Vợ Ơi Chào Em

Chương 8: Sự hiểu lầm tốt đẹp

Ngày hôm sau, khi Trần Nguyệt biết chuyện Tô Nhạc tới nhà Ngụy Sở làm khách, vẻ mặt cô nàng dữ tợn như ai nợ mình mấy vạn tệ.

 

Khi cô nàng lại biết là Tô Nhạc hai tay không ra đi, bụng tròn ủng trở về, đã hận đến mức muốn bóp chết Tô Nhạc: “Cậu thật sự, thật sự vô cùng xác định, hồi đại học, cậu và anh Ngụy không có quan hệ riêng tư gì?” Trần Nguyệt gặm một miếng táo thật to, vẫn chưa từ bỏ ý định chất vấn.

 

Tô Nhạc ngồi cạnh bàn máy tính gật đầu, cũng không quay đầu lại, gõ bàn phím, bắt đầu viết tình huống mâu thuẫn của nam nữ chính, thấy Trần Nguyệt không nói gì một cách khác thường, cô cầm cốc cà phê, uống một ngụm rồi xoay người nhìn về phía Trần Nguyệt: “Sao vậy?”

 

Trần Nguyệt gặm hết quả táo, ném lõi táo vào thùng rác, đi tới ngồi xuống bên cạnh Tô Nhạc: “Cậu thấy anh Ngụy thế nào?”

 

“Đẹp trai, có tiền, vạn người mê.” Tô Nhạc lưu bản thảo lại, mở diễn đàn Hải Giác lên, vừa xoát lại bài viết vừa hỏi: “Cậu có ý với đàn anh Ngụy?”

 

Trần Nguyệt im lặng một lúc lâu, sau đó đứng dậy thở dài nói: “Tớ điên rồi mới thảo luận với cậu loại vấn đề này, ngoan, tiếp tục lên mạng của cậu, viết tiểu thuyết của cậu đi.” Nói xong liền đi ra cửa.

 

Tô Nhạc nghi hoặc nhìn cửa phòng đã đóng lại, đây là ý gì?

 

Khi có công việc, cảm thấy bận bịu muốn chết, khi không có công việc lại cảm thấy nhàn hạ đến khó chịu. Tô Nhạc trồng nấm trong nhà hai ngày, cuối cùng quyết định ra khỏi nhà, đi tham gia phỏng vấn vào một công ty, bất luận thế nào, ở nhà quá lâu rất có thể sẽ mắc chứng sợ tiếp xúc với nơi đông người.

 

Nơi Tô Nhạc tới phỏng vấn là trụ sở của một công ty đồ uống, yêu cầu đối với bằng cấp của đối phương chỉ là bằng chính quy, sau khi tới nơi, Tô Nhạc mới phát hiện một công việc như vậy cũng có hơn ba mươi người tới phỏng vấn, hơn nữa phần lớn đều là người đẹp. Cô liếc mắt nhìn đôi giày cao gót nhiều nhất chỉ sáu phân của mình, lại nhìn gót giày ít nhất tám phân của người bên cạnh, nhất thời cảm thấy mình là một tên người lùn.

 

Vào phòng phỏng vấn, bên trong có một nam một nữ, đối với công việc này, Tô Nhạc vốn cảm thấy có cũng được không có cũng chẳng sao, vì vậy cô không hề căng thẳng.

 

Câu hỏi lúc đầu chỉ đơn giản là có thể chịu khổ hay không, có thể tăng ca hay không, có thể đi công tác hay không, sau đó là một số vấn đề nhỏ khác.

 

“Đồ uống của công ty chúng tôi chuyên về hàng tiêu dùng phổ thông, không giống với những mặt hàng xa xỉ khác, tôi đã xem qua lý lịch sơ lược của cô, công ty trước đây của cô là một công ty liên doanh lớn, vì sao cô lại muốn từ chức?”

 

“Có lẽ là tôi không hợp với công ty chăng?” Tô Nhạc cười cười: “Chuyện này cũng giống như khi một người phụ nữ được gả vào nhà giàu, nhưng hai người lại không hợp nhau, vì vậy ly hôn thôi.”

