Vương Gia Ta Biết Sai Rồi

Chương 74: Rơi xuống vực 2

Lúc Trương Tiểu Tinh và Hắc Ưng chạy đến, đang đánh nhau rất loạn bên vách núi, hai người lập tức rút kiếm xông vào.

 

Như Ngọc bị trúng một chưởng, Hàn Nguyệt Nguyệt bay qua chắn trước mặt Như Ngọc tiếp chiêu của Thái Minh Nhi, “Như Ngọc, chạy nhanh đi”, nhiều người như vậy, không biết có ứng phó nổi không, chạy được người nào hay người ấy.

 

“Tiểu thư, không sao mà”, nàng sao có thể bỏ lại tiểu thư mà chạy trốn một mình chứ.

 

“Các ngươi đúng là chủ tớ tình thâm”, Thái Minh Nhi cười nói, Hàn Nguyệt Nguyệt càng gai mắt nàng ta, đúng là hồ ly tinh.

 

“Tất nhiên, tốt hơn rất nhiều so với những kẻ có chết cũng không ai để ý”, nghe được lời Hàn Nguyệt Nguyệt, Thái Minh Nhi lập tức đại biến, Mạnh Dịch Vân biết Hàn Nguyệt Nguyệt không phải là đối thủ của Thái Minh Nhi, thấy hai người đánh nhau, lập tức bay đến chắn trước mặt Hàn Nguyệt Nguyệt.

 

“Mang Như Ngọc đi trước đi, bọn họ đông quá”, bọn áo đen hết lớp này đến lớp khác xông ra, đánh không hết được, Hàn Nguyệt Nguyệt nắm tay Như Ngọc, hai người bị dồn đến sát bên vách núi.

 

Trương Tiểu Tinh và Hắc Ưng thấy thế, lập tức chạy đến gần ba người, năm người bị bọn áo đen vây bên trong không một kẽ hở, “Làm sao bây giờ?”, Hàn Nguyệt Nguyệt gấp gáp hỏi, rơi xuống đó thì chỉ có chết mà thôi.

 

“Nhảy xuống”, tiến lên trước cũng chết, lui về sau cũng chết, không bằng cứ nhảy xuống, có lẽ còn có cơ may sống sót, còn hơn rơi vào trong tay bọn này, thì chỉ có một đường chết.

 

“Như Ngocj~”, một người đánh tới Hàn Nguyệt Nguyệt, Như Ngọc chắn trước mặt Hàn Nguyệt Nguyệt, chưa kịp phản ứng, Như Ngọc đã rơi xuống đáy vực.

 

Mạnh Dịch Vân nắm tay Hàn Nguyệt Nguyệt, gật đầu với Hắc Ưng một cái, ôm ngang hông Hàn Nguyệt Nguyệt, bốn người cùng nhau nhảy xuống, đầu óc Hàn Nguyệt Nguyệt còn đang dừng lại ngay lúc Như Ngọc rớt xuống vách núi, khi tỉnh táo lại chỉ thấy thân thể đang rơi xuống không ngừng, ngẩng đầu lên, thấy Mạnh Dịch Vân vẫn đang nhìn nàng.

 

Nước mắt bất giác rơi xuống, “Thật xin lỗi, thật xin lỗi”, nếu không vì nàng, Như Ngọc cũng sẽ không chết, nếu không vì nàng, bọn họ cũng không cần nhảy xuống.

 

Mạnh Dịch Vân ôm chặt người trong ngực, “Ngốc quá, xin lỗi gì chứ”, nếu nàng không còn, hắn sống còn có ý nghĩa gì nữa.

 

Không biết qua bao lâu, Hàn Nguyệt Nguyệt chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi, cố gắng cách mấy, cũng không mở mắt nổi, suy nghĩ từ từ biến mất, chỉ còn trống rỗng.

 

Đến khi tỉnh lại lần nữa, Hàn Nguyệt Nguyệt mở mắt, ánh sáng mặt trời quá chói, nàng lập tức nhắm mắt lại, điều chỉnh tốt, khó nhọc đưa tay lên che bớt ánh sáng chiếu vào mắt.

