Vụ Án Ngôi Mộ Cổ Ở Ngoài Thành Bắc Kinh

Chương 1

Quan Linh Phụng bước vội vã lên hè phố, hôm nay cô đến công ty trễ mất 10 phút. Cô bị lỡ chuyến xe buýt 7 giờ 45 hàng ngày ở trạm số 16 gần nhà. Bước vào văn phòng cô đã nghe thấy quản lý Trương reo lên mừng rỡ:

 

- À! Quan tiểu thư đến rồi! Giám đốc cho tìm cô có chuyện cần gấp, bảo cô đến lên phòng gặp xếp ngay!

 

Quan Linh Phụng đặt chiếc xắc trên mặt bàn của Trương quản lý đầu hơi cúi xuống hỏi nhỏ, giọng có vẻ lo âu.

 

- Có chuyện gì vậy Trương quản lý?

 

- Tôi không rõ, chỉ nghe Giám đốc truyền lệnh như vậy!

 

Trương quản lý trả lời mà không ngẩng đầu lên, ông ta bận hí hoáy viết lên chồng hồ sơ.

 

Quan Long Phụng cầm chiếc xắc quay trở lại bàn làm việc của mình. Cô kín đáo lấy hộp trang điểm liếc qua dung nhan, sửa lại mái tóc rồi đi về phía phòng giám đốc. Đến trước cửa phòng cô do dự một vài giây rồi gõ nhè nhẹ lên cánh cửa. Có tiếng nói từ trong phòng vang ra:

 

- Mời vào!

 

Quan Linh Phụng mở cửa bước vào. Cô thấy giám đốc công ty đang ngồi tiếp mấy người khách ở bộ sa lông cuối phòng. Thấy cô ông ta có vẻ vui mừng đưa tay vẫy:

 

- Quan tiểu thư! Cô đến đây!

 

Ông ta nhanh nhẩu giới thiệu:

 

- Cô Quan! Đây là Dương tiến sĩ và phu nhân từ Hoa Kỳ về Bắc Kinh thăm quê hương! Còn đây là cô Quan tốt nghiệp khoa sử tại Đại học đường Bắc Kinh, có bằng hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp loại ưu hạng, thông qua hai ngoại ngữ Anh và Pháp văn. Chúng tôi hy vọng ông bà sẽ hài lòng khi làm việc với cô Quan!

 

Quan Linh Phụng nở một nụ cười thật tươi, cúi đầu chào:

 

- Rất hân hạnh được phục vụ Ông Dương tiến sĩ và phu nhân, cảm ơn giám đốc đã khen ngợi và giới thiệu ân cần.

 

Dương tiến sĩ và phu nhân nhìn Quan Linh Phụng với ánh mắt đầy thiện cảm, ông bà tỏ ý hài lòng. Dương tiến sĩ khẽ hắng giọng rồi lên tiếng, giọng ông ta trầm ấm, cách nói chậm rãi từ tốn, tuy nhiên, ông ta nói tiếng Bắc Kinh hơi lơ lớ. Hình như ông ta xa quê hương từ rất lâu hoặc được sinh đẻ ở nước ngoài.

 

- Chúng tôi muốn đi thăm lại quê hương và một số di tích lịch sử, mong rằng Quan tiểu thư sẽ vui lòng hướng dẫn, giúp đỡ chúng tôi.

 

- Tôi sẽ cố gắng hết sức mình để phục vụ ông bà!

 

Quan Linh Phụng vừa dứt lời, giám đốc công ty đã đỡ lời giúp nàng:

 

- Dương tiến sĩ đã có nhã ý dành cho công ty chúng ta vinh dự phục vụ toàn bộ chuyến du lịch này. Công ty sẽ dành mọi phương tiện tốt nhất để phục vụ từ nơi ăn chốn ở, phương tiện đi lại, thông tin liên lạc. Mọi việc cô Quan sẽ thay mặt công ty để chăm sóc cho ông bà Dương. Tôi mong cô sẽ thay mặt công ty để chăm sóc cho ông bà Dương. Tôi mong cô sẽ hoàn thành tốt công việc. Công ty sẽ không quên công lao của cô và ông bà Dương tiến sĩ đây cũng vậy.

 

Quay sang ông bà Dương, giám đốc công ty nói tiếp:

 

- Cô Quan sinh trưởng ở Bắc Kinh, được ăn học và trưởng thành tại đây nên hiểu biết rất nhiều về thành phố này. Xin ông bà Dương quan tâm!

 

Quan Linh Phụng lễ phép hỏi ông bà Dương:

 

- Thưa Dương tiến sĩ, khi nào thì chúng ta bắt đầu chuyến du lịch? Tôi sẽ gởi ngay cho ông bà một lịch trình cụ thể?

 

Dương tiến sĩ quay sang nhìn vợ hội ý:

 

- Chúng ta nên nghỉ ngơi một ngày và cũng để mua sắm thêm ít vật dụng cần thiết, em nghĩ sao?

 

- Vâng! Anh thật khéo tính toán thu xếp!

 

Bà Dương trìu mến nói với chồng, Quan Linh Phụng vui vẻ tiếp lời bà Dương:

 

- Tôi có thể hướng dẫn ông bà đi mua sắm?

 

- Cám ơn cô Quan, chúng tôi có thể mua sắm tại trung tâm thương mại của khách sạn. Ngày mai chúng tôi sẽ bắt đầu, cô Quan cứ gửi lịch trình chuyến đi ở quầy lễ tân!

 

Những ngày sau đó Quan Linh Phụng hướng dẫn ông bà Dương đi thăm tất cả các danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử của Bắc Kinh như Tử Cấm Thành, Di Hòa viên, đại quảng trường Thiên An Môn, rồi Vạn Lý Trường Thành, Sơn Hải Quan…

 

Ông bà Dương rất vui vẻ và hào hứng khi nghe Quan Linh Phụng giải thích tỉ mỉ và tường tận chi tiết, giai thoại về các nơi tham quan cùng những biến động thăng trầm của lịch sử qua từng năm tháng, từng triều đại…

 

Tuy nhiên ông Dương có những ánh mắt rất lạ lùng mỗi khi nghe nàng kể về những biến động lịch sử của kinh thành Bắc Kinh vào những năm cuối cùng của triều đại nhà Minh và những biến động khi vua nhà Mãn xưng đế hiệu ở Trung Nguyên. Ánh mắt có vẻ tò mò, đầy khích động và mang nhiều nét trầm tư, buồn bã như một người đang cố tìm tòi, hoài niệm về một ký ức nào đã xa xưa. Ông Dương lặng lẽ nghe Quan Linh Phụng nói, thỉnh thoảng lại nhíu đôi lông mày rậm sau cặp kính trắng gọng vàng ra chiều suy nghĩ, băn khoăn. Trái lại bà Dương lại rất cởi mở vui vẻ, luôn miệng hỏi cô về những điều mắt thấy tai nghe và những điều kỳ lạ thú vị trong lời giải thích, thuyết minh y như những du khách mà cô ta đã từng hướng dẫn.

