Vương Gia Ta Biết Sai Rồi

Chương 104: Cháy 2

 

“Lúc ấy, lúc ấy, lửa lớn quá, thuộc hạ, thuộc hạ không vào được, vương phi và tiểu vương gia vẫn còn, vẫn còn trong đó, nhưng dập được lửa rồi, thuộc hạ lập tức đi vào, không, không thấy thi thể”, lúc phát hiện lửa đã lan đến những phòng khác, phòng chính lửa lớn quá, không cách nào vào được.

 

“Nuôi bọn ngu ngốc các người làm gì, người đâu lôi ra chém đầu cho trẫm”, lửa lớn như vậy, chờ hết lửa mới đi vào, thi thể không bị thiêu thành tro bụi mới là lạ.

 

“Hoàng thượng bớt giận, hiện giờ việc quan trọng nhất là điều tra sự việc cho rõ đã, rồi phạt sau”, hoàng hậu nói xong, thấy Mạnh Dịch Hiên không nói gì, liền hướng về phía thị vệ nói, “Rốt cuộc chuyện này là sao? Nói cho rõ ràng, đang yên đang lành sao lại bốc cháy, cung nữ và ma ma ở cung này đâu? Không ai gác đêm à? Làm sao cháy mà cũng không biết?”

 

“Hồi bẩm hoàng hậu nương nương, thuộc hạ không biết, thuộc hạ phát hiện cháy thì lập tức dẫn người đến, lửa là từ phòng của vương phi lan ra, cho nên, lúc đến phòng vương phi đã cháy hết rồi, không nhìn thấy những người khác”, thị vệ kia cúi đầu, toàn thân run rẩy.

 

“Đi, dẫn cung nữ và ma ma của Huyên Nghi cung tới”, không thấy thi thể, hơn nữa còn là lửa từ phòng Hàn Nguyệt Nguyệt lan ra, chẳng lẽ là người nọ làm? Hành động cũng quá nhanh đi.

 

“Tham kiến hoàng, hoàng thượng, hoàng hậu nương nương”, Tống ma ma run rẩy quỳ trên mặt đất, đầu cũng không dám ngẩng lên.

 

“Ngươi nói xem, xảy ra chuyện gì? Những người khác đâu? Sao chỉ có một mình ngươi?”

 

Nghe hoàng hậu nói, Tống ma ma dập đầu, “Hoàng hậu tha mạng, hoàng hậu tha mạng, nô tỳ không biết gì hết, không biết gì hết, xin hoàng hậu tha cho nô tỳ”, Tống ma ma đang say giấc nghe thấy tiếng ồn mới thức dậy.

 

“Hỏi ngươi những người khác đâu, ngươi nói cái này làm gì? Mau nói đi”, Phúc công công tiến lên nói, những người này là do lão chọn, xảy ra chuyện, lão cũng không thoát khỏi trách nhiệm.

 

“Phúc công công, ngài cứu nô tỳ đi, van ngài, ngày sau bắt nô tỳ làm trâu làm ngựa đều được”, Phúc công công cau mày, lòng Mạnh Dịch Hiên đang rất loạn, “Kéo xuống đánh”, kêu gào ầm ĩ, còn ra thể thống gì nữa.

 

“Hoàng thượng, hoàng thượng, nô tỳ nói, nô tỳ nói, là Tiểu Đào gác đêm, nhưng lúc cháy không thấy Tiểu Đào và Châu Nhi, nhất định là hai người họ đốt xong bỏ trốn, nhất định là vậy”, gặp chuyện không may mà lâu vậy không thấy bóng dáng hai người này, nhất định là sợ tội bỏ trốn trước rồi.

 

“Lập tức phái người đi tìm, nhất định phải tìm được hai cung nữ đó”, Mạnh Dịch Hiên nói, thị vệ kia lập tức đứng dậy, “Vâng, hoàng thượng, thuộc hạ đi ngay.”