 

Một tay còn lại chống đất ngồi dậy, lắc đầu một cái, nhìn xung quanh, phát hiện nãy giờ hơn phân nửa thân người mình ngâm trong nước.

 

Mạnh Dịch Vân đâu? Hàn Nguyệt Nguyệt lập tức thanh tỉnh, bọn họ nhảy xuống cùng nhau, vậy Mạnh Dịch Vân đâu rồi? Hàn Nguyệt Nguyệt đứng dậy, nhìn xung quanh, không thấy Mạnh Dịch Vân đâu cả.

 

Khó nhọc lê bước, đi tới bờ sông, nếu nàng có thể sống sót nhờ rơi vào trong nước, thì chắc Mạnh Dịch Vân cũng không có việc gì, sông lớn như vậy, chắc là bị nước cuốn trôi đi rồi, Hàn Nguyệt Nguyệt đi dọc theo bờ sông để tìm kiếm.

 

Đi được một chút lại dừng lại nghỉ, rốt cuộc cũng thấy một người đang nằm trong nước, nàng cực kỳ kích động, vội chạy tới.

 

Gian nan kéo thân thể cao lớn của Mạnh Dịch Vân lên bờ, Hàn Nguyệt Nguyệt đưa tay lau mồ hôi trên trán, mỉm cười, may mắn là Mạnh Dịch Vân còn sống.

 

Ngồi xổm xuống bắt mạch cho Mạnh Dịch Vân, chỉ là bị ngất do va đập quá mạnh mà thôi, không nguyy hiểm tánh mạng, đại nạn không chết tất được phúc về sau, Hàn Nguyệt Nguyệt dùng ống tay áo lau nước trên mặt Mạnh Dịch Vân.

 

Lúc rơi xuống , Mạnh Dịch Vân vẫn ôm chặt nàng vào ngực, đã cản hết lực va đập giùm nàng, nên nàng mới tỉnh lại nhanh như vậy được, Hàn Nguyệt Nguyệt úp mặt vào ngực Mạnh Dịch Vân, người nam nhân này vào những thời khắc nguy hiểm nhất đã luôn bảo vệ nàng rất hoàn hảo.

 

Tháng chín, tuy nắng không gắt bằng tháng bảy tháng tám, nhưng vẫn làm Hàn Nguyệt Nguyệt choáng váng cả đầu, đứng dậy kéo Mạnh Dịch Vân đi vào rừng cây.

 

Lúc bọn họ rớt xuống là trời tối, bây giờ nắng chói chang thế này, chắc là đã qua ngày thứ hai rồi, không biết Hắc Ưng và Tiểu Tinh rơi xuống chỗ nào, còn cả Như Ngọc, nha đầu này sao lại ngốc vậy chứ, ai~ mấy người kia giờ không biết sống chết thế nào, nhìn Mạnh Dịch Vân, thật tốt quá chàng vẫn ở đây.

 

Bụng Hàn Nguyệt Nguyệt kêu vang, nhìn xung quanh một chút, không có gì ăn được cả, không cách nào khác là chạy đến bờ sông, hi vọng có cá, luyện ám khí nhiều năm như vậy, giờ lại dùng để bắt cá!!

 

Châm trên người đã rơi hết rồi, Hàn Nguyệt Nguyệt nhặt những hòn đá nhỏ, lẳng lặng chờ, chờ cá xuất hiện là phóng tới ngay.

 

Sau khi bắt được ba con cá lớn cỡ bàn tay thì Hàn Nguyệt Nguyệt lại phát hiện: không có lửa!! làm sao nấu cá a.

