Vương Gia Ta Biết Sai Rồi

Chương 106: Trên đường 1

“Tiểu thư, người uống nước đi, để nô tỳ ẵm tiểu vương gia”, Trương Tiểu Tinh đặt bình nước lên xe, nhận lấy đứa bé trên tay Hàn Nguyệt Nguyệt. Hàn Nguyệt Nguyệt đổ nước rửa tay xong uống liền mấy hớp.

 

“Tiểu Tinh, ngươi nói chúng ta cứ tiếp tục đi về phía tây thì sẽ tới đâu nhỉ?”, nàng chưa từng ra khỏi Đại Khánh, thừa dịp này có thể đến nước khác thăm quan.

 

“Tiểu thư, nô tỳ thấy hay là chúng ta đi Dược Cốc đi, tiểu vương gia còn nhỏ, không thể bôn ba quá”, nàng thật không hiểu tiểu thư nghĩ gì, kêu Tư Tư và Tống Thanh bán Thiên Hương Lâu, rồi đến Dược Cốc, còn tiểu thư lại đi hướng này, cứ tiếp tục như vậy, mấy ngày nữa là tới biên giới Đại Khánh rồi.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt duỗi người, thoải mái nhắm mắt lại, “Về Dược Cốc làm gì? Yên tâm, ta đã truyền tin cho sư tỷ rồi, nàng sẽ sắp xếp cho bọn Tư Tư, nhân dịp này đi khắp nơi thăm thú một chút, ta chưa ra khỏi Đại Khánh bao giờ mà”, mang theo nhi tử đi du lịch, thật tốt.

 

Trương Tiểu Tinh không nói gì nữa, để Đoàn Đoàn lên xe ngựa, lại ẵm Viên Viên ra, hai đứa bé đáng thương, nhỏ như vậy đã bị tiểu thư hành hạ, nếu có vương gia ở đây, nhất định khuyên được, trên đời này cũng chỉ có vương gia nói được tiểu thư thôi.

 

“Đừng nghĩ truyền tin cho Mạnh Dịch Vân, nếu để ta biết, ta sẽ không cho ngươi đi theo nữa” Hàn Nguyệt Nguyệt uy hiếp, vốn muốn tránh Mạnh Dịch Vân, nếu mang theo nội gián bên người, vậy không phải phí sức rồi sao.

 

“Vâng, tiểu thư” nghe vậy, Trương Tiểu Tinh lập tức từ bỏ ý định, cứ đi theo trước, rồi tìm cơ hội khuyên tiểu thư sao vậy, giờ nếu tiểu thư bỏ nàng lại, mang theo tiểu vương gia đi một mình, nàng trở về cũng không biết phải ăn nói thế nào.

 

“Đi thôi, chậm một chút”, Hàn Nguyệt tiếp tục lên xe, nhận lấy Viên Viên từ Trương Tiểu Tinh, nói “Nhi tử, giờ nương mang hai con đi vòng quanh thế giới”. Trương Tiểu Tinh bất đắc dĩ lắc đầu, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục đánh xe về phía trước.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi trong xe ngựa, thay phiên ôm Đoàn Đoàn và Viên Viên lên, “Đoàn Đoàn, gọi nương đi, Đoàn Đoàn, ngoan, gọi nương, nương cho con ăn ngon”, Hàn Nguyệt tiếp tục dụ dỗ, nhưng Đoàn Đoàn không hề nể mặt ngoặt đầu về phía Viên Viên đang nằm trên chăn, y y nha nha, không biết đang nói gì.

 

“Tiểu quỷ không có lương tâm, ngày ngày cho con ăn ngon uống ngon, thế nhưng một chút thể diện cũng không cho, thật là cha nào con nấy, đang làm gì, không thèm để ý nương à?” Hàn Nguyệt Nguyệt kéo đầu Đoàn Đoàn lại. Cuối cùng, Đoàn Đoàn uất ức, “Oa” một tiếng, khóc lên.

 

“Ngoan, đừng khóc, đừng khóc mà, nương sai rồi, Đoàn Đoàn là ca ca nhất định phải kiên cường” Hàn Nguyệt Nguyệt cuống quýt dỗ. Trương Tiểu Tinh nghe vậy, bất đắc dĩ cười: có mẫu thân nào như tiểu thư chứ, chọc cho khóc đã rồi dỗ.

 

“Tiểu thư, sắp tối rồi, phía trước có mấy ngôi nhà, chúng ta xin tá túc hay là tiếp tục chạy vào thành ạ”, Trương Tiểu Tinh hỏi. Hàn Nguyệt Nguyệt vén rèm lên nhìn thử, “Xin tá túc một đêm đi, nơi này hoang vu như vậy, mà đến thành còn rất xa”, nếu trời tối mà vẫn chưa đến được, vậy phải ngủ ngoài đồng, không bằng bây ở lại đây, mai hẵng đi.

