu như tình cảm có thể bị khống chế, cô cũng đâu cần khó chịu tới hôm nay.

 

Có lẽ do tất cả mọi người vội vàng làm đồ tết, nên hôm nay chung cư đặc biệt an tĩnh.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm mở cửa sổ ra, một cơn gió lạnh thổi vào, khiến cô bị lạnh đến nổi da gà. Thật ra thì cô thường tới nơi này, cũng đã thêm vào không ít thứ, nào là gối ôm cá heo trên ghế sa lon, các loại mứt trên khay trà, còn có những sách tiểu thuyết đang lưu hành trên internet. . . . . Có lúc nghỉ ngơi, cũng ngẩn ngơ ở chỗ này cả ngày

 

Triệu Nhiễm Nhiễm chưa ăn sáng, nên lúc nãy mua hai gói mỳ ăn liền ở dưới lầu để đi lên nấu, ném hai cái trứng muối vào trong nồi, lại tăng thêm một cây xúc xích, nấu xong, liền ngồi trên ghế sa lon bưng ăn.

 

Khi đó Giang Tiềm làm mì sốt tương cho cô, mùi vị thơm mặn thật ngon, cô lựa ra hết thịt heo không thích ăn, Giang Tiềm liền dụ dỗ cô ăn, nói thịt heo từ trên xuống dưới cạo lông xong đều có thể ăn, hơn nữa ăn thịt heo còn có thêm mỡ.

 

Anh bảo ăn, cô liềng ăn, về nhà kể với người nhà, còn chiếm được khen ngợi. Sau này cô mới phát hiện, thịt heo làm xong, thật ra thì ăn cũng thật ngon.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm đột nhiên ăn không vô nữa, trong cổ họng bị nghẹn đặc biệt khó chịu, giống như có một miếng bông gòn bị nhét vào trong.

 

"Thì ra thất tình còn ảnh hưởng khẩu bị." Triệu Nhiễm Nhiễm vỗ vỗ hai má, vuốt vuốt đôi mắt đau xót, tự giễu nghĩ, anh ấy sống rất tốt, khôi phục rất nhanh, mình cũng phải thêm chút sức, không thể để cho mình yếu hơn.

 

Đứng lên, rửa bát, làm những chuyện này xong lại xem sách một lán, đến gần 5h chiều, mới đóng cửa sổ lại nhìn bốn phía một vòng, rồi khóa chặt cửa chuẩn bị rời đi.

 

. . . . . . . . . . . .

 

Tuyết bắt đầu rơi từ đêm qua, chính xác mà nói, là ba giờ sáng, Giang Tiềm cả đêm chưa chợp mắt.

 

Tuyết rơi, mình lái xe chở Phó Liên Trưởng và Tiểu Dư lên đường đến thành S ‘mua đồ tết’, vẫn chưa tới chín giờ đã tới. Đặng Vĩnh Đào đã sớm chuẩn bị sẵn danh sách, đi chỗ nào mua, mua cái gì, đều viết rõ ràng rành mạch, Giang Tiềm dựa theo làm là được.

 

Gần tới buổi trưa, anh dặn dò Phó Liên Trưởng dẫn Tiểu Dư đi ra ngoài ăn, tự mình chao đảo đi dạo đến bệnh viện. Muốn gọi điện thoại cho Triệu Nhiễm Nhiễm, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không biết nói cái gì cho phải.

 

Nói cái gì? Nói hai ta làm hòa đi, hình như người ta đã có chủ; nói sau này chúng ta làm bạn tốt đi, đó là bịa đặt, chính anh cũng không tin.

 

Giang Tiềm vơ cùng phiền não xoay quanh tại chỗ, nín một lát, bất tri bất giác đi đến căn nhà trống của Trương Vũ.

 

Có lúc duyên phận chính là như vậy, không là của anh, nắm ở trong tay cũng có thể chạy mất; là của anh, vô luận như thế nào, một ngày nào đó, luôn có một lần đặc biệt, anh sẽ gặp lại cô!

