Xuân sắc như thế

Chương 55-1: Ngờ vực

Ngày tháng trôi qua, Vân phủ vẫn luôn xa hoa.
Vân phủ kinh doanh châu báu từ thời ông cha, tới đời Vân viên ngoại đã là thế hệ thứ tư. Tổ nghiệp bao đời dồn lại cũng không ít lại thêm việc Vân viên ngoại vốn là cao thủ làm ăn, gia sản tích lũy ngày càng tăng theo cấp số nhân. Vân viên ngoại và Vân phu nhân ở thời đại này cũng có thể được xem là một cặp vợ chồng tương thân tương ái. Vân phu nhân thể trạng vốn mảnh mai yếu ớt, sau khi sinh hạ Vân Ánh Lục, đại phu nói bà không đủ sức khỏe để mang thai lần nữa nên hai vợ chồng bèn quyết định không sinh thêm con. Vân viên ngoại cũng không nạp thêm thê thiếp nên Vân Ánh Lục được cưng chiều như thể hòn ngọc quý trên tay.
Vân viên ngoại là người cấp tiến, gia sản lớn mà không có người nối dõi, ông cũng không lấy đó mà thở ngắn than dài, luôn nói cuộc sống hiện tại mới thật quan trọng, chuyện tương lai có ai nói rõ được đâu!
Cuộc sống hiện tại là quan trọng nên đương nhiên phải ăn ngon mặc đẹp, ngoài ra Vân viên ngoại cũng chú trọng đến việc tô hồng chuốt lục cho phủ đệ nhà mình. Vân phủ hiện chính là phủ đệ nguy nga nhất nhì trong thành Đông Dương, cho dù nhàn nhã tiêu dao ở đây cả ngày cũng không biết chán. Trong phủ, y phục bốn mùa đều do phường tơ lụa tốt nhất ở Giang Nam tuyển chọn đưa đến quý phủ. Về phần ăn uống, trà sâm, cháo yến, canh sen chỉ là đồ vặt vãnh ở Vân phủ.
Trong đó, đồ điểm tâm ở Vân phủ là được chú trọng nhất.
Vì sao ư? Thiên kim đại tiểu thư Vân phủ tiến cung làm thái y nên chỉ dùng bữa sáng ở phủ, bữa trưa và bữa tối đa phần đều ăn ở trong cung rồi mới hồi phủ. Trong cung, ngự thiện phòng nấu ăn thế nào Vân viên ngoại không rõ, nhưng phỏng chừng chỉ có hoàng thượng là được ăn ngon, những người khác chắc cũng chỉ ăn đồ bình thường mà thôi. Bằng không sao bảo bối nhà ông lại gầy gò đến vậy, cằm nhọn hoắt như cái hạt táo?
Hai vợ chồng Vân viên ngoại thật sự đau lòng, nhưng con gái lại nhất mực không chịu từ chức, nên đành dồn hết tâm tư để chăm chút bữa ăn sáng cho cô. Tuy giờ đang là cuối tháng Sáu nóng nảy khiến chẳng ai thiết tha gì đến ăn uống, nhưng trên bàn điểm tâm của Vân phủ vẫn bày hơn hai mươi đĩa thức ăn đủ màu đủ vị thay đổi theo từng ngày.
Nhưng đại tiểu thư Vân gia chẳng buồn đụng đũa.
“Ánh Lục, nếm thử cái này đi, bánh nhân trái cây đã được ướp lanh, vừa mát vừa ngọt, rất dễ ăn”. Vân phu nhân yêu chiều gắp một miếng bánh vào bát con gái. “Đừng chỉ uống nước như thế, phải ăn nhiều một chút mới tốt”.
Vân Ánh Lục kéo tay áo lau mồ hôi, lắc đầu đứng dậy. “Mẫu thân, con ăn không nổi”.
“Không được, ăn điểm tâm không đủ no thì làm việc thế nào được?” Vân phu nhân nhất định ấn Vân Ánh Lục ngồi xuống ghế.