 

Thoạt đầu Quan Linh Phụng cho rằng thái độ ông Dương cũng giống như nhiều nhà trí thức, nghiên cứu mà cô đã từng gặp, làm việc trước đây. Họ luôn trầm tư, suy nghĩ và đắn đo khi phải lên tiếng về những điều mới mẻ mà họ vừa nghe vừa thấy. Cho đến buổi chiều ngày thứ ba trên đường từ Sơn Hải Quan về Bắc Kinh khi đi qua những khu lăng mộ cổ xưa đã có hàng trăm năm ông Dương mới lên tiếng hỏi cô sau hơn 10 phút lặng yên nhìn ngắm những di tích cổ trên đường xe đã đi qua.

 

- Cô Quan ở Bắc Kinh đã lâu, cô có từng nghe nói về hai ngôi mộ ở ngoại thành Bắc Kinh có tên là Uyên Ương mộ không?

 

Quan Linh Phụng không giấu ở sự ngạc nhiên, cô reo lên như một đứa trẻ mừng vui khi vừa khám phá ra một điều gì mới lạ:

 

- Uyên Ương mộ! Tên nghe thú vị và lãng mạn quá! Mộ cổ ở ngoại thành Bắc Kinh có rất nhiều nhưng tôi chưa hề nghe qua biệt danh này! Dương tiên sinh có thể nói rõ hơn được không, may ra tôi có thể tìm được.

 

Dương tiên sinh trầm ngâm một lúc lâu như cố nhớ thêm cặn kẽ những chi tiết đặc biệt về hai ngôi mộ cổ rồi chậm rãi nói:

 

- Uyên Ương Mộ nằm về phía nam kinh thành Bắc Kinh ngày xưa, ở trên lưng chừng một quả đồi thông bạt ngàn chập chùng. Mộ nằm cách đường cái quan độ bốn dặm, sau lưng một ngôi chùa có tên là Phụng Tiên tự. Cả hai ngôi mộ được lập vào những năm cuối triều vua Thuận Trị nhà Mãn Thanh.

 

Quan Linh Phụng cảm thấy phấn khích qua từng lời kể của ông Dương, cô lẩm bẩm những chi tiết, những địa danh vừa nghe "…phía nam Bắc Kinh…nằm trên đồi thông…Phụng Tiên Tự…triều vua Thuận Trị.."Thuở còn học trung học cô đã từng đi với bạn cùng lớp hoặc những chuyến du khảo dã ngoại ở trường đại học. Vùng này cô khá quen thuộc, chùa Phụng Tiên hình như cô đã có đến đây nhưng Uyên Ương mộ, cái tên rất xa lạ mà cô chưa từng nghe qua lần nào…Quan Linh Phụng cố moi óc để suy nghĩ, để nhớ lại những điều mà mình đã biết. Ông Dương hồi hộp đưa mắt nhìn cô hướng dẫn viên du lịch xinh đẹp mà lịch lãm, cả bà Dương cũng bị lôi cuốn vào câu chuyện giương đôi mắt tò mò về phía cô gái. Quan Linh Phụng đang cắn môi im lặng chợt nói nhanh:

 

- Tôi nhớ ra rồi! Sau Phụng Tiên Tự độ 500 – 700m có hai ngôi mộ cổ nằm cạnh nhau trên một ngọn đồi thông. Nhưng hai ngôi mộ đó theo những chuyện xa xưa kể lại thì một Hoàng tử triều Mãn và Công chúa út của Sùng Trinh Hoàng đế đã cầm gươm báu giết chết đại Công chúa và những người con gái khác của ông để khỏi bị quân Mãn Châu làm nhục rồi ngài tự vẫn ngay trong cung điện. Tuy nhiên một cung phi có mang bốn tháng đã thoát khỏi hoàng cung mang theo một giọt máu của Sùng Trinh Hoàng đế. Bào thai này chính là con gái út của ngài. Sau này khi lớn lên nàng gặp và yêu thương một Hoàng tử triều Mãn. Khi chết hai người được chôn gần nhau. Dân chúng trong vùng quen gọi là mộ ông Hoàng Mãn bà chúa Hán. Tôi chỉ biết câu chuyện này có vậy thôi. Không biết có đúng là Uyên Ương mộ không. Nếu Dương tiến sĩ cần biết thêm tôi sẽ tra cứu thêm và trả lời sau.

 

Quan Linh Phụng mải mê với những tình tiết cô đang kể không nhận ra từng nét đổi thay trên gương mặt của ông Dương. Đôi mắt ông ta lóe lên những ánh mắt thật lạ, môi ông run run như định nói điều gì nhưng xúc động không nói lên được và mồ hôi đã rịn trên trán ông ta rằng mùa xuân ở Bắc Kinh nhiệt độ đang từ 10 – 15 độ C.

 

Ông Dương đưa hai tay vịn chặt thành ghế hồi hộp nói:

 

- Cô Quan đã từng đến viếng hai ngôi mộ này?

 

- Trước đây khi còn là sinh viên khoa Sử của Đại học Bắc Kinh tôi có đi du khảo qua đây. Có ghé qua cả Phụng Tiên tự.

 

- Cô còn nhớ đường đến đó chứ?

 

- Vâng! Thưa tiến sĩ!

 

Quan Linh Phụng đưa mắt nhìn ông bà Dương như dò hỏi:

 

- Ông bà Dương có định đến tham quan ngôi mộ cổ này không?

