Vương Gia Ta Biết Sai Rồi

Chương 96: Ôn Tuyền 2

 

Mạnh Dịch Vân nhìn y phục trên người Hàn Nguyệt Nguyệt không chớp mắt, nhướng mày, “Đổi y phục đi”, ở đâu ra y phục dở dở ương ương thế này, Hàn Nguyệt Nguyệt lắc đầu, “Không đổi”, đây là đồ bơi a, không mặc không lẽ muốn nàng trần như nhộng mà bơi sao.

 

Đêm động phòng, thấy áo lót lạ lùng của nàng là hắn mở rộng tầm mắt rồi, giờ lại tới cái này, thật không biết sao mà nàng có nhiều thứ đồ cổ quái như vậy, hắn chưa thấy bao giờ.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt định bơi qua bờ bên kia, bị Mạnh Dịch Vân bắt chân lại, nàng bất mãn trợn mắt, bị lôi trở lại, “Nơi này không có ai, ta cũng đâu có thường mặc như vầy, không phải tốt lắm sao? Chẳng lẽ chàng muốn ta không bận gì mà bơi à?”, Hàn Nguyệt Nguyệt bất mãn nói.

 

Mạnh Dịch Vân ép người Hàn Nguyệt Nguyệt lên bờ ao, “Chàng muốn làm gì?”, Hàn Nguyệt Nguyệt vòng tay ôm ngực.

 

Mạnh Dịch Vân tiến sát mặt Hàn Nguyệt Nguyệt, cắn vành tai hồng hồng của nàng, “Nàng biết ta muốn gì mà, rõ ràng là nàng cố tình quyến rũ ta”, nghe vậy, Hàn Nguyệt Nguyệt đẩy Mạnh Dịch Vân ra, “Sắc lang”, ai quyến rũ hắn chứ, rõ ràng là hắn tự xông vào mà, giờ còn đổ thừa nàng? Hàn Nguyệt Nguyệt tức giận quay đầu qua hướng khác.

 

Nhưng sức nàng sao bằng hắn, “Chàng đứng xé a”, nam nhân dã man này, không bao giờ chịu cởi cứ trực tiếp xé thôi, Hàn Nguyệt Nguyệt ôm thân, tránh tay Mạnh Dịch Vân.

 

Lần đầu tiên ở nơi hoang dã, hết sức cuồng nhiệt, Mạnh Dịch Vân giày vò Hàn Nguyệt Nguyệt hết lần này tới lần khác, đến khi nàng khóc cầu tha mới thôi.

 

“Sao chàng lại tới đây?”, nghỉ ngơi một lúc, Hàn Nguyệt Nguyệt khôi phục chút sức lực, tựa vào tay Mạnh Dịch Vân, hai người tiếp tục ngâm mình trong ao.

 

“Không yên tâm, tới xem thử”, vốn đã nói sẽ đi nghỉ hè cùng nhau mấy ngày, nhưng lại có chuyện không đi được, Mạnh Dịch Vân rất áy náy, “Chút nữa lại đi sao?”, Hàn Nguyệt Nguyệt hỏi.

 

Mạnh Dịch Vân hôn nhẹ trán Hàn Nguyệt Nguyệt, “Ừ”, giục ngựa không ngừng chạy tới, chỉ vì muốn thấy nàng một chút.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt buồn bã cúi đầu, “Lại có chuyện gì sao? Chàng nói với ta thử xem, cứ cho là ta không thể giúp chàng giải quyết được, thì cũng góp ý được mà?” chuyện gì cũng giấu, phu thê mà như vậy sao? Cứ tự mìng gánh vác mọi chuyện.

 

“Không có gì, chỉ là Từ Châu có chút biến, ta phải đi mấy ngày, nàng cứ ở lại đây nghỉ ngơi, xong việc, ta sẽ trở lại đón nàng”, nữ nhân của Mạnh Dịch Vân hắn chỉ cần sống khỏe mạnh vui vẻ là được rồi, trời có sập xuống cũng có hắn chống đỡ.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt bất mãn nhéo hông Mạnh Dịch Vân một cái, Mạnh Dịch Vân lập tức bắt lấy bàn tay quấy rối kia, “Ngoan, chỉ mấy ngày thôi mà”, xung quanh đây có rất nhiều ám vệ, có thể bảo đảm an toàn được.

 

“Ta là thê tử của chàng, phải cùng chia sẻ khó khăn hoạn nạn, ta không muốn núp dưới bóng của chàng mà sống an nhàn, dù cho ta không giúp được gì, thì chàng nói ra trong lòng cũng sẽ dễ chịu hơn mà, để một mình chàng gánh vác hết, chàng buồn lo, lòng ta cũng rất đau” tại sao chuyện gì cũng không nói.

 

“Nhiệm vụ của nàng là tự chăm sóc tốt ình, cho nhi tử của chúng ta, để ta an tâm xử lý những chuyện khác, vậy là giúp đỡ lớn nhất rồi, đừng nghĩ nhiều, tất cả đã có ta, ta sẽ không để nàng và nhi tử có chuyện”, Hàn Nguyệt Nguyệt ôm hông Mạnh Dịch Vân thật chặt.