 

Cho nên một ngày này, cái ngày mà bông tuyết bay phấp phới, Giang Tiềm gặp lại Triệu Nhiễm Nhiễm, số mệnh đã định sẵn. Sau đó, anh cảm thấy, ông trời hình như cực kỳ ưu đãi anh!

 

Trong khoảnh khắc nhìn thấy cô gái mà mình ngày nhớ đêm mong, Giang Tiềm dùng sức dụi mắt, đứng ở giữa đường lớn, không nhìn thấy cũng không hề nghe được những tiếng còi xung quanh.

 

Cô gầy, đi bộ rất nghiêm túc, không có nhìn về phía bên này. Nhưng mà anh thấy được, đều thấy được, cặp mắt kia vẫn cong cong, cũng đã không có thần thái, hàm chứa vẻ sầu khổ đau thương nhàn nhạt. Tóc mái đã ra dài rồi, dùng một cái kẹp tóc cố định trên đầu, lộ ra mép tóc hoàn mỹ. Khiến Giang Tiềm đau lòng là cô đã gầy gò, cằm đã nhọn.

 

Sao cô lại gầy như vậy? Chẳng lẽ hắn ta không tốt sao? Cô sống không hạnh phúc sao?

 

Đôi mắt nhắm chặt của Giang Tiềm lại nhanh chóng mở ra, đột nhiên hiểu một đạo lý: anh tuyệt đối không cho phép Triệu Nhiễm Nhiễm sống không hạnh phúc, mà hạnh phúc của cô, cũng tuyệt đối không có khả năng do người khác cho.

 

"Nhiễm Nhiễm. . . . . ."

 

Nghe được có người gọi cô, Triệu Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu lên, cô híp mắt, thấy một màu xanh ô liu ở xa mấy mét. Hồi lâu sau, cô cũng không muốn nghiêm túc phân tích tâm trạng và nhịp tim khiến cô đỏ mặt lúc đó.

 

Anh đã không còn đen, mà biến thành màu chocolate nhạt, đứng ở đó không hề cười, phong cách có vẻ càng thêm cường tráng, nơi đuôi lông mày bên trái có thêm một vết sẹo, một gạch ba sao trên vai biến thành hai gạch một sao.

 

Trừ những thứ này thì hình như không còn gì thay đổi, nhưng lại cứ như cái gì cũng thay đổi, thâm trầm rất nhiều, cả người phát ra hơi thở thành thục.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm sững sờ một lúc lâu, mới ý thức tới người trước mắt là ai, "A, là Giang Tiềm à."

 

Giang Tiềm đi về phía cô, chân bước không nhanh, mỗi một bước lại nhấc lên tình yêu trong cô, cuồng loạn không dứt, rốt cuộc khi cảm thấy hô hấp của anh thì Triệu Nhiễm Nhiễm đã cúi đầu rồi.

 

"Hôm nay không đi làm?"

 

Triệu Nhiễm Nhiễm gật đầu một cái, "Anh nghỉ phép?"

 

"Tới mua đồ." Giang Tiềm nói, đột nhiên giọng điệu thay đổi càng thêm trầm thấp, "Sao lại gầy?"

 

Đôi mắt Triệu Nhiễm Nhiễm đỏ lên, cô vùi mặt vào trong cái khăn quàng cổ lớn, đầu quay đi, che giấu vẻ bối rối của mình.

 

Giang Tiềm lại nghiêng đầu muốn nhìn thẳng vào mắt cô, "Nói đi, sao lại gầy? Anh ta không tốt với em sao?"

 

Triệu Nhiễm Nhiễm sững sờ, vậy cũng được sao!

 

"Anh nói ai?"

 

"Ngày ấy. . . . người đó." Giang Tiềm nói rất khó khăn, hít một hơi thật sâu.