 

Dương tiến sĩ quay sang nhìn vợ thuyết phục:

 

- Chúng ta nên đến tham quan nơi này em ạ! Đây là một di tích ít người biết đến và không có trong danh mục của các tour du lịch. Vả lại, đây là một ngôi chùa cổ rất được dân chúng trong vùng chăm lui tới hương khói. Bà Dương trìu mến nói với chồng:

 

- Tùy anh tất cả thôi! Chuyến du lịch này là của anh, dành cho anh mà!

 

Ông Dương vui vẻ nói với Quan Linh Phụng:

 

- Chúng ta có thể đến đó vào ngày mai, được chứ cô Quan?

 

- Tất nhiên rồi! Thưa tiến sĩ!

 

- Cô có thể sưu tầm giúp tôi một số thông tin hoặc những chuyện kể trong dân gian có liên quan đến hai ngôi mộ này chứ!

 

Quan Linh Phụng hào hứng đáp lời:

 

- Vâng! Đây là công việc của tôi mà Dương tiến sĩ! Ngày mai ông bà sẽ có bản phúc trình đầy đủ về lịch sử của ngôi mộ cùng những chuyện liên quan.

 

Về đến Bắc Kinh, Quan Linh Phụng lập tức tra cứu tất cả những thông tin về hai ngôi mộ cổ ở ngoại thành Bắc Kinh. Nàng truy cập cả trên mạng thông tin máy tính để cố tìm ra thêm những chi tiết, thông tin mới lạ có liên quan đến ngôi mộ. Càng lúc nàng càng cảm thấy thích thú khi biết thêm được những điều mới mẻ, rất thú vị về những chuyện truyền tụng trong dân gian liên quan đến hai ngôi mộ này. Với Quan Linh Phụng đây là những điều rất bổ ích cho nghề nghiệp, công việc nàng đang phụ trách, rất cần thiết cho một hướng dẫn viên du lịch.

 

Hôm sau họ khởi hành sáng sớm để đến thăm hai ngôi mộ cổ. Trên đường đi Quan Linh Phụng và bà Dương hào hứng sôi nổi trò chuyện về những di tích, phong cảnh ở Bắc Kinh nhất là nói về các ngôi chùa. Dương tiến sĩ tỏ vẻ tư lự, suy nghĩ miên man về một chuyện nào đó. Ông lặng lẽ ngắm nhìn phong cảnh hai bên đường xe qua, chốc chốc lại nhìn đồng hồ đeo tay.

 

Sau hơn một giờ ô tô họ đã đến Phụng Tiên tự, chùa nằm trên lưng chừng một ngọn đồi ẩn mình sau những rừng thông rừng bách xanh ngát. Họ gởi ô tô dưới chân núi và lần theo những bậc đá để lên chùa. Trong khi bà Dương vào chùa lễ Phật. Quan Linh Phụng và ông Dương trò chuyện ngoài sân. Nàng tỏ vẻ băn khoăn và lo âu:

 

- Từ chùa vào nơi hai ngôi mộ phải đi qua gần một dặm đường rừng. Chỉ có đường mòn nhỏ, ô tô không đi qua được, tôi chỉ e rằng ông bà sẽ vất vả!

 

Ông Dương xua tay mỉm cười:

 

- Cô Dương đừng bận tâm, chúng tôi đủ sức vượt qua đoạn đường này mà! Chúng tôi cứ xem đây là một cuộc đi dã ngoại, sưu khảo về một di tích lịch sử. Bà nhà tôi rất khỏe, trước đây bà từng là vận động viên điền kinh khi còn là sinh viên ở Đại học Stanford. Còn tôi vẫn chơi thể thao chuyến đi bộ xa như thế này. Chỉ nhờ cô nói chú tài xế mang dùm những vật dụng linh tinh trong chiếc ba lô màu xanh dương kia. Chúng tôi sẽ trả thêm tiền bồi dưỡng cho chú ấy!

 

- Ông Dương hãy yên tâm! Đây là nhiệm vụ của chúng tôi mà!

 

Sau khi hỏi thăm các nhà sư trong Phụng Tiên tự cặn kẽ đường đi, họ bắt đầu men theo các lối mòn sau chùa để đi đến chỗ hai ngôi mộ cổ. Đường đi quanh co qua nhiều dốc đá vì theo lối chỉ dẫn hai ngôi mộ nằm ở quả đồi bên kia sau lưng. Họ xuyên qua những lối mòn đầy cỏ dại mọc hai bên lối mòn còn ướt đẫm sương đêm lung linh thật đẹp, thật lạ mắt. Mùi nhựa thoang thoảng trong không khí ẩm và lạnh của mùa xuân ở Bắc Kinh tạo cảm giác dễ chịu và sảng khoái. Mất gần 2 giờ đồng hộ họ mới đến được nơi hai ngôi mộ cổ. Quan Linh Phụng thích thú reo lên:

 

- Ngôi mộ cổ kia rồi!

 

Bà Dương trầm trồ xuýt xoa:

 

- Ồ! Tôi không ngờ phong cảnh ở đây đẹp quá! Hai ngôi mộ lớn quá gần như lăng mộ vậy.

 

Người tài xế lặng lẽ cởi chiếc ba lô đặt xuống bờ tường đá chạy quanh khu lăng mộ trong khi ông Dương đứng bất động trước cổng lăng hồi lâu. Ông bồi hồi ngắm nhìn toàn bộ khu lăng mộ, mắt rưng rưng khẽ lẩm bẩm trong miệng:

 

- Cuối cùng rồi ta cũng đã tìm được…Xin tạ ơn trời Phật, tổ tiên đã phù hộ!

 

Quan Linh Phụng không bỏ sót một thái độ nào của Dương tiến sĩ. Tuy đã quen với những thái độ khó hiểu và khác người của những nhà trí thức, học giả nhưng cô không khỏi ngạc nhiên trước thái độ của ông Dương. Hết lẩm bẩm những câu nói khó hiểu ông ta lại đến bên mộ bia mặt lộ đầy vẻ xúc động, tay mân mê rờ rẫm những nét hoa văn rồi chăm chú đọc thật kỹ từng chữ khắc ghi trên bia mộ. Một lúc sau ông Dương lặng lẽ đến bên chiếc ba lô lấy ran hang, đèn, trái cây bày trước hai ngôi mộ rồi lâm râm khấn vái, thái độ rất thành kính. Bà Dương cũng cảm thấy thái độ của chồng hôm nay hơi khác lạ nhưng vốn là người tôn trọng chồng, bà lặng lẽ đi quanh khu lăng mộ ngắm cảnh và nhờ Quan Linh Phụng chụp cho mấy tấm ảnh.

