Vương Gia Ta Biết Sai Rồi

Chương 88: Tức giận

“Làm phiền đại sư rồi”, Hàn Nguyệt Nguyệt cám ơn, Tịnh Không đại sư lại tặng hai lá bùa binh an cho Đoàn Đoàn và Viên Viên, nghỉ ngơi một lúc, đoàn người mới trở về phủ.

 

“Sao vậy?”, Hàn Nguyệt Nguyệt tựa vào lòng Mạnh Dịch Vân nhắm mắt lại, tay được Mạnh Dịch Vân nắm lấy, bị hắn nắm có chút đau, ngẩng đầu hỏi, “Lúc còn nhỏ nàng thật gặp được cao nhân cải mệnh sao?”, hắn vẫn cảm thấy kỳ quái, từ nhỏ Nguyệt Nguyệt đã được đưa tới Dược Cốc, chẳng lẽ cao nhân ấy là Y Phẩm Đường?

 

Hàn Nguyệt Nguyệt cọ cọ, “Ta nào biết, cũng chỉ là nghe bà vú kể lại vậy thôi, mẫu thân sau khi sinh ta xong, thân thể rất suy yếu, lúc ta được hai tháng tuổi liền qua đời, nếu như gia gia không đưa ta đi, có lẽ giờ ta đã không ngồi ở đây được”, mẹ chồng và tiểu thiếp liên thủ hại chết chính thê, bọn họ thì chuyện gì mà không dám làm chứ.

 

“Nàng hận bọn họ sao?”, chuyện này hắn cũng có nghe qua, chỉ là lúc trước có điều tra nhưng không thu được chứng cứ gì.

 

“Hận sao, cũng không nói rõ được, đối với ta bọn họ cũng chỉ là quen hơn những người khác mà thôi, không có tình thân hay gì khác, chỉ là mẫu thân chết quá oan…”, mặc dù không phải là mẫu thân của nàng, nàng cũng chưa từng thấy mặt, nhưng mà nếu đã chiếm thân thể này, nàng cũng phải có nghĩa vụ.

 

“Cho nên nàng hù dọa họ?” Mạnh Dịch Vân nói, Hàn Nguyệt Nguyệt chu chu môi, “Chàng cũng biết à”, nếu không vì nể mặt gia gia, nàng cũng sẽ không từ bỏ ý đồ.

 

Về đến vương phủ đã là giữa trưa, ngủ một giấc, buổi chiều còn phải đi phủ công chúa chúc tết cô cô Mạnh Dịch Vân, đối với việc cô cô cố tình đưa người tới Hàn Nguyệt Nguyệt rất không hài lòng, là cô thì sao, ỷ là trưởng bối thì có thể ép người khác sao, cũng không phải cha mẹ ruột mà, nhưng dù không thích, Hàn Nguyệt Nguyệt vẫn chuẩn bị một phần lễ thật lớn.

 

Lần này đi còn có cả Mạnh Dịch Vân và hai nhi tử.

 

“Tới là vui rồi, mau ngồi, ẵm cháu tới cho ta nhìn một chút nào”, sau khi Hàn Nguyệt Nguyệt và Mạnh Dịch Vân hành lễ xong, Mạnh Hinh vui vẻ nói, so với lần trước nàng tới, thái độ thật đúng là khác nhau 180 độ, bà vú nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt, thấy nàng đồng ý, mới ôm tới trước mặt Mạnh Hinh.

 

“Vân nhi thật là có phúc, hai đưa giống nhau như đúc, thật đáng yêu, đã đặt tên chưa?”, Mạnh Hinh nhìn hai đứa nhỏ, mắt cũng ánh lên ý cười, dáng vẻ hiền lành.

 

“Rồi ạ, đứa lớn là Mạnh Giang Thụy, đứa nhỏ là Mạnh Trạch Thụy”, Hàn Nguyệt Nguyệt giành nói trước, Mạnh Hinh không phản ứng, nhìn Mạnh Dịch Vân nói “Đứa nào lớn, đứa nào nhỏ, giống nhau quá ta nhìn không ra”, Đoàn Đoàn và Viên Viên chỉ cần ăn no ngủ đủ, sẽ không nháo, lúc này an tĩnh cho bà vú bế, mắt kỳ quái nhìn quý phụ trước mặt.