 

“Làm hết sức là được rồi, nếu không được nữa, chúng ta cứ trực tiếp giết Thái Uyên và đồng bọn của lão, sau đó dẫn nhi tử đi ẩn cư, bọn họ sẽ không tìm được đâu”.

 

Mạnh Dịch Vân gật đầu, “Được, nếu bất đắc dĩ phải giết bọn chúng, cả nhà chúng ta sẽ đi ẩn cư”, sống cuộc sống thần tiên.

 

“Ta nói thật đó, nếu bức ta, ta độc chết cả nhà lão”, thấy Mạnh Dịch Vân nói vậy, Hàn Nguyệt Nguyệt biết hắn trả lời cho có mà thôi.

 

“Ta biết, ta nghiêm túc mà”, lần nào cũng nói như vậy, nhưng đến lúc đó, khẳng định nàng sẽ lại mềm lòng không xuống tay được.

 

Lúc tỉnh lại, Hàn Nguyệt Nguyệt đã thấy mình đang nằm trong phòng, y phục trên người đã được thay mới, trời đã tối, trong phòng có mấy ngọn đèn dầu mờ mờ, không thấy Mạnh Dịch Vân, chắc là đã đi rồi.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt gọi, “Trúc Thanh”, nghe tiếng, Trúc Thanh lập tức chạy vào.

 

“Phu nhân, người đói bụng chưa? Nô tỳ dọn cơm lên nhé?”.

 

“Vương gia đi rồi sao?”, nàng ngủ quên lúc nào không biết, còn bộ đồ bơi? Không biết có bị Mạnh Dịch Vân hủy không.

 

“Vâng ạ, đưa phu nhân về xong là vương gia đi liền”, thấy vương gia ôm vương phi đi ra, nàng giật mình, rõ ràng lúc vào chỉ có một mình vương phi, sau lúc đi ra lại là hai người.

 

“Dọn cơm lên đi”, bụng đói xẹp lép luôn rồi, Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi vào bàn, uống ly trà cho ấm bụng.

 

Ở lại mấy ngày, còn chưa thấy Mạnh Dịch Vân trở lại, Hàn Nguyệt có chút lo, lần này đi hắn chỉ mang theo Tần Minh, để Hắc Ưng ở lại, Hàn Nguyệt Nguyệt gọi Hắc Ưng đến hỏi, cũng chẳng thu được gì, nhàm chán ngồi bên cửa sổ ngắm sen.

 

“Phu nhân, Vương quản gia cầu kiến”, Vương quản gia? Hàn Nguyệt Nguyệt khó hiểu, Vương quản gia không phải đang ở vương phủ sao? Không lẽ trong phủ xảy ra chuyện?

 

“Cho vào đi”, Trúc Thanh ra ngoài, lát sau dẫn theo Vương quản gia vào.

 

“Tham kiến vương phi nương nương”, Vương quản gia hành lễ.

 

“Vương quản gia, xin đứng lên, có phải trong phủ có chuyện gì không?”, Hàn Nguyệt Nguyệt hỏi, Vương quản gia đứng dậy, không dám ngẩng đầu.

 

“Trong phủ ổn cả, lão nô đến là vì chuyện Tướng phủ, sáng sớm hôm nay Tướng gia phái người đến mời vương phi, lão nô đã cả gan đáp lời cho người về trước, giờ mới chạy lại đây báo cho vương phi”, Tướng phủ là nhà mẹ đẻ của vương phi, cho người đến mời, phải chăng là đã có chuyện gì.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt nhíu mày, “Quản gia vất vả rồi, có biết là vì chuyện gì không?”, nếu không có việc cầu cạnh, thì đã chẳng nhớ tới có một nữ nhi là nàng đây.

 

“Lão nô cũng không rõ lắm, chỉ là mấy ngày nay, nghe đồn nói nhị tiểu thư và nhà chồng náo loạn gì đó”, Lý công tử muốn bỏ thê tử, làm cả kinh thành xôn xao.

 

“Biết rồi, Trúc Thanh thu dọn đồ đạc, chúng ta về”, Hàn Thanh Tư? Mà cũng đúng, chỉ có chuyện của nàng ta, Hàn Diệu Văn mới lo sốt vó như vậy, dù gì, nàng cũng phải về xem thử có chuyện gì, đã lập gia đình rồi, còn gây ra chuyện chê cười gì nữa đây.

 

“Hay là ăn cơm trước hẵng đi ạ, giờ cũng đã trưa rồi”, Trúc Thanh nói, nếu không ăn, chỉ sợ về đến kinh thành đã là buổi chiều rồi.

 

“Cũng được, quản gia đi nghỉ ngơi một lát đi, cơm nước xong sẽ lên đường”, dù sao cũng là bọn họ có chuyện cầu mình, trễ một chút cũng tốt, đỡ cho phải dính vào cục diện rối rắm.

 

“Về vương phủ trước”, Hàn Nguyệt Nguyệt nói, dù sao nàng cũng không vội.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt về tới vương phủ, vệ sinh chỉnh trang lại xong, mới dẫn theo Sắc Âm tới Tướng phủ, nhìn cửa chính của Tướng phủ, nàng thầm cười lạnh.