 

Chạy đến bên Mạnh Dịch Vân, hết móc trái rồi móc phải, rốt cuộc móc ra được một ống trúc và một thanh chủy thủ phòng thân của Mạnh Dịch Vân.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt mở ống trúc ra, thật may không bị thấm nước, mồi hỏa bên trong vẫn còn tốt.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt ăn no rồi, lau miệng, nghiêng đầu nhìn Mạnh Dịch Vân, mình thì ăn no rồi, nhưng Mạnh Dịch Vân phải làm sao? Không biết khi nào người này mới tỉnh lại, muốn đi vào rừng tìm chút thảo dược, nhưng để Mạnh Dịch Vân một mình lại sợ nguy hiểm.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt xé vạt áo mình, giặt cho sạch sẽ, rồi múc nước cho Mạnh Dịch Vân uống…., nhưng nước cứ chảy ra ngoài không vào miệng được, Hàn Nguyệt Nguyệt đành cạy miệng Mạnh Dịch Vân đổ nước vào, đến khi thấy môi Mạnh Dịch Vân không còn khô khốc nữa mới dừng lại. Hàn Nguyệt Nguyệt cởi y phục trên người mình ra, trải ra đất, để Mạnh Dịch Vân nằm lên, rồi lấy y phục Mạnh Dịch Vân đi giặt sạch, treo lên cây hong khô.

 

Trong rừng muỗi rất nhiều, hong khô y phục xong, mặc y phục trở về, thấy Mạnh Dịch Vân đang bị rất nhiều muỗi tấn công, Hàn Nguyệt Nguyệt cười ra tiếng, từ lúc biết Mạnh Dịch Vân tới nay, đây là lần đầu tiên thấy hắn chật vật như vậy, Hàn Nguyệt Nguyệt đi tới, cởi y phục trên người mình ra, nằm sấp trên người Mạnh Dịch Vân, lấy y phục che cho hai người.

 

Mạnh Dịch Vân mở mắt, thấy mình đang nằm trên mặt đất, không thấy Hàn Nguyệt Nguyệt, lập tức đứng dậy, y phục trên người tuột xuống, nhìn thân mình, lại nhìn y phục dưới đất, là y phục của Hàn Nguyệt Nguyệt, rốt cuộc thả lỏng, nha đầu này không có việc gì rồi, nếu không sao có thể đắp y phục lên người hắn.

 

“Chàng tỉnh rồi sao?”, Hàn Nguyệt Nguyệt thấy Mạnh Dịch Vân lập tức chạy tới, “A~”, nghe tiếng rên của Mạnh Dịch Vân, Hàn Nguyệt Nguyệt lập tức đè lại, “Chàng đừng động đậy, trên người có thương tích mà”, không biết vết thương này là do lúc rơi xuống bị hay là lúc bị mình kéo lê vào đây thì bị, Hàn Nguyệt Nguyệt cũng không dám nói.

 

“Không sao đâu”, Mạnh Dịch Vân thấy không có gì đáng ngại, cười nói, “Giờ, giúp ta bôi thuốc đi”, Hàn Nguyệt Nguyệt lấy mảnh vải thấm ướt, cẩn thận lau vết thương sau lưng và trên tay cho Mạnh Dịch Vân, sau đó bôi thảo dược đã nghiền nát từ lúc nãy lên.

 

“Đau không?”, Hàn Nguyệt Nguyệt hỏi, Mạnh Dịch Vân lắc đầu, “Không sao”, vết thương thế này hắn chịu được.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt giúp Mạnh Dịch Vân băng bó kỹ vết thương, thuốc dư còn lại thì cất đi, “Ta đỡ chàng qua bên kia nhé”, đỡ Mạnh Dịch Vân đến ngồi bên gốc cây xong, lấy y phục qua, “Nhanh bận thêm vào, trong rừng nhiều muỗi lắm”.

 

“Chàng đói bụng không?” Hàn Nguyệt Nguyệt lại hỏi, Mạnh Dịch Vân nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt, “Thế nào? Mặt ta dính bẩn a?”, nàng mới vừa tắm xong mà, không phải lại dính bẩn nữa chứ, lấy ống tay áo lau lau.

 

Thấy bộ dáng Hàn Nguyệt Nguyệt như vậy, Mạnh Dịch Vân kéo tay Hàn Nguyệt Nguyệt lại, “Không bẩn, rất đẹp mà”, nghe Mạnh Dịch Vân nói vậy, Hàn Nguyệt Nguyệt dỗi, “Phải là rất xấu mới đúng, chàng còn chọc ghẹo ta”, y phục rách rưới, tóc tai tán loạn, đẹp chỗ nào chứ.