 

“Bên trái là đứa lớn, bên phải là nhỏ, đừng nói là cô cô, ngay cả con cũng có lúc nhìn nhầm đấy ạ”, Hàn Nguyệt Nguyệt lại nói, Mạnh Dịch Vân ngồi yên uống trà không mở miệng.

 

“Cũng không có đồ gì tốt, chỉ có hai cái khóa trường mệnh này, xem như là quà năm mới cho chúng”, nghe Mạnh Hinh nói vậy, ma ma sau lưng bà lập tức lấy ra một đôi khóa trường mệnh đeo lên cổ hai đứa nhỏ.

 

“Cảm ơn cô cô”, Hàn Nguyệt Nguyệt nói, những điều cần làm cũng làm xong rồi, nàng chỉ muốn nhanh đi về thôi, chỗ này nán lại phút nào là thấy nguy hiểm phút ấy.

 

“An An sao không cùng về?”, trưởng công chúa hỏi, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn Mạnh Dịch Vân, không biết phải trả lời thế nào, mặc kệ nàng đáp thế nào, chắc chắn Mạnh Hinh cũng không hài lòng, không còn cách nào khác đành cầu cứu Mạnh Dịch Vân, không phải nàng sợ, chỉ là dù sao cũng là cô ruột của Mạnh Dịch Vân, nên cố gắng hòa hảo.

 

“Quận chúa còn chưa về sao?”, Mạnh Dịch Vân hỏi ngược lại, lễ mừng năm mới là cả nhà đoàn tụ, hắn còn tưởng An quận chúa đã về rồi, nghe Mạnh Dịch Vân nói vậy, sắc mặt Mạnh Hinh nháy mắt trở nên khó coi, Hàn Nguyệt Nguyệt bị ánh mắt đó nhìn đến cảm thấy không được tự nhiên, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu, làm bộ như không thấy.

 

“Tính tình An An hướng nội, có chuyện gì đều giấu trong lòng không nói ra, sao ngươi lại không chịu quan tâm đến nó? Nó đã về hay chưa cũng không biết là sao?”, Mạnh Hinh nặng giọng, Hàn Nguyệt Nguyệt cúi đầu: là nàng ta tự mình ở lại, có ai bắt đâu, giờ nàng có về hay không liên quan gì đến bọn họ chứ.

 

“Cô cô quá lời rồi, từ trước tới giờ ta đối đãi quận chúa như muội muội, Nguyệt Nguyệt quản lý mọi việc trong nhà, trước giờ đều quan tâm chăm sóc nàng, sao cô cô lại nói như vậy?”, không đuổi nàng đi đã là khoan dung lắm rồi.

 

Nghe Mạnh Dịch Vân nói coi An An như muội muội, mặt Mạnh Hinh lại lạnh đi mấy phần, ý tứ của bà rõ như vậy, không lý nào Mạnh Dịch Vân không hiều, chẳng lẽ cố ý giả bộ ngu? Tính tình Mạnh Dịch Vân bà biết, hắn đã quyết định chuyện gì, dù người khác nói gì cũng không quan tâm, Mạnh Hinh đành chuyển hướng sang Hàn Nguyệt Nguyệt.

 

“An An tuy là nghĩa nữ, nhưng ta luôn xem nó như con ruột, tuyệt không để nó bị người khinh khi, vương phi ngươi nói xem, tại sao An An không về cùng các ngươi?”, Hàn Nguyệt Nguyệt không thể giả ngu nữa, ngẩng đầu lên, “An An là nữ nhi của cô cô, tức chất sao dám lơ là, lễ mừng năm mới là dịp đoàn viên, vương gia và tức chất đều cho rằng quận chúa đã sớm trở về rồi”

 

“Hồ đồ, nó có trở về hay không các ngươi cũng không biết, như vậy chắc chắn lúc còn ở trong phủ nhất định bị các ngươi coi thường, ngươi đường đường là vương phi, tại sao không biết khoan dung như vậy”, Mạnh Hinh chỉ tay vào Hàn Nguyệt Nguyệt nói, Hàn Nguyệt Nguyệt im lặng, ở nhờ nhà người ta, người ta còn chưa nói, ngược lại đi chỉ trích người ta là chiêu đãi không chu đáo.