 

“Tham kiến vương phi nương nương”, người giữ cửa thấy Hàn Nguyệt Nguyệt, lập tức hành lễ, “Nhanh đi báo, vương phi tới”, nghe Sắc Âm nói, một gia đinh liền chạy vào trong báo.

 

Nghe gia đinh báo lại, Hàn Diệu Văn vội ra đón, Hàn Nguyệt Nguyệt cũng đã đi tới cửa đại sảnh.

 

“Tham kiến vương phi nương nương”, mọi người nhìn thấy Hàn Nguyệt Nguyệt rối rít hành lễ, chỉ có Hàn Diệu Văn vẻ mặt buồn bã nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt, đại phu nhân nắm tay Hàn Thanh Tư, hai mẹ con vừa nói chuyện vừa dùng khăn tay lau nước mắt.

 

“Tổ phụ vẫn khỏe ạ? Sao không thấy người, chẳng lẽ lại đi biệt trang rồi sao?”, Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi xuống, nói.

 

Hàn Diệu Văn nói, “Tổ phụ ngươi gần đây phiền lòng, dọn đi rồi, ngươi có thời gian thì đi thăm người một chút”, vốn muốn lưu người lại, nhưng lão phu nhân ba ngày nháo một trận nhỏ, năm ngày nháo một trận lớn, ai mà không phiền chứ, dọn ra ngoài cũng tốt, cho thanh tĩnh bớt.

 

“Vậy a, nhi nữ có đem vài lọ thuốc bổ cho người, xem ra phải chạy tới biệt trang một chuyến rồi”, nha hoàn dâng trà cho Hàn Nguyệt Nguyệt xong, nàng cúi đầu nhìn ly trà, không hỏi thăm đại phu nhân và Hàn Thanh Tư.

 

“Trà này thật thơm, phụ thân mua ở đâu vậy? Có thể mua giùm nữ nhi một ít không, Vương gia cũng thích uống trà, đáng tiếc không tìm được trà ngon”, Hàn Nguyệt Nguyệt đặt chén trà xuống, cười nói.

 

Hàn Diệu Văn thấy Hàn Nguyệt Nguyệt không hỏi, đành nói, “Được, lần sau mang cho ngươi một ít, lần này gọi ngươi tới là vì chyện của Thanh Tư, chắc ngươi đã nghe nói rồi chứ”, bình thường cưng chiều quá, mới dạy ra một nữ nhi bất hiếu như vậy.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt làm bộ khó hiểu, “Muội muội có chyện gì? Mấy ngày nay nhi nữ ở biệt trang nghỉ hè, hôm nay quản gia chạy tới nói phụ thân ời, nữ nhi mới chạy về, chưa kịp ăn cơm tối đã vội tới rồi”.

 

Hàn Diệu Văn trợn mắt nhìn Hàn Thanh Tư, Hàn Thanh Tư cúi đầu, đại phu nhân bất mãn, “Vương phi nương nương địa vị cao, mời một chuyến thật là không dễ dàng”, rõ ràng sáng sớm đã kêu người đi mời, cố tình đến tối mới tới, không phải là không nể tình thì là gì.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt cũng không tức giận, giả bộ không hiểu, “Mẫu thân khách khí rồi, địa vị có cao hơn nữa, vẫn là nữ nhi của phụ thân mà, mấy ngày nay trời nóng quá vương gia sợ hai đứa nhỏ sinh bệnh, mới đưa mẫu tử đi nghỉ hè, nghe quản gia báo lại, nữ nhi không phải đã giục ngựa không ngừng chạy tới sao?”, tới đã là nể mặt bà lắm rồi.

 

“Bớt cãi nhau đi”, Hàn Diệu Văn quát lớn, đại phu nhân liếc Hàn Nguyệt Nguyệt một cái, không dám cãi lời Hàn Diệu Văn, đành im miệng.

 

“Mẫu thân ngươi là do quá sốt ruột thôi, ngươi đừng để bụng”, Hàn Nguyệt Nguyệt cười một tiếng, “Không ạ, mẫu thân nói gì cũng đúng hết, nữ nhi nào dám không nghe ạ”.

 

Biết Hàn Nguyệt Nguyệt bất mãn đại phu nhân, Hàn Diệu Văn cũng không có cách nào, đành nhìn chằm chằm đại phu nhân: đến lúc này rồi, còn không biết thời thế, dám chọc giận người ta.

 

“Muội phu ngươi muốn thôi Thanh Tư, phu thê cãi nhau là chuyện thường, quậy lớn chuyện chỉ tổ mất mặt cả hai thôi, đại ca ngươi đã đi khuyên rồi, nhưng muội phu ngươi rất kiên quyết, cho nên mới gọi ngươi về nghĩ biện pháp, phu thê vốn là đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, có chuyện gì thì đóng cửa bảo nhau, lại cố tình làm ầm lên ọi người đều biết, mặt mũi ta cũng bị mất hết rồi”, Hàn Diệu Văn cắn răng nói.

back top