 

Sau đó ông Dương lại lấy máy quanh video và máy ảnh ra sử dụng. Ông quay tỉ mỉ từng góc cạnh của toàn khu lăng mộ, lấy cận cảnh từng chữ khắc trên bia mộ và chụp hơn hai cuộn nhiều cảnh khác nhau của hai ngôi mộ cổ. Ông Dương âm thầm làm việc một mình không trò chuyện với bất cứ một ai ngay cả vợ ông. Sự tò mò càng lúc càng kích thích dữ dội óc tưởng tưởng của Quan Linh Phụng. Nàng suy diễn ra nhiều nguyên nhân khác nhau về thái độ và việc làm của ông Dương. Có thể ông Dương đang có một công trình nghiên cứu về các ngôi mộ cổ thời cuối nhà Minh đầu nhà Thanh. Công trình nghiên cứu có thể về sử học hoặc kiến trúc. Cũng có thể ông Dương đang nắm giữ những thông tin, bí mật về hai ngôi mộ cổ này và không loại trừ ông Dương là gán điệp về văn hóa, khảo cổ đang dò tìm để kiếm cách khai quật lấy đi những báu vật, đồ cổ được chôn giấu trong hai ngôi mộ. Vì vậy Quan Linh Phụng luôn kín đáo theo dõi những hành động của ông Dương. Nàng tò mò muốn biết ông đã ghi những gì vào quyển sổ tay trong suốt thời gian tham quan hai ngôi mộ cổ.

 

Bốn người nghỉ ngơi và ăn trưa dã ngoại bằng thực phẩm đóng hộp mang theo dưới gốc hai cây thông cổ thụ trước khu lăng mộ. Thái độ của ông Dương vẫn lặng lẽ một cách khó hiểu. Suốt buổi ăn ông chỉ nói ngắn, gọn những gì cần nói. Họ nghỉ trưa độ chừng một giờ đồng hồ rồi theo lệnh của ông Dương rời hai ngôi mộ trở lại Phụng Tiên tự.

 

Quan Linh Phụng, bà Dương và người tài xế chờ đợi ở nhà khách cả tiếng đồng hồ trong khi ông Dương và nhà sư trụ trì Phụng Tiên tự trò chuyện trong tịnh thất riêng. Trước khi ra về họ thấy ông Dương còn ân cần dặn dò hòa thượng trụ trì rất lâu. Vị hòa thượng luôn gật đầu tỏ ý chấp thuận những lời nói của ông Dương. Tất cả diễn biến của chuyến tham quan hai ngôi mộ cổ đã làm Quan Linh Phụng đi từ ngạc nhiên này đến nghi ngờ khác. Nàng linh cảm thấy có một điều gì khác thường và rất hệ trọng sắp sửa xảy ra giữa vợ chồng ông Dương và nàng.

 

Xe hơi ngừng trước khách sạn, Quan Linh Phụng tiễn ông bà Dương đến tận đại sảnh, ông Dương cất tiếng cám ơn nàng về chuyến đi du lịch hôm nay. Từ sáng đến giờ mới thấy ông nói những lời xã giao tình cảm:

 

- Rất cám ơn cô Quan về chuyến đi hôm nay! Cô Quan không từ chối bữa ăn tối mà vợ chồng chúng tôi rất vui được mời cô đến dự tối nay chứ?

 

Quan Linh Phụng hơi bất ngờ trước lời mời của ông Dương, nàng lúng túng vì trong đầu óc nàng đang chất đầy những suy nghĩ, thắc mắc về việc làm của ông Dương lúc đi thăm hai ngôi mộ cổ hôm nay, cô ngập ngừng đáp:

 

- Xin ông bà Dương đừng bận tâm! Đó là công việc và trách nhiệm của tôi mà! Còn về phần bữa ăn tối…nếu sự có mặt của tôi là cần thiết và làm vui lòng ông bà thì tôi sẵn sàng!

 

Ông Dương xua tay:

 

- Cô Quan đừng nghĩ vậy! Đây không phải là công việc, vợ chồng chúng tôi chỉ mời có một mình cô mà thôi! Chúng ta sẽ cùng ăn tối và trò chuyện về quê hương, đất nước và nhất là về hai ngôi mộ cổ chúng ta đến thăm hôm nay. Nếu tôi nhớ không lầm cô Quan đã hứa sẽ sưu tầm, thu lượm thêm những thông tin, chuyện kể dân gian về hai ngôi mộ cổ rồi kể lại cho chúng tôi nghe mà!

 

Quan Linh Phụng càng bị sự tò mò thôi thúc và kích thích dữ dội. Cô thầm nghĩ bữa ăn tối nay sẽ giúp cô có thêm nhiều mới lạ, cần thiết để suy nghĩ, hiểu rõ thêm về việc làm của ông Dương sáng nay nên mỉm cười gật đầu:

 

- Ông bà có nhã ý tôi đâu dám từ chối!

 

Ông bà Dương cũng vui vẻ:

 

- Thế là cô Quan nhận lời rồi đấy nhé! Đúng 7 giờ rưỡi tối nay chúng tôi sẽ chờ cô Quan ở Traditional room (phòng truyền thống) trong nhà hàng lớn của khách sạn! Nhất định hôm nay cô Quan phải giới thiệu cho chúng tôi những món ăn đặc biệt của cung đình ngày xưa đấy!

 

Về đến căn hộ riêng của mình ở chung cư, Quan Linh Phụng ném chiếc xắc tay lên bàn phấn rồi để nguyên quần áo nằm dài ra giường. Cô cảm thấy thật căng thẳng và mỏi mệt. Những hình ảnh về chuyến hướng dẫn du lịch hôm nay cứ quay cuồng trong đầu óc. Nàng cố ôn lại tất cả những lời nói, thái độ của ông Dương từ lúc gặp mặt lần đầu tiên rồi lần qua những chuyến du lịch xem có những đặc biệt khác lạ không. Như sực nhớ ra điều gì Quan Linh Phụng ngồi bật dậy cô bước nhanh lại bàn viết lấy tập hồ sơ về những tài liệu mà cô đã đọc được hoặc sưu tầm về hai ngôi mộ cổ ra xem.