“Mẫu thân, con thật sự không đói”. Vân Ánh Lục rất biết cách chăm sóc sức khỏe bản thân nhưng dạo gần đây tâm tình không tốt nên ăn gì cũng vô vị.
“Ánh Lục, con muốn làm mẫu thân đau lòng sao?” Vân phu nhân sa sầm nét mặt, áp dụng chính sách cứng rắn với con gái.
“Phụ thân…” Vân Ánh Lục đưa mắt cầu cứu sang Vân viên ngoại vẫn đang ngồi im không nói gì. Chợt cô trong thấy người trông cửa dẫn tổng quản Tần phủ đến cầu kiến.
“Tiểu nhân tham kiến Vân viên ngoại, Vân phu nhân, Vân tiểu thư”. Tổng quản Tần phủ cung kính hành lễ, rồi rút từ trong ngực áo ra một phong bao màu đỏ. Vẻ mặt Vân viên ngoại và Vân phu nhân vô cùng căng thẳng, nín thở chờ đợi. Phong bao kia lúc trước đựng bát tự của Ánh Lục do Vân viên ngoại đưa tận tay Tần viên ngoại hôm đính ước.
“Viên ngoại và phu nhân nhà tiểu nhân xin giao trả lại cho Vân viên ngoại bát tự của Vân tiểu thư, đồng thời có lời muốn thưa rằng, công tử nhà tiểu nhân tài học sơ thiển, không xứng với Vân tiểu thư lan tâm huệ chất”. Tổng quản ưu sầu thốt lời.
Tần Luận rốt cuộc đã đồng ý từ hôn?
Vân viên ngoại và Vân phu nhân thở phào nhẹ nhõm, cục diện khó xử này xem chừng đã tháo gỡ nhưng cả hai vợ chồng khó tránh cảm giác có lỗi với Tần Luận, trong chuyện này, người bội tình bạc nghĩa chính là con gái họ.
Nhưng chuyện nhân duyên, ai có thể quyết định thay được?
“Sao lại thế chứ, là lệnh ái nhà chúng tôi không có duyên với Tần công tử thôi. Phu nhân, bà cũng mang bát tự của Tần công tử ra đây đi. Tổng quản, ngươi cũng vào đây dùng chút đồ điểm tâm đi!” Vân viên ngoại khách khí gượng cười với tổng quản.
Tổng quản Tần phủ vội lắc đầu từ chối, “Viên ngoại và phu nhân còn đang ở nhà chờ tiểu nhân hồi âm”. Ông ta sợ hãi liếc nhìn Vân Ánh Lục rồi cụp mắt xuống, trong mắt tràn ngập bi ai và tuyệt vọng.
Vân Ánh Lục hơi bất ngờ trước phong thái hành xử của Tần Luận. Lời anh ta nói hôm ở Linh Vân các là thật?
Hôm đó, lời nói và vẻ mặt của Tần Luận đều vô cùng kỳ lạ, hay anh ta gặp chuyện gì bất trắc? Cô cau mày nghĩ ngợi.
Vân phu nhân lục tìm bát tự của Tần Luận cất ở đáy hòm giao lại cho tổng quản Tần phủ. Vân viên ngoại thưởng cho tổng quản Tần phủ, nhưng ông ta không nhận, chỉ một mực cáo từ.
“Tổng quản!” Vân Ánh Lục lo lắng gọi với theo.
Ông ta cúi đầu, yên lặng cụp mắt nhìn xuống đất. “Vân tiểu thư có gì muốn dặn dò sao?”
“Tần công tử gần đây có khỏe không?” Từ sau lần chữa bệnh từ thiện hôm đó tới giờ đã năm sáu ngày trôi qua, nhưng cô vẫn băn khoăn về mạch tượng của Tần Luận.
Tổng quản kinh ngạc ngước mắt, mấp máy môi định nói rồi lại thôi, vội vã xoay người định bỏ đi.
“Sao vậy?” Vân Ánh Lục sinh nghi, níu tay áo tổng quản lại,
“Vân tiểu thư, hai nhà đã từ hôn, Từ Ânay về sau, tiểu thư đừng quan tâm đến chuyện của công tử nữa. Tiểu nhân có lời bất kính, hôn sự này quả thật rất nên hủy bỏ”.