 

“Vâng.”, Trương Tiểu Tinh cho xe chạy đến trước cửa một ngôi nhà, nhảy xuống xe, gõ cửa.

 

“Ai đó?” bên trong truyền ra một giọng nữ. Trương Tiểu Tinh đáp, “Chúng tôi là người qua đường, trời sắp tối nên xin tá túc một đêm”, nghe tiếng bước chân đến gần cửa, Trương Tiểu Tinh lùi về sau mấy bước.

 

Cửa gỗ mở ra, một phụ nhân chừng 30 tuổi, mặc quần áo giản dị, thò đầu ra, thấy Trương Tiểu Tinh thì hỏi, “Các vị là người ở đâu? Sao lại đến đây?” dân ở đây rất thưa thớt.

 

Trương Tiểu Tinh tươi cười đáp, “Phu nhân tôi dẫn tiểu thiếu già về nhà mẹ đẻ, ở trong thành đằng trước, đi ngang qua đây, muốn xin ngủ nhờ một đêm”, nàng chẳng biết cái thành kia tên gì, mà hiện tại đang ở đâu nàng cũng không biết nốt.

 

Phụ nhân kia suy nghĩ một chút, “Hai người lớn và đứa bé à”. Trương Tiểu Tinh gật đầu, “Có tôi, phu nhân và tiểu công tử”

 

“Ta đi mở cửa sau, cô nương đánh xe vào đi, để bên ngoài nguy hiểm”, Trương Tiểu Tinh gật đầu, “Vâng, phiền tẩu rồi”

 

Vào bên trong, Hàn Nguyệt Nguyệt mới ôm hai nhóc xuống xe, viện rất lớn, nhưng hơi cũ. Phụ nhân vừa thấy Hàn Nguyệt Nguyệt là biết người có tiền, đóng cửa xong liền đi tới nói, “Phu nhân, sinh đôi à? Thật là có phúc”, Hàn Nguyệt Nguyệt cười cười, “Cảm ơn”

 

Trong nhà, đồ đạc có chút cũ, nhưng nhìn rất sạch sẽ, Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi xuống ghế. “Uống chén nước đi, nơi này hoang vắng, cũng không có đồ gì chiêu đãi” phụ nhân kia rót cho hai người chén nước,cười nói.

 

“Không sao, đại tẩu, có thể xin một chén nước cơm không?” Trương Tiểu Tinh nói, móc bạc từ trong tay áo ra để lên bàn. “Không cần, không cần, mau cất đi” phu nhận kia không nhận.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt thấy phụ nhân này không phải loại người chua ngoa, cười nói, “Đại tẩu cứ nhận đi, đây là đương nhiên mà, nếu chúng tôi đi ở trọ còn tốn nhiều hơn ấy chứ.”

 

Nghe vậy, phụ nhân kia nhận, “Hai đứa nhất lận định không đủ sữa, nuôi con rất mệt, hai người chờ chút tôi sẽ đi nấu nước cơm”, nhiều bạc như vậy, nàng chưa thấy qua bao giờ.

 

“Tiểu thư, nô tỳ đã xem xét chung quanh, không thấy có gì khả nghi”, Trương Tiểu Tinh vào phòng, đóng cửa lại nói. Nhà này không nhiều phòng, Hàn Nguyệt Nguyệt cũng không thể không biết xấu hổ xin hai phòng, liền ở chung một phòng với Tiểu Tinh, nửa đêm cũng dễ chăm sóc hai nhi tử.

 

Nghe vậy, Hàn Nguyệt Nguyệt nói, “Bọn họ không đuổi kịp đâu, không sao, chúng ta đổi nhiều xe ngựa như vậy, có lẽ căn bản bọn họ không biết chúng ta đi hướng nào, nghỉ ngơi thật tốt đi, chạy cả ngày rồi”.

 

Trương Tiểu Tinh đi đến bàn ngồi xống, “Không sao đâu, tiểu thư nghỉ ngơi trước đi, nô tỳ canh chừng”, ở nơi xa lạ thế này nàng sao dám buông lỏng cảnh giác.

 

Một lát sau, trong viện truyền đến một giọng nam, Trương Tiểu Tinh đến bên cửa sổ, len lén nhìn ra ngoài, một nam nhân trung niên thân hình cao lớn đang đứng trong sân, trên tay có một con thỏ hoang và hai gà rừng, chắc là trượng phu của phụ nhân kia.

 

“Nhỏ tiếng một chút, đang có khách, Đại Tráng sao còn chưa về?”, Đại Tráng là nhi tử của hai người, phụ nhân kia thấy tiếng trượng phu mình quá lớn, bèn nói.

