Vứt Đi Nương Nương

Chương 17

Bên ngoài có giọng nói vang lên, giọng nói quá nhẹ và bình thường nên không khiến cho người nào chú ý.

 

-Có chuyện gì sao Khinh huynh?

 

-Đúng là có chút vic. Kẻ thù của huynh tìm đến cửa rồi, xem ra hôm nay không tránh được một phen tranh đấu. – Khinh Phong lặng người một chút rồi cười nói.

 

Cái gì? Mới đến đây có hai ngày mà đã phải chứng kiến giang hồ trả thù, thực giống trong mộng quá. Có phải là có bịt mặt, có khinh công, điểm khí và vân vân….?

 

Nhớ tới những đoạn văn trong tiểu thuyết võ hiệp, nàng vẫn thường tưởng tượng không biết thế nào, ấy thế mà bây giờ lại được nhìn tận mắt, Mục Tiểu Văn không những không sợ hãi, ngược lại thấy hưng phấn phát run lên.

 

Khinh Phong nhìn dáng vẻ nàng tròn xoe mắt nhìn có chút run run, khẽ cau mày lại rồi thản nhiên cười nói:

 

-Mục đệ sợ sao? Hôm nay rảnh rỗi vỗn định trò chuyện với Mục đệ cả ngày, tiếc rằng kẻ thù kia lại tìm đến nhà, vi huynh quả thật có chút ngoài ý muốn. Làm phiền Mục đệ, mong rằng đệ không trách tội. – Khinh Phong cố ý dừng lại một chút rồi mới nói tiếp. – Việc này không có quan hệ với đệ, tốt nhất nên đi trước lánh mặt.

 

-Khinh huynh… huynh… Có thể đánh thắng sao? – Mục Tiểu Văn nghe giọng nói của Khinh Phong hoàn toàn nghiêm túc, lúc này mới thoáng có cảm giác tình thế hiện tại nghiêm trọng chứ không phải chuyện đùa.

 

-Đánh thắng hay không đánh lại thì đều phải đánh. – Khinh Phong thản nhiên nói. Chỉ là chuyện này sẽ làm kinh động tới người không nên kinh động, kế hoạch trước nay bày ra đều bị uổng phí rồi. Hành tung bí ẩn như thế mà vẫn bị phát hiện, không biết là để lộ sơ hở ở nơi nào?

 

-Vậy… không thể trốn sao? Nếu như tranh đấu không có ý nghĩa gì thì tốt nhất nên tránh đi, biết tiến biết lui thức thời mới là đại trượng u. Hơn nữa, giữ được núi xanh, không sợ không có củi đốt. – Mục Tiểu Văn sợ nói ra chữ “trốn” sẽ làm tổn hại đến tự tôn của một đại nam nhân như Khinh Phong. Lời vừa nói ra, nàng có chút hối hận nên lập tức giải thích.

 

-Mục đệ nói không sai. Tránh được thì nên tránh, tranh đấy thì không có được lợi ích gì, Là một dũng giả thì không có nghĩa là cứ ohair lao lên, quan trọng là biết thức thời. Chỉ là muốn chạy cũng không được rồi. Kẻ thù đã tới đây, Mục đệ còn không đi ngay e là không kịp nữa.

 

-Ta giúp huynh! – Nghe thấy hắn nói không còn kịp nữa, Mục Tiểu Văn có chút vội vàng. – Ta giúp huynh có được không? Ta… ta đối với nơi này cũng quen thuộc hơn nhiều, vả lại ta cũng có biết một số phu nhân và quan lại bằng hữu. Mặc kệ là kẻ thù của Khinh huynh kia là ai hay có bao nhiêu thì hẳn phải kiêng dè quan phủ. – Thân phận nàng bây giờ vốn là thiên kim của tể tưởng, nói thế nào thì cũng được coi là chỗ dựa, nàng có thể giúp vị bằng hữu vừa mới kết giao này tránh khỏi một rắc rối. Lần đầy nàng cảm thấy thân phận thiên kim tiểu thư kia có ích, trong lòng nàng cũng an tâm đôi phần. Dực nhi đứng ở bên cạnh sốt ruột kéo tay áo nàng đi, Dực nhi không muốn tiểu thư vướng vào những chuyện đâu đâu.

 

-Mục đệ, chúng ta mới chỉ gặp nhau có hai lần, nếu để ngươi lâm vào phiền toái thì ta thật không tốt. – Khinh Phong nhướn mày nhìn như kinh ngạc lắm. Hắn là bằng hữu mới kết giao, không thể để vướng vào thù hận cá nhân, hơn nữa phiền toái này không nhỏ.

 

-Khinh huynh, huynh đừng khách khí, ta không sợ phiền toái. Kẻ thù của huynh có tới thì ta cũng có thể ngăn bọn chúng lại. – Nực cười, ai dám tìm tới tể tướng gây phiền toái chứ?

 

Nhiệt huyết của Mục Tiểu Văn có chút lỗ mãng, Khinh Phong vẫn muốn cự tuyệt. Tùy tùng mặc thanh y có chút động tâm, vì nghiệp lớn có hy sinh một hai người bên ngoài cũng là vạn bất đắc dĩ. Nếu có trách thì trách tên tiểu tử này vận khí không tốt.

 

-Công tử! – thanh y nam tử gắt gao mà nhìn chằm chằm Khinh Phong như thúc giục hắn mau hạ quyết định.

 

Tuấn mâu Khinh Phogn sắc bén liếc mắt nhìn thanh y một cái rồi nhìn về phía Mục Tiểu Văn, nhất thời trấn định lại, hắn có chút chần chừ.

 

Vốn hắn nghĩ đây là một trận đấu không tránh được, có trách thì trách mình không cẩn thận nhưng đề nghị của Mục Tiểu Văn làm cho hắn thấy một tia hy vọng.

 

Chỉ cần có người ngăn bọn người kia lại để mình chạy thoát thì kế hoạch đã bàn tính từ trước sẽ không bị thất bại. Chỉ là… Nếu người trước mặt vì thế mà chết… thì hắn nên làm sao cho phải?

back top