 

“Ví dụ rất thú vị.” Người phụ nữ cười cười, vùi đầu nhìn vào lý lịch của Tô Nhạc: “Đại học của cô rất nổi tiếng, chuyên ngành của cô cũng không khó kiếm, tìm việc hẳn không khó, vì sao cô lại chọn công ty chúng tôi?”

 

Tô Nhạc suy nghĩ một chút: “Có lẽ vì khi người ta hỏi tôi muốn uống gì, phần lớn thời gian tôi đều muốn uống nước trái cây.” Đồ uống chính của công ty này chính là nước trái cây.

 

“Rất có ý tứ.” Người phụ nữ lại đánh một dấu lên lý lịch của Tô Nhạc: “OK, cô trở về chờ điện thoại của chúng tôi.”

 

Tô Nhạc lờ đi chiêu Thái Cực Quyền của đối phương, biết thời biết thế đứng dậy nói với người phụ nữ: “Cảm ơn, tạm biệt.”

 

Người phụ nữ gật đầu, mang theo một cảm giác thận trọng lại thoải mái: “Tạm biệt.”

 

Ra khỏi tòa nhà, ánh mặt trời vô cùng rực rỡ, Tô Nhạc nhấc chân muốn chạy, đột nhiên một chiếc xe dừng trước mặt cô, cô ngẩn người, khi cửa kính xe hạ xuống cô mới nhìn rõ chủ xe là ai: “Anh Ngụy, xin chào.”

 

Ngụy Sở không để ý đến thái độ hờ hững của cô: “Em đến tìm Trần Nguyệt à?”

 

Tô Nhạc lắc đầu, chỉ chỉ tòa nhà phía sau: “Em đến phỏng vấn.” Cô vừa nói xong đã thấy Trang Vệ và Lâm Kỳ đi ra từ tòa nhà đối diện, cô nhìn đồng hồ, hơn mười một giờ, là thời gian ăn trưa.

 

“Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi.” Ngụy Sở mở cửa xuống xe, cũng may chỗ này có thể đỗ xe, nếu không chỉ sợ lại rước thêm một hóa đơn tiền phạt. Anh đi tới bên cạnh Tô Nhạc: “Em ăn trưa chưa?”

 

Tô Nhạc thu hồi tầm mắt: “Không cần, em bắt taxi về là được…”

 

“Anh Ngụy.” Giọng nói Lâm Kỳ rất êm tai, nhưng vào tai Tô Nhạc lại làm cô có cảm giác sởn gai ốc, cô liếc mắt nhìn Lâm Kỳ và Trang Vệ đang đi về phía bên này, đột nhiên nghĩ nhất định kiếp trước mình đã thiếu nợ hai người này, nếu không đời này vì sao cứ phải chạm mặt bọn họ.

 

Trang Vệ nhìn Tô Nhạc và Ngụy Sở đứng cùng nhau, ánh mắt trầm xuống, đến gần hai người rồi mới mở miệng nói: “Tô Nhạc, sao em lại ở đây?”

 

Tô Nhạc ngoài cười nhưng trong không cười, nói: “Có việc, đương nhiên phải tới.” Cô liếc nhìn Lâm Kỳ cười thật khéo léo, xinh đẹp, nghĩ mình có nên tìm cớ chuồn đi hay không. Xét về độ dày của da mặt, cô căn bản không thể so với Lâm Kỳ, hơn nữa ở đây có một số tòa nhà của các công ty, nếu ồn ào ở đây thật sự quá mất mặt.

 

“Tô Nhạc, cô đang hẹn hò với anh Ngụy sao?” Lâm Kỳ cười vô cùng trào phúng: “Không hổ là một trong những đóa hoa đẹp của trường chúng ta, sức quyến rũ thật không bình thường.”

 

Tô Nhạc nghe vậy, đột nhiên có cảm giác Lâm Kỳ đang mắng cô là hồ ly tinh, loại cảm giác này thật sự làm cô khó chịu. Cô cười cười: “Tôi sao có thể so với cô.”

 

“Cô quá khiêm tốn rồi.” Lâm Kỳ miễn cưỡng cười hai tiếng, rồi không nói gì nữa.