 

“Cô cô có ý gì? Từ khi chất tức trở về tới nay, tự thấy không có lúc nào lơ là quận chúa, quận chúa là một cô nương chưa có gia đình, rất nhiều chuyện không tiện, nhưng chất tức luôn luôn chú ý lễ tiết, nếu như cô cô lo lắng quận chúa ở vương phủ bị người khi dễ, sao không kêu quận chúa về, dù sao trong vương phủ cũng không có trưởng bối, quận chúa ở lâu sợ không ổn”, Hàn Nguyệt Nguyệt trả lời.

 

Mạnh Dịch Vân bà không quản được, vốn định gây áp lực với Hàn Nguyệt Nguyệt, không ngờ Hàn Nguyệt Nguyệt lại phản bác như vậy, bà bực mình đập bàn, “Là một tiểu bối, mà ngươi dám nói chuyện với trưởng bối như vậy? tướng phủ cũng là nơi lễ giáo nghiêm ngặt, sao lại dạy ra một đứa đố phụ như ngươi, hôm nay ta liền làm chủ, để An An gả cho Mạnh Dịch Vân”, lòng vòng một hồi chính là muốn gả Tô An vào vương phủ.

 

Mạnh Dịch Vân lập tức biến sắc, Hàn Nguyệt Nguyệt phản ứng nhanh hơn, nhìn Mạnh Hinh đang phát uy, “Người là cô cô của vương gia, chất tức kính người là vì nể mặt vương gia, chứ ta và vương gia là chính hoàng thượng ban hôn, chẳng lẽ chỉ dựa vào lời cô cô là có thể không tuân theo thánh chỉ, bắt vương gia phải bỏ chất tức?”, Hàn Nguyệt Nguyệt vốn tưởng rằng Mạnh Hinh chỉ muốn cho Tô An làm trắc phi gì đó, không ngờ là muốn thay thế vị trí của nàng.

 

“Hừ, ngươi là nha đầu dẻo miệng, ngày mai bổn cung liền vào cung kêu hoàng thượng hạ chỉ”, vừa rồi quýnh lên, bà quên mất hai người là do hoàng thượng ban hôn, Mạnh Dịch Vân nói, “Chuyện của chất nhi không phiền cô cô phải phí tâm, giờ tốt nhất cô cô nên dẫn quận chúa về đi, một cô nương chưa có hôn phối ở lâu bên ngoài không tốt cho thanh danh, mặc dù quận chúa không phải là huyết mạch hoàng gia, nhưng cũng là nghĩa nữ của cô cô, dính tới thể diện của hoàng gia, cô cô nên cẩn thận thì hơn”, bà vú thấy tình hình không ổn, đã sớm lặng lẽ ẵm hai đứa nhỏ về đứng sau lưng Mạnh Dịch Vân và Hàn Nguyệt Nguyệt, hai đứa nhỏ hình như cũng biết không khí không tốt, nhất thời khóc to lên, Hàn Nguyệt Nguyệt đang lo không có cớ, Đoàn Đoàn và Viên Viên khóc thật đúng lúc.

 

“Bọn nhóc còn nhỏ không hiểu quy củ, chất tức xin đưa chúng về phủ, sẽ tới thăm cô cô sau”, Hàn Nguyệt Nguyệt ôm lấy Viên Viên, đi nhanh ra cửa, Mạnh Hinh không ngờ Mạnh Dịch Vân cũng không phản đối, đang suy nghĩ đối sách, chờ khi phản ứng lại, thì Hàn Nguyệt Nguyệt đã đi mất, Mạnh Dịch Vân thấy thế biết là Nguyệt Nguyệt tức giận, cũng liền cáo từ Mạnh Hinh, đuổi theo.