Tổng quản để lại một câu nói khó hiểu như vậy rồi đi mất.
Vân Ánh Lục đứng như trời trồng.
Lời nói của tổng quản có vẻ như oán hận cuộc đính hôn giữa Tần Luận và cô, nhưng lần đính hôn đó có phải là do chủ ý của cô đâu!
“Ánh Lục”, Vân phu nhân khoan thai lại gần, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ. “Hôm qua Đỗ viên ngoại hẹn cha con ra ngoài đánh cờ thưởng trà rồi ướm hỏi về chuyện thành thân giữa con và Đỗ Tử Bân. Không hiểu sao nhà bên ấy lại gấp gáp đến vậy, cha con vì chuyện hôn ước với Tần Luận còn chưa hủy bỏ nên đành giả ngu giả ngơ lần lữa kéo dài. Nhưng giờ thì tốt rồi, chúng ta sẽ nhanh chóng chuẩn bị cho lễ đính ước giữa hai đứa, còn về chuyện thành thân, ta nghĩ vẫn nên đợi tới cuối năm. Thành thân gấp gáp giữa thời tiết nóng nực thế này, người ta lại nghĩ do có chuyện khó nói”.
“Mẫu thân, đính ước chỉ là hình thức, không cần quá câu nệ đâu, việc này hay cứ chờ thêm một thời gian đi?” Trong lòng Vân Ánh Lục đang rất rối rắm, lúc này đối với cô thêm một việc không bằng bớt một việc.
Hiểu con gái không ai bằng mẹ, nhìn vẻ mặt khó xử của Vân Ánh Lục, Vân phu nhân không khỏi lo lắng. “Ánh Lục, mẫu thân rất yêu thương con, nhưng có một số việc, mẫu thân không thể đồng tình với con được. Nếu con lại thay lòng đổi dạ, mẫu thân nhất định sẽ không chấp nhận. Chuyện của con và Đỗ công tử nhất định phải…”
Giọng của Vân phu nhân nhỏ nhẹ dịu dàng nhưng Vân Ánh Lục nghe xong trong lòng không rét mà run.
“Mẫu thân, con biết rồi”. Không hiểu sao, mí mắt cô cứ giần giật, cô không duy tâm, nhưng vẫn dự cảm có điều không lành sắp xảy đến với mình.
“Ngươi mau chuẩn bị chút điểm tâm để tiểu thư đem vào cung đi!” Vân phu nhân sai Trúc Thanh chuẩn bị ít bánh trái để Vân Ánh Lục dùng lúc giữa buổi.

Giang Dũng đã đợi sẵn trên xe ngựa. Từ khi nhận lệnh bảo Vân thái y, hắn đã thuê phòng ngay gần Vân phủ để tiện đường đưa đón đồng thời tránh được cái mặt cáu kỉnh của nô tỳ Trúc Thanh.
“Ánh Lục”. Vân Ánh Lục đang định lên xe, Đỗ Tử Bân cũng vừa vặn đi ra cửa, hôm nay hắn không cần tiến cung thượng triều mà đi thẳng tới nha môn.
Vẻ mặt Đỗ Tử Bân mệt mỏi như thức trắng đêm, trong mắt đầy tia máu. Vân Ánh Lục quay người đi tới chỗ hắn.
“Đỗ đại ca”. Cô khẽ chào, bình thản nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ánh mắt Đỗ Tử Bân nhìn cô đầy oán trách. “Tin mừng như vậy sao không báo ta biết sớm, ta vừa nghe tin này từ lão nhân trong cửa. Hôm nay phụ thân ta đã đi tìm bà mối để qua nhà nàng thưa chuyện. Hôn sự đã định là ngày mồng sáu tháng Bảy, như vậy đến tiết Khất xảo[1] chúng ta sẽ được ở bên nhau, khỏi phải hẹn hò qua bờ tường nữa”.