 

Trang Vệ lại đột nhiên mở miệng: “Chúng tôi đang định đi ăn, hai người có muốn đi cùng không?” Ý hắn đương nhiên là hai người Tô Nhạc và Ngụy Sở.

 

Tô Nhạc vừa định từ chối, Ngụy Sở bên cạnh cô đã nói: “Hôm nay để tôi mời đi, nói thế nào tôi cũng là đàn anh trên mọi người hai khóa.” Nói xong, anh mở cửa xe, kéo Tô Nhạc vào trong, rồi mới quay đầu nói với Trang Vệ: “Cậu có lái xe không, nếu không thì đi cùng đi.”

 

“Không cần.” Nụ cười của Trang Vệ có chút khó coi: “Anh dẫn đường là được.”

 

Tô Nhạc ngồi trong xe Ngụy Sở, day cái đầu hơi đau, cô thật sự rất muốn dùng một tay bóp chết Lâm Kỳ, lại dùng một chân dẫm chết Trang Vệ, hận không thể khiến cho đôi nam nữ chó má này tan biến trong cuộc đời dài đằng đẵng của mình.

 

“Anh biết một nhà hàng nấu món cay Tứ Xuyên chính cống, cùng đi nếm thử nhé.” Ngụy Sở thấy vẻ mặt Tô Nhạc hơi khó coi, cũng không hỏi gì khác, chỉ nói: “Nghe nói ở đó gần đây mới mời một đầu bếp mới.”

 

Tô Nhạc cười cười với Ngụy Sở: “Cảm ơn.” Cô tự nhận mình là một người có phong độ, thế nhưng, đôi khi người có phong độ gặp phải một người phụ nữ vô sỉ dùng đủ mọi biện pháp để đối chọi với mình, họ mới phát hiện thứ phong độ này thật sự vô dụng, cô không làm được chuyện cướp bạn trai người khác như Lâm Kỳ, cũng giống như Lâm Kỳ không thể nói chuyện phong độ giống cô.

 

Ngụy Sở thấy Tô Nhạc như vậy, hơi nhíu mày, mở CD ra, bên trong phát ra một ca khúc ca từ rất vui nhộn, làm cho người nghe không nhịn được mà nhớ lại những chuyện vui lúc nhỏ.

 

Tô Nhạc nhìn một bên mặt Ngụy Sở, nghĩ thầm, người đàn ông này thật sự biết cách quan tâm. Cô đột nhiên nhớ tới từ khi bắt đầu hẹn hò với Trang Vệ tới nay, bởi vì Trang Vệ không thích ăn cay nên cô cũng rất ít khi ăn món cay Tứ Xuyên, bữa cơm trưa hôm nay là buổi hành hạ dạ dày Trang vệ trá hình?

 

Tới nhà hàng Tứ Xuyên, Ngụy Sở dừng xe xong xuống mở cửa xe cho Tô Nhạc: “Đi thôi.”

 

Tô Nhạc nhìn nhà hàng món cay Tứ Xuyên trước mặt, hình như có một tạp chí ẩm thực đã từng nói về nhà hàng này, không khỏi có chút mong đợi.

 

Nhà hàng Tứ Xuyên trang trí theo phong cách cổ xưa, sau khi vào trong, Tô Nhạc và Ngụy Sở ngồi một bên, Trang Vệ và Lâm Kỳ ngồi một bên, người phục vụ cầm hai tờ thực đơn tới.

 

Ngụy Sở chọn mấy món nổi bật trong nhà hàng, lại nghiêng đầu hỏi Tô Nhạc muốn ăn gì, hai người dựa vào nhau rất gần, Tô Nhạc có khả năng miễn dịch với sự quyến rũ của Ngụy Sở nên cũng không có gì mất tự nhiên, dựa đầu vào nhìn thực đơn trong tay Ngụy Sở, chọn thêm hai món xong rồi đột nhiên hỏi: “Gọi nhiều như vậy chúng ta ăn có hết không?”

 

Ngụy Sở cười: “Không sao, dù sao chúng ta cũng tới nếm thử mà.”