 

Thì ra là nói Tả Tự, anh dĩ nhiên vẫn cho rằng mình và Tả Tự. Nói cho cùng bọn họ đều là kinh nghiệm lần đầu tiên, lại chưa hiểu rõ đối phương, nếu có thể bình tĩnh nói rõ, cũng sẽ không bởi vì hiểu lầm mà từng bước từng bước đi tới hôm nay.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm không phải một người trong lòng có thể chứa đựng vướng mắc, dù là về sau cả đời không qua lại với nhau, nhưng hiểu lầm vẫn phải giải thích rõ, không như vậy thì thật có lỗi với mình. Mà cô càng không phải là người hẹp hòi, dù gì cũng là mối tình đầu, không thể làm người tình, tổng không đến nỗi thành kẻ thù, làm bạn bè cũng không phải không thể.

 

"Giang Tiềm, tôi và Tả Tự chỉ là đồng nghiệp."

 

Giang Tiềm sửng sốt một hồi lâu, không thể tin há to miệng.

 

"Ừ. Tôi nên nói cho anh biết, lần đó trước mấy ngày, lúc tôi về nhà đụng phải mấy người xấu, Tả Tự bởi vì tôi mà bị thương, bị người ta thọc một đao, bị thương ở trên eo. Đoạn thời gian đó không thể gọi điện thoại của anh, cũng không có biện pháp nói cho anh biết. Ngày đó ở trước cửa bệnh viện tôi không biết anh liên tưởng đến cái gì, thật ra thì tôi chỉ là ăn hải sản bị dị ứng, Tả Tự là bác sĩ trưởng khoa da liễu ở bệnh viện chúng tôi, anh ấy xem bệnh cho tôi, tôi nghĩ tôi nên giải thích một chút. . . . . Cứ như vậy đi, tôi đi nha."

 

Triệu Nhiễm Nhiễm lộ ra một cười, quả nhiên nói xong trong lòng liền thoải mái hơn, có lẽ qua hôm nay, cô rốt cuộc có thể chân chính đi ra cái bóng của sự thất tình.

 

Giang Tiềm bị nụ cười của cô làm chói hoa mắt, cầm chặt quả đấm, có cảm giác mừng như điên, còn có một cỗ xung động muốn lập tức ôm lấy cô.

 

Anh không hề hoài nghi lời nói của Triệu Nhiễm Nhiễm, khó trách cô bảo vệ người kia, khó trách cô dữ với mình như vậy, nghĩ đến là bị nguy hiểm lại không tìm được anh, còn nữa, sao anh không để ý đến những mụn đỏ nổi trên mặt cô lúc ấy, rõ ràng thấy được mà.

 

Giang Tiềm muốn đánh mình, là sự kích động của anh khiến đây tất cả biến thành một cuộc hiểu lầm.

 

Nhìn cô từ từ đi qua bên cạnh, Giang Tiềm không chớp mắt nhìn chằm chằm cô, lại đau lòng nâng không nổi tay giữ lại, chỉ có thể hé miệng nhỏ giọng hỏi, "Em có bị thương không?"

 

"Không có." Triệu Nhiễm Nhiễm ngừng một lát, không quay đầu lại, tiếp tục đi.

 

"Đợi chút." Giang Tiềm rốt cuộc lớn tiếng kêu, Triệu Nhiễm Nhiễm nghi hoặc quay đầu, "Thế nào?"

 

Giang Tiềm ngẩn người, đại não nhanh chóng vòng vo mấy vòng, "Có thể để tôi lên chút không, tôi muốn đi toilet."

 

"Anh không có chìa khóa sao?"

 

"Trả lại cho Trương Vũ rồi."

 

Được rồi, đây không phải là chuyện lớn gì, khiến người ta nín tóm lại phải không tốt.

 

Triệu Nhiễm Nhiễm xoay người lại dẫn đầu lên lầu, Giang Tiềm theo thật sát phía sau cô. . . . . .

back top