 

“Hoàng thượng, ban đêm gió lớn, hãy về trước đi, chờ có tin tức bọn chúng sẽ báo”, hoàng hậu nói. Mạnh Dịch Hiên trầm mặt, “Hoàng hậu về trước đi, trẫm ở lại một lát”, xảy ra chuyện này, hắn còn tâm tư đâu mà nghỉ ngơi.

 

Mạnh Dịch Hiên nhìn đống tro tàn trước mắt, phiền não vô cùng, rõ ràng nhiều thị vệ như vậy, vẫn để lọt lưới, Vân vương phi và tiểu vương gia không biết thế nào, Vân vương trở về hắn phải ăn nói thế nào đây, ai

 

~“Nương nương, sao rồi?” hoàng hậu bước vào, cung nữ lúc nãy lập tức hỏi. “Cung nữ các ngươi sắp đặt đâu rồi?” Có phải là một trong hai cung nữ ở Huyên Nghi cung không?

 

“Thị vệ nhiều quá, không vào được”, chỗ nào cũng có người, rất khó đến gần.

 

“Lửa này không phải do người của chúng ta đốt sao? Vậy có phải kẻ nghe lén vừa rồi làm không?” Hoàng hậu nói. Cung nữ này suy nghĩ một lát rồi nói, “Người nọ võ công tuy cao, nhưng Huyên Nghi cũng chỗ nào cũng có thị vệ, kẻ đó đi vào phải bị phát hiện mới đúng.”

 

“Mặc kệ thế nào, chỉ cần tiện nhân kia và hai nhi tử của nàng ta biến mất là được, không tìm được thi thể, ta còn không yên lòng, ngươi phái người đi điều tra xem, nhìn thấy lập tức giết người diệt khẩu, nếu chạy trốn, chắc hiện tại còn chưa ra khỏi kinh thành đâu”, hoàng hậu nhìn ngọn nến lung lay, lạnh lùng nói.

 

“Vâng, nô tỳ đi làm ngay.” Chờ cung nữ này lui ra ngoài, hoàng hậu đi tới giường, vén chăn nệm lên, giữa giường xuất hiện một cái lỗ, vừa đủ một người đi vào.

 

“Sao rồi, hiện giờ Mạnh gia đã tuyệt hậu, ngươi vui không?”, hoàng hậu đến bên cạnh một nữ tử, cười nói. Bất quá, nữ tử kia không thèm để ý đến hoàng hậu, tiếp tục thêu, sắc mặt tái nhợt, có thể là do thời gian dài không tiếp xúc ánh sáng mặt trời, trong mật thất có một ngọn đèn, cũng còn sáng.

 

Cắt sợi chỉ sắp hết, lại lấy một sợi khác, qua nhiều năm như vậy, nàng đã sớm không còn phản ứng với những lời như vậy nữa rồi.

 

Thấy người đang thêu không nói gì, hoàng hậu đi tới, giật lấy chiếc khăn tay trên tay nàng kia, “Đừng nghĩ là ta không biết, ngươi đau lòng, còn giả bộ không để ý gì chứ, ngươi không nghe thấy sao? Mạnh gia tuyệt tử tuyệt tôn rồi, ha ha, ha ha, không ngờ đúng không, ngay cả ông trời cũng giúp ta”.

 

Nghe vậy, nàng kia ngẩng đâu lên, “Chỉ cần ngươi biết mình đang làm gì là được, trong lòng ta thế nào ngươi không cần để ý, sao này đừng hối hận là được”. Nàng biết nói thế nào đây, ban đầu còn giãy giụa, phản kháng, nhưng có ích gì, không phải nàng ta muốn nhìn bộ dạng khổ sở của mình sao, không, chỉ cần mình còn sống, sẽ không để nàng ta nhìn thấy.