 

Càng đọc Quan Linh Phụng càng cảm thấy thích thú về những điều mới lạ mà cô đã phát giác được, nhất là thân thế của hai người quá cố đang an nghỉ mãi mãi trong hai ngôi mộ cổ. Đọc xong hết tập hồ sơ Quan Linh Phụng chống tay lên cằm suy nghĩ một lúc lâu. Mấy lần cô định với tay nhắc điện thoại gọi cho một người bạn học cũ lúc còn học ở trung học hiện là một sĩ quan an ninh nhưng rồi lại thôi. Cô muốn tự mình tìm tòi khám phá. Quan Linh Phụng bước vào phòng tắm, cô vặn nước lạnh dù rằng nhiệt độ Bắc Kinh lúc này đang là 15-16 độ C. Cô vẫn có thói quen ngâm mình vào nước lạnh để thư giãn và tìm cảm giác sảng khoái mỗi khi làm việc, học tập căng thẳng hay có điều gì làm rối trí, cần suy nghĩ. Cô nghĩ cần phải tỉnh táo và bén nhạy trong buổi cơm tối cùng ông bà Dương hôm nay.

 

° ° °

 

Vừa bước vào đại sảnh của khách sạn, Quan Linh Phụng đã thấy người quản lý đứng chờ sẵn, ông ta nở nụ cười thật tươi, lịch sự chào nàng:

 

- Quan tiểu thư phải không? Dương tiến sĩ và phu nhân đang chờ cô ở phòng truyền thống! Mời cô theo tôi.

 

Người quản lý hướng dẫn Quan Linh Phụng đi hết đại sảnh lên lầu 3 nơi ông bà Dương đã đặt sẵn phòng ăn. Lầu 3 của khách sạn có những phòng ăn riêng bày trí theo kiểu cung đình ngày xưa chuyên phục vụ các món ăn đặc biệt dành cho vua chúa và các quan đại thần. Giá cả một bữa ăn rất đắt, ít nhất cũng từ 5, 7 trăm đô la Mỹ trở lên cho một suất ăn 2 người. Quan Linh Phụng đã từng hướng dẫn nhiều đoàn khách du lịch nước ngoài, kể cả những thương nhân, người giàu có các nước Mỹ, Anh, Đức, Pháp, Nhật, Singapore, Đài Loan…nhưng ít người dám đến ăn ở các phòng này. Thường họ chỉ ăn ở nhà hàng lớn lầu 2, nơi bán các thức ăn đặc sản Trung Hoa giá rẻ hơn những phòng ăn truyền thống.

 

Quan Linh Phụng thầm nghĩ: Ông bà Dương mời nàng đi ăn tối ở nơi đắt tiền sang trọng như vậy chắc chắn phải có một dụng ý nào khác. Trong đời làm hướng dẫn viên du lịch của nàng và kể cả các bạn nàng ở các công ty khác chưa có hướng dẫn viên du lịch nào được khách mời đi ăn ở đây. Càng nghĩ Quan Linh Phụng càng thấy hồi hộp và háo hức muốn biết những điều gì sẽ xảy ra trong bữa ăn tối nay giữa vợ chồng ông Dương tiến sĩ và nàng. Quan Linh Phụng nhủ thầm phải hết sức cảnh giác và sáng suốt trong mọi tình huống.

 

Người quản lý đưa nàng vào phòng, ông bà Dương đã ngồi chờ sẵn. Cả hai ông bà cùng lịch sự đứng dậy đón nàng. Quan Linh Phụng vội vã đáp lễ:

 

- Xin lỗi đã để ông bà phải chờ!

 

Ông Dương xua tay:

 

- Ồ, không! Cô Quan chẳng có lỗi gì cả! Cô rất đúng giờ, còn ba phút nữa mới 7 giờ rưỡi mà. Chúng tôi đến trước để chọn chỗ vừa ý mà thôi.

 

Người phục vụ kéo ghế cho Quan Linh Phụng ngồi cạnh bà Dương đối diện với ông Dương. Đưa thực đơn cho nàng ông Dương vui vẻ nói:

 

- Cô Quan hãy gọi món ăn nhé! Hôm nay cô là khách mời của vợ chồng chúng tôi! Cô đừng ngại, cứ gọi những món ăn ngon và lạ mà cô ưa thích.

 

Bà Dương cũng hào hứng phụ họa:

 

- Phải đấy! Cô Quan hãy gọi những món ăn nổi tiếng mà cô biết. Chúng tôi lần đầu tiên về thăm quê hương và đến đây nên không rành lắm về các món ăn ngon của Bắc Kinh.

 

Quan Linh Phụng cảm thấy bối rối trước thịnh tình của vợ chồng ông Dương, nàng từ tốn nói:

 

- Rất cảm ơn sự quan tâm của ông bà! Tôi xin gọi một món mà Hoàng đế Hàm Phong rất thích ăn đó là món "gân hươu Mãn Châu hầm bát bửu". Còn xin để ông bà tùy ý lựa chọn!

 

Bà Dương đưa mắt nhìn chồng thăm dò ý, ông Dương gật đầu cười vui:

 

- Cô Quan nói thế cũng phải! Chúng ta chọn mỗi người một món. Còn một món đặc biệt để cho quản lý nhà hàng gợi ý!

 

Sau khi ông bà Dương chọn món ăn, viên quản lý gợi ý cho họ một món ăn mà Hòa Thân viên quan đại thần thân tín của vua Càn Long thường hay dùng. Viên đại thần này nổi tiếng tham nhũng và giàu có nhất triều lại hám ăn ngon nên thích sưu tầm, thưởng thức những món ăn ngon, vật lạ. Món ăn ông ta thích nhất là món "Dê núi nấu theo kiểu Tân Cương" mà các tù trường bộ tộc, vu chúa người Hồi hay dùng. Ông Dương cho gọi rượu Mao Đài loại thượng hạng sản xuất tại Thành Đô thủ phủ của miền Tứ Xuyên giá cả lên đến 4.000 nhân dân tệ một chai, hay nói đúng hơn là một vò bằng sứ trắng thật đẹp.

 

Là hướng dẫn viên du lịch nên Quan Linh Phụng phải biết uống rượu và học cả cách uống rượu của các miền, địa phương và các loại rượu. Tuy nhiên cô chưa bao giờ được uống loại rượu Mao Đài thượng hạng này.