 

“Vương phi, có chờ vương gia không ạ?”, Sắc Âm nhỏ giọng nói, nàng cũng biết tình hình căng thẳng, nhưng vương gia còn chưa ra, cứ đi như vậy sợ không ổn, Hàn Nguyệt Nguyệt vén rèm lên nói, “Không cần, chúng ta về trước, vương gia còn có việc”, tức chết nàng mà, nữ nhân cổ đại sao đều giống nhau như vậy, không thích trượng phu mình có vợ bé, nhưng lại cứ ép nhà người khác phải có, làm gia đình người ta lục đục.

 

Biết Hàn Nguyệt Nguyệt đang tức giận, Sắc Âm cũng không dám nhiều lời, không thể làm gì khác hơn là kêu người đánh xe về phủ, vừa rồi nàng nghe thấy trưởng công chúa nói vậy cũng rất bất bình, tình cảm của vương gia và vương phi tốt như vậy, hơn nữa còn là hoàng thượng ban hôn, hiện tại cũng đã có hai tiểu vương gia, gia đình đang êm ấm, trưởng công chúa lại cứ bắt vương gia bỏ vương phi cưới An quận chúa, thật là chọc cho người ta tức điên mà, vừa nhìn là biết cái cô An quận chúa đó không phải người tốt lành gì rồi, hèn gì phủ công chúa không ở cứ chạy đến vương phủ bám víu, quả nhiên là rắp tâm bất lương.

 

Về tới Trúc Viên, hai bà vú biết tâm tình Hàn Nguyệt Nguyệt không tốt, tự giác ẵm hai đứa bé đi ngủ, Hàn Nguyệt Nguyệt về phòng, đóng cửa lại, nhào lên giường, đập gối đập mền một hồi, Sắc Âm và Trúc Thanh ở ngoài cửa nhìn nhau không biết có nên vào hay không, cho đến lúc nghe tiếng động từ bên trong truyền ra, hai người lập tức đứng ngay ngắn lại, thầm nghĩ: vương phi đang giận, chờ qua cơn đã.

 

Hai người hầu hạ Hàn Nguyệt Nguyệt lâu như vậy, chưa từng thấy Hàn Nguyệt Nguyệt cáu kỉnh vô cớ với người làm, hơn nữa nổi giận như thế này cũng là lần đầu tiên, xem ra phải chờ vương gia trở lại mới được.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt phát tiết xong, vô lực ngã xuống giường, thật là khinh người quá đáng mà, bình thường hiền quá mới làm cho bọn họ tưởng mình mềm yếu dễ bắt nạt, Hàn Nguyệt Nguyệt tiện tay quăng mền gối xuống giường, nhắm mắt lại, nghĩ dùng biện pháp gì đuổi Tô An đi.

 

Mạnh Dịch Vân mở cửa đi vào, thấy chăn mền quần áo vương vãi dưới đất, Hàn Nguyệt Nguyệt thì đang nằm trên giường, lặng lẽ đi tới, kéo Hàn Nguyệt Nguyệt, “Trời lạnh, nằm như thế này sẽ lạnh đó”, Hàn Nguyệt Nguyệt nhịn không được, kéo tay Mạnh Dịch Vân lại cắn lên, Mạnh Dịch Vân cũng không giật ra, cứ để cho nàng cắn.

 

Qua một hồi, Hàn Nguyệt Nguyệt dừng lại, ngẩng đầu nhìn Mạnh Dịch Vân, thấy hắn vẫn bình tĩnh, nàng cũng tự biết mình cố tình gây sự, nhụt chí cúi đầu.

 

“Hả giận rồi à?”, Hàn Nguyệt Nguyệt đạp Mạnh Dịch Vân xuống, đứng dậy gọi Sắc Âm vào dọn dẹp tàn cuộc, thật ra thì nàng cũng cảm thấy lạnh, Sắc Âm và Trúc Thanh vào cũng không dám nói lời nào, lẳng lặng dọn sạch, lại đem một bộ chăn bông tới, trải ra đàng hoàng rồi lui ra ngoài.

back top