 

“Hối hận? Ta đã sớm không biết từ hối hận viết thế nào rồi, từ nhỏ ngươi lúc nào cũng một bộ cái gì cũng không để ý, không tranh, không cướp, nhưng ta thấy rất rõ, trong lòng ngươi rất hận, đúng không? Ngươi hận ta cướp đi vị trí của ngươi, phá hủy mặt ngươi”, hoàng hậu đưa tay vuốt hai vết sẹo trên mặt nữ tử.

 

“Ngươi hận ta đúng không? Hận sao không giết được ta đúng không? Ha ha, thật ra ngươi không biết, từ nhỏ ta đã bắt đầu, mỗi ngày đều mơ làm sao giết ngươi, làm sao lấy lại được vị trí của ta”, dù đều là vật hi sinh của gia tộc, nhưng tại sao nàng ta có thể quanh minh chính đại mà sống, còn mình lại phải trốn trốn tránh tránh, không ai biết tới.

 

“Tiểu Vũ, ta thật xin lỗi ngươi, nhưng ngươi cũng không thể tự hành hạ mình như vậy. Ngươi muốn gì cứ nói, nếu làm được ta nhất định sẽ đáp ứng hết, ngươi thế này là đang tự đẩy mình vào đường cùng đó biết không, người kia không tốt lành gì đâu, lợi dụng xong sẽ giết người diệt khẩu thôi.” nàng kia nói.

 

Hoàng hậu cười, “Hừ ~ đáp ứng hết, ngươi biết ta muốn gì sao? Ta muốn được quang minh chính đại mà sống, quang minh chính đại xuất hiện trên đời, ngươi không hiểu đâu, ngươi vĩnh viễn không hiểu được, họ xem ta là thế thân của ngươi, giống như hiện tại, 30 năm trước bọn họ đã lên kế hoạch hết rồi.” Mình chỉ ra đời sau nửa nén hương thôi, rõ ràng đều là con cháu Tăng gia, tại sao Tăng Nhu được người nâng niu trong tay, còn mình lại phải sống trong bóng tối, mình không cam lòng.

 

Bọn họ là sinh đôi, vừa ra đời đã bị tách ra, Tăng Nhu làm đại tiểu thư của Tăng gia, nàng lại được đưa đến biệt viện để nuôi dưỡng, không thể gặp người, trừ một bà vú, và thị vệ canh chừng, lúc đầu nàng cũng không cảm thấy gì, nhưng có một ngày, nàng nhìn thấy một bé gái giống mình như đúc, bà vú nói, đó là tỷ tỷ nàng, Tăng Nhu, từ đó trở đi, nàng liền bắt đầu hận, hận tỷ tỷ Tăng Nhu, hận cả Tăng gia.

 

Nhiều lần bỏ trốn nhưng đều bị bắt lại, cho đến năm nàng 17 tuổi, Tăng Nhu gả cho hoàng thượng làm hoàng hậu, ngày đó, nàng nhìn gương mặt mình trong gương đến hơn 4 canh giờ, trừ ra đời muộn hơn một chút, nàng và Tăng Nhu chẳng khác gì nhau, tại sao số phận lại khác nhau như vậy.

 

Hận hơn 20 năm, mỗi giờ mỗi khắc đều hận, vào năm 25 tuổi, đột nhiên người kia cho nàng vào cung, thay thế Tăng Nhu, lúc ấy nàng thầm cười lạnh, ha ha, ha ha, rốt cuộc cũng chờ được ngày này. Tăng Nhu yêu Mạnh Dịch Hiên, làm người kia lo lắng, nên mới ình đi thay thế, mặc dù chỉ có thể sống với thân phận của Tăng Nhu, nhưng ít ra có thể xuất hiện trước mặt mọi người không phải sao?

 

Cho nên sau khi vào cung, nàng không giết Tăng Nhu, mà phá hủy mặt nàng ta, rồi giam lỏng, cho nàng ta nếm thử cảm giác sống trong bóng tối.