 

Trong suốt bữa ăn, ông bà Dương luôn trò chuyện thân mật với nàng, nhiều lúc nàng thấy cảm tình của ông bà Dương dành cho nàng rất thân ái, thắm thiết như tình cảm của cha mẹ dành cho con cái. Nàng rất ngạc nhiên khi bà Dương cứ đem nàng so sánh với cô Bội Hồng nào đó trong những lúc nói chuyện riêng với ông Dương.

 

Cuối bữa ăn, khi người phục vụ đã dọn trà và thức ăn tráng miệng ông Dương mới ôn tồn hỏi Quan Linh Phụng:

 

- Hôm trước, tôi có nhờ cô Quan sưu tầm dùm những thông tin, tư liệu hoặc hình ảnh về hai ngôi mộ cổ chúng ta đã đi tham quan qua, chẳng hay cô Quan đã giúp chúng tôi tới đâu rồi!

 

Vừa nghe ông Dương nói Quan Linh Phụng nhủ thầm: "Đã bắt đầu vào việc chính rồi đây". Nàng nở một nụ cười thật tươi:

 

- Tôi đã cố gắng thu thập được một số thông tin, ông Dương có cần ngay bây giờ không ạ!

 

Ông Dương gật đầu tỏ vẻ hài lòng:

 

- Rất cảm ơn cô Quan đã hết lòng giúp đỡ. Cô Quan cứ để đó tôi sẽ xem sau. Nhân dịp có nhà tôi ở đây, cô Quan có thể kể một vài câu chuyện về hai ngôi mộ không?

 

- Rất sẵn sàng nếu ông bà muốn nghe! Đây cũng là công việc của tôi mà! Quan Linh Phụng bắt đầu kể những chuyện liên quan đế hai ngôi mộ cổ. Từ những truyện còn lưu lại vài chi tiết trong chính sử đến những truyện kể trong dân gian truyền miệng từ đời này sang đời khác. Nàng còn hát cho ông bà Dương nghe một bài hát mô tả về cuộc tình lãng mạn và đầy nước mắt của vị hoàng tử Mãn Thanh và cô gái xinh đẹp người Hán…

 

Bà Dương tỏ vẻ thích thú trước những câu chuyện Quan Linh Phụng kể, riêng ông Dương vừa lắng nghe vừa trầm tư suy nghĩ, thong thả thở từng hơi thuốc xì gà thơm lừng cả căn phòng.

 

Quan Linh Phụng vừa kể xong chuyện bà Dương tấm tắc khen và suýt xoa thương tiếc. Ông Dương dụi tắt điếu xì gà rồi chậm rãi lên tiếng:

 

- Cám ơn cô Quan rất nhiều vì đã cho chúng tôi nghe những câu chuyện thú vị. Tôi cũng có một câu chuyện sẽ kể cho cô Quan cùng nhà tôi nghe. Câu chuyện sẽ rất bổ ích cho công việc của cô Quan và cũng rất hệ trọng đối với nhà tôi. Quay sang bà Dương, ông ta khẽ nói:

 

- Anh xin lỗi, vì mãi đến hôm nay mới kể cho em nghe chuyện này và chuyến du lịch về thăm quê hương của chúng ta lần này mang rất nhiều ý nghĩa quan trọng đối với chúng ta. Anh mong em sẽ lắng nghe và ghi nhớ. Và rồi ông Dương bắt đầu câu chuyện bằng giọng nói trầm ấm, chậm rãi và đều đặn của mình.

 

° ° °

 

Hôm ấy nhằm ngày Tết Nguyên tiêu vào năm thứ tư đời vua Thuận Trị triều Mãn Thanh. Cả kinh thành Bắc Kinh và các vùng phụ cận đều nô nức treo đèn kết hoa đón mừng năm mới. Rằm tháng giêng dân chúng nô nức đi chùa lễ Phật cầu an lạc, phát tài. Tại vương phủ của Lục Vương gia tiệc tùng được tổ chức suốt mấy ngày liền. Quan viên văn võ đều lũ lượt kéo nhau đến chúc tụng Vương gia quan đại thần quyền uy nhất triều đình và cũng là người em trai thân cận nhất với đương kim Hoàng đế nhà Thanh.

 

Mộc Khải Đài, "Vương tử độc nhất của Lục Vương gia đang tha thẩn một mình trong hoa viên, chàng không thích những bữa tiệc tùng ồn ào huyên náo, chán phải nghe những lời chúc tụng sáo rỗng, những lời nói tâng bốc nịnh bợ trơ trẽn của các văn quan võ tướng trước mặt cha chàng. Mùa xuân ở Bắc Kinh thật đẹp, thời tiết ấm áp không lạnh lẽo như ở Mãn Châu. Hoa viên trong Vương phủ rực rỡ màu sắc của hàng trăm loài hoa nổi tiếng khắp nơi được cha chàng cho người tìm về trồng, chăm sóc.

 

Mộc Khải Đài đứng lặng yên cạnh gốc mai vàng Tứ Xuyên, đang suy nghĩ về những thế kiếm, bài quyền mà chàng đã học lúc nhỏ thì bỗng nghe có tiếng nói ở phía sau:

 

- Sao Vương tử không dự tiệc mà lại ra vườn ngắm hoa một mình thế này! Mộc Khải Đài quay lưng lại, chàng nhận ran gay người mới đến là Sát Hợp Kim, con của Sát tướng quân thống lãnh một trong Bát kỳ binh của triều đình, bạn chí thân với chàng từ thời còn thơ ấu. Cả hai cùng học chữ, luyện võ, bắn cung, cùng một thầy tình thân như thể tay chân, chàng bật cười vui mừng:

 

- Sát đệ làm gì mà khách sáo vậy! Ta chán cái cảnh tiệc tùng ồn ào trong phủ nên mới ra đây ngắm hoa.

 

Mộc đại ca, hôm nay là ngày rằm tháng giêng, cả kinh thành nô nức đi chùa lễ Phật, nếu đại ca chán cảnh tiệc tùng ăn uống ở Vương phủ hãy cùng tiểu đệ đi vãn cảnh những ngôi chùa ở ngoại thành.

 

Mộc Khải Đài cất tiếng cười sảng khoái:

 

- Hay quá! Ý kiến thật hợp tình hợp lúc! Ta cũng đang muốn ra ngoài thành thưởng xuân mà không có bạn cùng đi, Sát đệ đến rủ cũng đúng lúc!