 

Tô Nhạc cười thản nhiên: “Vậy thì thật xấu hổ.” Sau đó, cô lại gọi hai món nữa, thực sự làm cho người ta không nhìn ra cô xấu hổ ở chỗ nào, rồi mới bình tĩnh cầm cốc trà trên bàn uống một ngụm.

 

Trang Vệ nhìn mấy món ăn vừa nhìn đã biết là rất cay, cảm thấy dạ dày mình nhói đau, gọi mấy món bớt cay hơn, còn Lâm Kỳ thì ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có. Cô không nói gì, mà Trang Vệ cũng không hỏi cô muốn ăn gì.

 

Đồ ăn được đưa lên, quả nhiên xanh xanh đỏ đỏ, nhìn qua đã biết là cay vô cùng, cũng vô cùng ngon mắt. Tô Nhạc gọi mấy chai Sprite, ăn cay uống Sprite, mặc dù không thể hiện đẳng cấp nhưng lại vô cùng sảng khoái.

 

Trang Vệ nhìn Tô Nhạc ăn canh cá cay Tứ Xuyên, không nhịn được mở miệng nói: “Tô Nhạc, thì ra em có thể ăn cay như vậy?”

 

Tô Nhạc uống một ngụm Sprite: “Tôi vẫn luôn thích ăn cay.” Chỉ là, trước giờ anh không biết mà thôi.

 

Bàn tay cầm đũa của Trang Vệ siết chặt, lại không biết nói gì, nhìn Ngụy Sở ngồi cạnh Tô Nhạc, sắc mặt lại tối sầm, gắp một miếng cải trắng cho vào miệng, đột nhiên cảm thấy không có chút ngon lành gì.

 

Sau đó một nồi lẩu cay lại được đưa lên, tuy đây không phải món đặc sản Tứ Xuyên nhưng mùi vị thật sự rất ngon, nhất là món dạ dày kia, Tô Nhạc ăn thật sự sung sướng, nếu không phải quá cay, cô hận không thể uống cạn cả nước.

 

“Món sườn kho cay này không ngon như của anh làm.” Tô Nhạc nếm thử một miếng sườn, sau khi phun ra miếng xương còn thuận miệng nói: “Cảm giác vị cay không ngon như của anh làm.”

 

Người nói vô ý, người nghe cố tình, lời này đến tai Trang Vệ và Lâm Kỳ lại thành quan hệ của Tô Nhạc và Ngụy Sở đã tốt đẹp đến một mức nhất định.

 

Sắc mặt Trang Vệ không chỉ còn là khó coi nữa, mà vẻ mặt Lâm Kỳ cũng vô cùng nhục nhã, vì Trang Vệ, cũng vì Tô Nhạc.

 

“Nếu em thích, cuối tuần này anh lại làm cho em ăn.” Ngụy Sở giống như không chú ý tới sắc mặt Trang Vệ, cười ôn hòa: “Nếu em thích ăn canh cá cay Tứ Xuyên, anh cũng làm cho em. Chỉ là món lẩu cay này anh không am hiểu lắm, nếu em không chê, anh cũng làm cho em nếm thử.” Mỗi một câu Ngụy Sở nói lại càng làm sắc mặt Trang Vệ đen kịt.

 

Tô Nhạc đang vùi đầu ăn, căn bản không để ý vẻ mặt Trang Vệ, chỉ gật đầu, sau khi nuốt đồ ăn trong miệng, uống một ngụm Sprite mới nói: “Hôm đó em sẽ tới làm trợ thủ cho anh.”

 

Ngụy Sở cười khẽ: “Ừ, hôm đó anh muốn mời mấy người bạn, có em giúp đỡ cũng dễ dàng hơn.”

 

Tô Nhạc nghe vậy nghĩ thầm, đàn anh Ngụy này đúng là đàn ông tốt, mời bạn bè còn tự mình làm cơm, thật sự rất có lòng thành.

 

Đương nhiên, cô không biết, cơ hội Ngụy Sở xắn tay áo nấu cơm thật sự rất ít, mấy người bạn kia chỉ được hưởng sái ít hào quang của người nào đó thôi.

back top