 

“Ngươi ra ngoài đi, đừng quấy rầy ta”, Tăng Nhu lấy lại khăn tay, tiếp tục thêu, nhưng đôi ta cứ run run không sao đâm kim vào được.

 

Sau khi hoàng hậu đi khỏi, Tăng Nhu nằm lên bàn, tay trái nện lên ngực, lòng rất buồn bực, thật khó chịu, nếu năm đó mình không do dự, nói cho Mạnh Dịch Hiên biết, thì giờ có lẽ sẽ không như thế này, ròng rã 5 năm, 5 năm rồi, chẳng lẽ Mạnh Dịch Hiên vẫn chưa phát hiện ra sao? Mặc dù hình dáng bên ngoài giống như trái tim luôn khác biệt, chẳng lẽ hắn nói yêu nàng, đều là lừa gạt? Nếu như yêu, tại sao lâu vậy mà vẫn không phát hiện người đó không phải nàng.

 

“Hoàng thượng, không thấy hai cung nữ kia”, lật tung cả hoàng cung rồi cũng không thấy, hoàng cung canh giữ nghiêm ngặt vậy, hai cung nữ kia có thể trốn đi đâu.

 

“Tiếp tục tìm.”

 

“Vâng, hoàng thượng”, thị vệ lại lui xuống, Mạnh Dịch Hiên mở mắt ra, nhìn mật thư trên bàn, Vân vương sắp trở về, chuyện này chắc chắn không giấu được, hắn thật không biết phải mở miệng thế nào, Hàn Nguyệt Nguyệt là nữ nhân đệ đệ hắn yêu nhất.

 

Ba người, hắn nợ Mạnh Dịch Vân, sợ là đời này trả cũng không đủ.

 

“Hoàng thượng, đã khuya, hay là ngài nghỉ ngơi một lúc đi, sớm mai còn phải vào triều nữa”, Phúc công công thận trọng nói, trời sắp sáng rồi.

 

“Ngươi lui ra đi, để trâm yên tĩnh một lát”, Mạnh Dịch Hiên nói. Phúc công công biết tâm tình Mạnh Dịch Hiên không tốt, không dám nói nữa, đành lặng lẽ lui ra ngoài, ra tới ngoài cửa, lấy tay áo lau mồ hôi trên trán: nguy hiểm quá!

 

“Công công, công công”, một tiểu thái giám đứng ngoài cửa, vừa thấy Phúc công công ra ngoài, lập tức chạy tới. Phúc công công quay đầu, “Suỵt ~ nhỏ tiếng một chút, hoàng thượng đang nghỉ ngơi, vội vàng vậy làm gì, muốn mất đầu à?”

 

Nghe vậy, tiểu thái giám này cúi đầu, “Tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân đáng chết”. Phúc công công than một tiếng, “Đi, qua bên kia rồi nói”, hiện giờ đang rất nguy hiểm, không thể vuốt râu rồng được.

 

Hai người đi đến một góc, Phúc công công hỏi, “Nói đi, chuyện gì mà gấp gáp vậy?’. Tiểu thái giám ngẩng đầu lên, “Công công, nô tài và và Châu Nhi từ nhỏ lớn lên cùng nhau, nàng nhất định là bị người bắt đi, công công, ngài nhất định phải cứu Châu Nhi”. Phúc công công cau mày, gõ đầu tiểu thái giám này, “Đều tại ngươi hết, nếu không phải thấy ngươi và Châu Nhi thân nhau, ta sao có thể cho nàng đến Huyên Nghi cung hầu hạ? Giờ xảy ra chuyện, lại mất tích rồi, ngươi muốn hại chết bản công công à, đi, nhanh đi tìm đi, ngươi và Châu Nhi thân như vậy, xem thử Châu Nhi có thể trốn ở đâu được”, đây đúng là muốn lấy cái mạng già của lão mà.

back top