 

Thấy Mộc Khải Đài và Sát Hợp Kim dẫn ngựa theo phía cổng sau, viên nô bộc họ Hoa hớt hải chạy theo:

 

- Vương tử đi đâu sao không báo cho Vương gia biết?

 

Mộc Khải Đài phất tay áo:

 

- Ta cùng Sát công tử đi viếng chùa, thưởng xuân ở ngoại thành ngươi có gì phải lo lắng!

 

- Bẩm Vương tử! Nếu Vương gia biết sẽ bắt tội lão nô! Vương tử hãy cho lão nô đi hầu!

 

- Khéo vẽ chuyện!

 

Sát Hợp Kim vội đỡ lời:

 

- Đại ca hãy để Hoa lão bộc theo hầu, kẻo…lại đắc tội với Vương gia!

 

- Thôi được, ngươi hãy vào lấy ngựa nhanh lên.

 

° ° °

 

Sát Hợp Kim đưa cây roi ngựa chỉ về phía trước nói với Mộc Khải Đài:

 

- Đại ca! Ngôi chùa trên núi có tên là Phụng Tiên tự, hàng năm vào rằm tháng giêng đều có lễ hội rất lớn, chúng ta mau đến đó kẻo muộn.

 

Mộc Khải Đài nhìn dòng người đang lũ lượt trẩy hội xuân gật gù tỏ vẻ thích thú:

 

- Được! Sát đệ cứ đi trước dẫn đường!

 

Vừa nói chàng vừa ra roi thúc ngựa, ba con tuấn mã sải vó băng qua những cánh đồng cỏ xanh mướt. Sát Hợp Kim bỗng nhiên ghìm cương ngựa lại quay sang Mộc Khải Đài:

 

- Đại ca! Hình như tiểu đệ nghe có tiếng người kêu cứu đâu đây!

 

- Ta cũng nghe có tiếng kêu của ai đó! Chúng ta hãy lên trên đỉnh đồi để quan sát cho dễ. Cả hai đang để ý quan sát thì tên lão bộc theo hầu bỗng kêu lên:

 

- Chủ nhân! Hãy nhìn về phía cánh rừng thông sau lưng chùa!

 

Mộc Khải Đài và Sát Hợp Kim cùng ngoảnh lại chăm chú nhìn. Cả hai nhìn thấy phía xa lố nhố một đám người, ngựa. Mộc Khải Đài thúc ngựa nói nhanh:

 

- Chúng ta đến đó xem có chuyện gì!

 

Thấy có bóng người, ngựa tiến đến trong đám đông có tiếng gào lớn:

 

- Cứu! Cứu chúng tôi với!

 

Sát Hợp Kim ghìm cương ngựa lại gần đám đông quát lớn:

 

- Hãy dừng tay!

 

Cả đám người ngựa quay lại gờm gờm nhìn ba người. Một tên trong bọn hất mặt lên tiếng:

 

- Các ngươi là ai sao dám can thiệp vào chuyện công tử của chúng ta!

 

Ba người con gái đang hoảng sợ nép vào gốc cây thông vội vã lên tiếng:

 

- Xin cứu giúp! Những người này vô cớ muốn bắt chúng tôi!

 

Mộc Khải Đài lặng lẽ quan sát. Đám người, ngựa ăn mặc theo lối Mãn, một tên trong bọn đứng gần các cô gái đang kêu cứu ăn mặc sang trọng có vẻ là chủ nhân của bọn người này. Ba cô gái, đúng hơn là 2 cô gái và một bà quản gia ăn mặc theo lối Hán đang đưa những cặp mắt cầu cứu về phía chàng. Sát Hợp Kim vung roi ngựa dõng dạc nói:

 

- Các người kia, cớ sao lại bức hiếp phụ nữ giữa ban ngày ban mặt thế này!

 

- Can dự gì đến các ngươi! Muốn chết hay sao?

 

Năm sáu tên trong bọn bước tới vây lấy Mộc Khải Đài và Sát Hợp Kim, người quản gia già quát lớn:

 

- Các ngươi dám vô lễ ư?

 

Mộc Khải Đài ra hiệu cho tên quản gia im lặng, chàng ôn tồn nói:

 

- Các vị huynh đệ, chúng tôi tình cờ đi qua đây nghe có tiếng con gái kêu cứu nên vội chạy đến. Chẳng hay có chuyện gì xảy ra!

 

Gã thanh niên ăn mặt theo lối công tử bước tới tay phe phẩy chiếc quạt chỉ Mộc Khải Đài:

 

- Tên này có vẻ biết điều, để bản công tử nói cho các ngươi rõ. Mấy con nhà đầu này vô lễ, bất kính với bản công tử phải bắt về phủ trị tội.

 

Người phụ nữ lớn tuổi trong đám 3 người con gái vụt bước ra nói lại:

 

- Không đúng, chúng tôi không hề làm điều gì không phải với những người này. Xin đại nhân soi xét, những người này trêu ghẹo và muốn bắt tiểu thư của chúng tôi! Tên ăn mặc theo lối công tử khoát tay ra hiệu cho Mộc Khải Đài:

 

- Các ngươi hãy đi đi, đừng tin lời bọn con gái Hán này, các ngươi cũng là người Mãn, ta không muốn nặng tay đâu!

 

Mộc Khải Đài lắc đầu nghiêm giọng:

 

- Các ngươi nói sai rồi! Không cứ gì người Mãn hay Hán…luật pháp quốc gia phải coi trọng. Các ngươi không thể tự tiện muốn làm gì thì làm!

 

Một tên trong bọn tức giận vung roi ngựa quất vào mặt Mộc Khải Đài. Nhanh như cắt Sát Hợp Kim tung mình khỏi yên ngựa đến chụp lấy chiếc roi miệng hét lớn: "to gan" cùng lúc chàng xoay người tung ra ngọn uyên ương cước. Một tiếng hự vang lên đau đớn, gã nọ bật ngửa rồi nằm sóng soài trên mặt đất miệng ứa máu.

 

Tên công tử tím mặt vì giận hét lớn:

 

- Người đâu! Đánh chết mấy tên này cho ta!