[1] Tối ngày 7/7 âm lịch theo tục cũ, người phụ nữ bày hoa quả ở sân cầu khấn để cầu Chức Nữ cho mình được khéo tay thêu thùa, may vá, ngày lễ này có tên là Khất xảo tiết (khất: cầu khẩn, xảo: khéo léo), hay còn có tên khác là đêm Thất tịch, hiện giờ được coi là ngày lễ Tình yêu của Trung Quốc.
Vân Ánh Lục yếu ớt chớp mắt, ông già trông cửa thật là nhanh mồm nhanh miệng.
“Đỗ đại ca, hôn sự có thể… lùi lại không, ta vẫn chưa muốn”. Đỗ Tử Bân kéo cô tới một gốc cây gần đó để né tránh tầm mắt của Giang Dũng và xa phu, hắn cúi người thì thào bên tai cô. “Ánh Lục, ta sợ nhỡ nàng… mang thai, khi thành thân sẽ bị người khác chê cười”. Nói xong, hắn nhìn lướt xuống bụng cô, mỉm cười đỏ mặt.
Vân Ánh Lục kinh ngạc trợn mắt. “Sao ta lại mang thai chứ?”
“Hôm ở Linh Vân các, chúng ta… đã như vậy, sao có thể… không mang thai?” Đỗ Tử Bân yêu thương nhéo mũi cô.
Vân Ánh Lục tức thì tỉnh ngộ, hóa ra hắn nóng lòng muốn thành thân là vì chuyện này. “Đỗ đại ca, chàng không cần quá lo lắng, ta không mang thai đâu”.
Đỗ Tử Bân nhíu mày, sao nàng lại chắc chắn như vậy?
“Ta là thái y chuyên trị bệnh cho nữ nhân, nên việc này hoàn toàn có thể đảm bảo”. Vân Ánh Lục nhìn thấu nghi hoặc của hắn, vội lên tiếng giải thích. “Bởi vì… hôm đó không phải thời kỳ nguy hiểm của ta”.
Sắc mặt Đỗ Tử Bân đại biến, cố dằn lòng hỏi rõ thêm. “Ý nàng là, thời kỳ thụ thai, thời kỳ không thể thụ thai, nàng đều nắm rõ trong lòng bàn tay?”
“Đại khái là như vậy. Đỗ đại ca, chàng làm sao vậy?”
Đỗ Tử Bân bất chợt nhớ đến hình ảnh cái khăn trải giường nhăn nhúm không hề có vết máu, tâm bệnh lại xuất hiện.
Hôm đó, hắn đã dự định hỏi lại Vân Ánh Lục nhưng sau đó lại thôi. Hắn cũng không phải là người buông thả nhưng hôm đó chẳng phải đã xảy ra ngoại lệ sao?
Thời gian mang thai nắm rõ trong tay, nhưng vết máu chỉ có một lần, chẳng lẽ nàng muốn nhân hoàn cảnh ám muội đó, lợi dụng hắn để che giấu một sự thật không muốn ai biết?
“Ánh Lục, nàng không có chuyện gì giấu ta đấy chứ?” Hắn đau đớn nắm chặt tay, rối bời hỏi thẳng.
Vân Ánh Lục hoảng hốt lảng tránh ánh mắt hắn. “Đương nhiên là không. Đỗ đại ca, ta sắp muộn giờ rồi, gặp lại chàng sau!”
Đỗ Tử Bân mỗi khi có chuyện nghiêm túc sẽ lập tức chuyển sang giọng điệu thẩm vấn phạm nhân, cô lại không giỏi nói dối, chỉ e sau một hồi quanh co lại không khảo mà xưng. Cô cuống quýt bước lên xe, giục xa phu mau chóng vào cung.
Hành vi trốn chạy của Vân Ánh Lục càng làm sự nghi hoặc trong lòng Đỗ Tử Bân tăng thêm một bậc. Đêm hôm nàng ở tẩm điện của hoàng thượng, thật sự đã có chuyện xảy ra sao?