 

Mạnh Dịch Vân vén sợi tóc trước trán Hàn Nguyệt Nguyệt ra sau vành tai, “Thật mà”, Mạnh Dịch Vân đột nhiên nói vậy làm Hàn Nguyệt Nguyệt không biết làm sao, mặt hơi đỏ, đẩy tay Mạnh Dịch Vân ra, “Xạo quá, ngồi yên ở đây nha, ta kiếm đồ cho chàng ăn”, nói xong, chạy đi, Mạnh Dịch Vân nhìn theo bóng lưng Hàn Nguyệt Nguyệt, khóe miệng bất giác giương lên.

 

“Nguyệt Nguyệt, sao vậy?”, Hàn Nguyệt Nguyệt dùng nội lực trị thương cho Mạnh Dịch Vân, Mạnh Dịch Vân xoay người, thấy mặt Hàn Nguyệt Nguyệt tái nhợt, lo lắng hỏi, Hàn Nguyệt Nguyệt lắc lắc đầu, “Ta không sao, nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi”, hao phí nội lực quá nhiều, Hàn Nguyệt Nguyệt cảm thấy mí mắt nặng nề, cười cười với Mạnh Dịch Vân, rồi nhắm mắt lại ngủ.

 

Mạnh Dịch Vân mặc quần áo tử tế, ôm Hàn Nguyệt Nguyệt vào trong ngực, hai ngươi dựa vào gốc cây, vết thương của hắn sợ là phải nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa mới khôi phục được.

 

Nhờ trời, hai người ở trong rừng không bị mưa, mỗi ngày bắt cá ăn cũng no bụng, mặc dù cá rất ngon nhưng không có muối rất khó ăn, Hàn Nguyệt Nguyệt vừa ăn vừa cau mày, Mạnh Dịch Vân thấy nhiều riết quen, cũng không nói gì, yên lặng ăn xong rồi nghỉ ngơi.

 

Ngoại thương căn bản đã lành, chỉ là nội lực chưa khôi phục hoàn toàn, hai người đi xuôi theo bờ sông hai ngày, cũng không thấy một bóng người, Hàn Nguyệt Nguyệt vẻ mặt đau khổ, nhưng lại không dám oán trách, dù sao Mạnh Dịch Vân cũng không khá hơn, không cách nào khác là tiếp tục lê bước theo sau Mạnh Dịch Vân.

 

“Chúng ta còn phải đi bao lâu nữa mới có thể ra ngoài a?”, Hàn Nguyệt Nguyệt bất đắc dĩ hỏi, nắng quá gắt, trên người ra đầy mồ hôi.

 

“Sắp rồi”, Mạnh Dịch Vân dừng bước, ngồi xổm xuống, “Chàng làm gì vậy?” Hàn Nguyệt Nguyệt hỏi.

 

“Lên đi, ta cõng nàng”, thân thể Hàn Nguyệt Nguyệt nhu nhược thế kia, đi xa như vậy, bàn chân chắc đã phồng lên rồi, thế mà không nghe nàng than lấy một tiếng, Mạnh Dịch Vân không thể không bội phục nàng, mặc dù tính tình hơi nóng nảy một chút, nhưng sẽ không cố tình gây sự, bá đạo, nhưng lại làm người ta thương yêu.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt cười cười, “Không cần đâu, ta có thể đi được mà”, Mạnh Dịch Vân đang bị thương, nàng sao nhẫn tâm làm khổ hắn thêm chứ.

 

Thấy Hàn Nguyệt Nguyệt lắc đầu, Mạnh Dịch Vân trực tiếp kéo Hàn Nguyệt Nguyệt nằm sấp trên lưng mình, rồi đột ngột đứng dậy, Hàn Nguyệt Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, thân thể nghiêng đi, sợ mình bị rớt xuống, lập tức ôm lấy cổ Mạnh Dịch Vân.

back top