 

Ngay lập tức cả bọn khoảng mươi tên vây lấy ba người, Sát Hợp Kim cười lớn:

 

- Được, ta chấp cả bọn! Mộc đại ca hãy xem tiểu đệ trị tội bọn cường hào ác bá này!

 

Vừa nói Sát Hợp Kim vừa xông vào giữa đám người vung quyền tả xung hữu đột. Bọn người này cũng có chút võ nghệ nên vây đánh Sát Hợp Kim ráo riết. Tên mặc áo công tử đứng nhìn một lúc lâu. Liệu bề không xong hắn quay ngựa phóng đến định bắt người con gái áo hồng lên ngựa chạy đi. Tay hắn chưa kịp đụng đến áo người con gái hắn đã hự lên một tiếng đau đớn té xuống khỏi mình ngựa. Vừa nhác thấy hắn định hành động Mộc Khải Đài đã phi thân đến tung một ngọn Lạc điệp cước vào bả vai hắn. Gã công tử tức giận gầm lên:

 

- Các ngươi hết muốn sống rồi sao?

 

Vừa nói hắn vừa rút con dao trủy thủ trong người đam vào người Mộc Khải Đài. Chàng xoay người tránh lưỡi dao một cách nhẹ nhàng tay phải chụp vào mạch môn hắn. Bằng một thế Cầm nã thủ của phái Thiếu lâm, Mộc Khải Đài bẻ quặt tay gã công tử ra sau. Hắn rú lên một tiếng đau đớn buông rơi con dao xuống đất. Cả bọn gia nhân bị Sát Hợp Kim đánh tan tác. Kẻ u đầu, tên sứt trán, gãy tay vội vàng chạy đến sau chủ nhân. Mộc Khải Đài hất tay, gã công tử văng mình bật ngược ra phía sau té bò lồm cồm dưới đất. Gã giương đôi mắt nảy lửa nhìn Mộc Khải Đài:

 

- Hôm nay ta chịu thua các ngươi, nhưng thế nào cũng có ngày trả nợ món nợ này. Nếu có gan hãy đến phủ Bắc Kinh tìm ta!

 

Sát Hợp Kim cười ha hả:

 

- Nhất định bọn ta sẽ đến!

 

Cả bọn vừa đi khỏi người phụ nữ lớn tuổi vội bước ra bái tạ:

 

- Đa tạ các công tử đã cứu giúp!

 

Quay ra phía sau bà ta giục giã:

 

- Tiểu thư! Mau tạ ơn nhị vị công tử đi!

 

Người con gái áo hồng nghe gọi chậm rãi bước ra cúi đầu thi lễ:

 

- Xin đa tạ ân nhân đã ra tay cứu giúp!

 

Sát Hợp Kim khoát tay:

 

- Chuyện thường tình thôi, các người đừng thủ lễ quá mức!

 

Người con gái áo hồng ngước mặt lên, cái nhìn đầu tiên của nàng bắt gặp ánh mắt của Mộc Khải Đài đang nhìn nàng chăm chú. Cả hai lặng đi trong một thoáng. Mộc Khải Đài thấy tim mình đập thật nhanh, thật mạnh, còn người con gái áo hồng cũng cảm thấy một cái gì đó nhẹ nhàng, mỏng manh như tơ đang vương vấn lòng mình. Đôi gò má nàng ửng hồng khi nhìn thấy gương mặt khôi ngô tuấn tú của người thanh niên Mãn. Mộc Khải Đài lặng người trước sắc đẹp của người con gái Hán. Là một Vương tử con trai độc nhất của vị Vương gia uy quyền nhất triều đình chàng đã có dịp gặp nhiều người con gái đẹp dân tộc Mãn Châu cũng như người Hán ở kinh thành Bắc Kinh, nhưng không ai có thể sánh được với người con gái áo hồng đang đứng trước mặt chàng. Yên lặng một lúc sau Mộc Khải Đài mới lên tiếng:

 

- Chẳng hay cô nương ở đâu, vì sao mà gặp phải tai nạn này?

 

Bà quản gia vội bước tới đáp thay cho người con gái áo hồng:

 

- Thưa các vị công tử, chúng tôi ở Dương gia trang cách đây hai dặm đường. Hôm nay nhằm Tết Nguyên tiêu tiện nữ và con nữ tỳ Hạ Dung vâng lệnh trang chủ đưa Dương tiểu thư đi lễ Phật ở Phụng Tiên tự. Giữa đường gặp nhóm người kia làm điều càn rỡ, ép bắt tiểu thư và chúng tôi về dinh phủ của họ. Phúc đức cho tiểu thư tôi! Nếu không có nhị vị công tử rat ay cứu giúp không biết sự thể sẽ ra sao?

 

Người con gái áo hồng tức Dương tiểu thư tiếp lời người quản gia:

 

- Tên thiếp là Dương Tú Ngọc chịu ơn cứu nạn của các vị ân nhân. Nếu có dịp xin mời ân nhân quá bộ đến Dương gia trang để thiếp có cơ hội đáp tạ ân sâu. Chẳng hay quí tánh của ân nhân là chi?

 

Sát Hợp Kim liếc nhanh về phía Mộc Khải Đài rồi đáp:

 

- Tôi họ Sát, còn công tử đây họ Mộc tên Khải Đài ở kinh thành Bắc Kinh. Dương cô nương chớ bận tâm vì những tiểu tiết, hãy mau trở về gia trang kẻo muộn.

 

Cả ba người ở Dương gia trang nghe nói đồng loạt thi lễ cáo từ. Dương tiểu thư ngước mặt nhìn Mộc Khải Đài, giọng nàng nhẹ nhàng như gió thoảng:

 

- Mộc công tử, tiện thiếp xin cáo từ!

 

Mộc Khải Đài nghe tim mình đập thật mạnh khi bắt gặp khuôn mặt diễm lệ và cái nhìn của Dương tiểu thư. Chàng ngập ngừng:

 

- Dương tiểu thư, mong có ngày tái ngộ!

 

Dương Tú Ngọc cùng bà quản gia và con tỳ nữ đã khuất dạng ở sau khúc quanh dưới chân đồi thông mà Mộc Khải Đài vẫn đứng lặng trông theo. Sát Hợp Kim cười lớn:

 

- Mộc đại ca! Làm gì như người mất hồn vậy, chúng ta về thôi kẻo Lục Vương gia trông chờ.

back top