Nếu mọi nghi ngờ của hắn là sự thật thì liệu hắn có còn muốn thành thân với Vân Ánh Lục? Đáp án chắc chắn sẽ là có. Dù nàng có lăng loàn, dối trá hắn vẫn muốn sống đời ở kiếp với nàng vì hắn đã yêu nàng từ rất lâu, vì hắn và nàng đã vượt quá giới hạn, mặc kệ có phải là người đàn ông đầu tiên của nàng hay không, hắn vẫn phải chịu trách nhiệm đến cùng với nàng. Đỗ Tử Bân mệt mỏi nhắm nghiền mắt, cố gắng nuốt xuống nỗi nhục tràn ứ trong họng. Tất cả mọi chuyện trước đây không cần quan tâm đến nữa, chỉ cần Từ Ânay thể xác và tâm hồn của nàng đều thuộc về hắn là đủ.
Hôn sự này xem ra phải thúc đẩy càng nhanh càng tốt. Việc trước mắt là hắn phải nhanh chóng phá vụ án có liên quan đến Tề vương, thoát khỏi vòng uy hiếp đó, Vân Ánh Lục sẽ nhanh chóng từ quan, cả đời không còn dây dưa gì đến hoàng thượng nữa.
Nghĩ đến đó, Đỗ Tử Bân nhảy lên lưng ngựa, phi nhanh đến nha môn bộ Hình.
Hôm nay Vân Ánh Lục không đến thái y viện, mà ghé tới Phật đường ở sau cung Vạn Thọ. Trong Phật đường yên tĩnh, Nguyễn Nhược Nam chậm rãi nhấp ngụm trà nguội, ánh mắt bình thản như nước. Nàng không thụ giới nên phần cạo tóc đã bắt đầu mọc lỉa chỉa khiến khuôn mặt xinh đẹp của nàng lại thêm phần đáng yêu.
“Công chúa An Nam, cô đã biết chuyện hoàng thượng phong cô làm nữ quan giảng kinh chưa?” Vân Ánh Lục nhấp một ngụm chè xanh, ân cần hỏi. Nguyễn Nhược Nam mỉm cười gật đầu, “Hôm qua ta đã nhận được thánh chỉ của người nên bây giờ đang ôn lại kinh thư pháp điển, mười lăm tháng sau ta sẽ đăng đàn giảng kinh lần đầu nên cũng hơi căng thẳng”.
“Tôi tin cô nhất định sẽ làm tốt việc này”. Vân Ánh Lục nhìn Nguyễn Nhược Nam đầy khích lệ.
Nguyễn Nhược Nam đỏ mặt ngượng ngùng, “Hoàng thượng cũng nói như vậy, nhưng ta không dám tự tin vào năng lực của mình”.
“Hoàng thượng đến thăm cô?” Vân Ánh Lục thoáng chút phiền muộn trong lòng.
“Ừ, tối hôm qua người có tới đây ngồi một lát. Vân thái y, cảm tạ cô vì đã tiến cử ta”. Nguyễn Nhược Nam chân thành nắm lấy tay cô, “Dù là thục nghi, công chúa hay nữ quan, lúc nào ta cũng phải nhờ cậy đến cô, ngay đến sinh mạng này của ta cũng là nhờ có Vân thái y ra tay cứu giúp”.
“Đừng làm tôi phổng mũi thế chứ. Công chúa An Nam, hôm nay tôi đến đây là có chuyện muốn hỏi cô”. Vân Ánh Lục uống một hơi cạn sạch chén trà.
“Được, cô cứ hỏi”. Nguyễn Nhược Nam rót trà cho cô, miệng cười duyên dáng.
“Xin lỗi vì phải động đến vết thương lòng của cô, nhưng việc này rất quan trọng với tôi. Công chúa An Nam, cô biết kẻ cưỡng bức mình là ai, đúng không?”
Chén trà đột ngột ngừng lại bên khuôn miệng Nguyễn Nhược Nam. “Vì sao Vân thái y lại hỏi chuyện này?”
“Tôi không phải người tò mò hiếu kỳ, cũng không có năng lực hành hiệp trượng nghĩa nhưng khi bị bức ép cũng biết phản kháng đến cùng!”
Nguyễn Nhược Nam trợn mắt nín thở, “Hắn… hắn cũng phi lễ với cô sao?” Bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt, nàng phẫn nộ đứng bật dậy.

back top