 

“Hắn đang ở nhà tam thúc, khách nào vậy?”, ở đây khắp nơi đều là núi, lấy đâu ra khách.

 

Phụ nhân kia kéo trượng phu đến phòng bếp, nhận lấy thỏ hoang, “Là một vị phu nhân dẫn theo hai nhi tử và nha hoàn tới tá túc, ta thấy trời sắp tối, nên cho họ ở lại.”

 

“Đã vậy, mau nấu gà và thỏ này đi, chớ để người ta đợi lâu”, nam nhân kia nói. Phụ nhân đáp, “Còn chờ chàng nói sao, ta thấy phu nhân kia là người có tiền đó, y phục nhìn cũng được”

 

“Nếu người ta cho thì cứ lấy, tránh để người ta không an lòng.”, nam nhân nói xong đi ra ngoài. Phụ nhân đốt lửa lên, cho nước vào nồi, bắt đầu nấu nướng.

 

“Để đứa bé lên giường đi, chúng ta ăn trước”, thấy Hàn Nguyệt Nguyệt và Trương Tiểu Tinh mỗi người ôm một đứa, như vậy không thể nào ăn cơm được, nên phụ nhân đề nghị, trong nhà có giường sưởi, nhưng giờ là mùa hè chỉ lót nệm lên.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt và Trương Tiểu Tinh để Đoàn Đoàn và Viên Viên lên giường, dù sao bàn ăn cũng ngay bên cạnh.

 

“Đây là trượng phu của ta, họ Mã, cứ gọi lão Mã là được, trong thôn đều gọi như vậy, còn đây là con ta Đại Tráng”, phụ nhân giới thiệu. Hàn Nguyệt Nguyệt thấy, lão Mã quả thật rất cường tráng, nhưng đứa con tên Đại Tráng mà người gầy nhỏ quá.

 

“Mã đại ca, làm phiền rồi”, Hàn Nguyệt Nguyệt nói. Lão Mã cười ha ha, “Không có gì, phu nhân, nhà nông không có nhiều quy củ, ngồi xuống, ngồi xuống ăn cơm đi”, lần đầu tiên hắn thấy một vị phu nhân nho nhã như vậy, không biết phải nói gì.

 

“Đại Tráng năm nay mấy tuổi rồi?” Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi xuống hỏi, đứa bé kia xấu hổ cúi đầu, Mã đại tẩu thấy thế, cười nói, “Đứa nhỏ này hay mắc cỡ, phu nhân đừng để ý, qua tết năm nay là Đại Tráng được 14 rồi, thân thể nó yếu ớt, rất hay mắc bệnh, vóc dáng nhỏ hơn mấy đứa cùng tuổi nhiều”

 

14? Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn đứa trẻ, còn tưởng chỉ mới 10 tuổi chứ, Hàn Nguyệt Nguyệt đành an ủi, “Chờ lớn lên chút là sẽ cao lớn thôi”.

 

“Vâng.” Mã đại tẩu cười nói, đứa nhỏ này cứ dăm ba bữa lại bệnh một lần, thuốc nào cũng uống, đại phu nào cũng đã khám qua, nhưng vẫn cứ vậy.

 

“Mau ăn cơm đi, nói nhiều vậy làm gì”, lão Mã nói.

 

Ăn cơm xong, Trương Tiểu Tinh giúp Mã đại tẩu dọn bàn, Hàn Nguyệt Nguyệt trò chuyện với lão Mã, đều là chuyện săn thú này nọ, Hàn Nguyệt Nguyệt rất hứng thú, lão Mã thấy vậy cũng nhiệt tình giải giảng.

 

“Mã đại ca, lúc nhỏ ta cũng hay bệnh tật, nên phụ mẫu có cho đi học y, mặc dù không phải rất xuất sắc, nhưng biết ít nhiều, ta bắt mạch cho Đại Tráng thử xem sao, đại ca thấy được không?” Hàn Nguyệt Nguyệt nói. Theo như quan sát của nàng, đứa bé này hình như không phải bệnh nặng, cụ thể phải khám mới chắc được.

 

Lão Mã vui mừng nói, “Phu nhân biết y thuật?”. Hàn Nguyệt Nguyệt gật đầu, “Bệnh lâu ngày liền thành đại phu, ta cũng không tự tin lắm, coi như thử một chút”.

 

Lão Mã vội vàng đồng ý, kêu Đại Tráng tới. Hàn Nguyệt Nguyệt bắt mạch cho Đại Tráng, là bẩm sinh không đủ, không thể trị tận gốc, chỉ có thể dựa vào điều dưỡng, Hàn Nguyệt Nguyệt thả tay ra. Lão Mã lập tức hỏi, “Sao rồi, có thể trị được không?”

back top