Yên chi thượng hoa

Chương 85

Thoáng chốc đã hơn mười ngày trôi qua, ngoại trừ lúc hoàng gia hạ ý chỉ ra, Vương thị không có một chút tin tức, nhưng đối với người đang từ từ thâm nhập tiếp nhận thế lực của Doãn gia như Tình Khuynh mà nói, muốn biết được tình hình của nữ nhân kia, kỳ thực cũng không quá khó khăn. Chẳng qua hắn không thèm để ý nữ nhân kia hiện tại đang dự định điều gì, hắn chỉ cần biết rằng nàng ta không vượt qua phạm vi mà hắn xác định cho nàng là được, vô luận nàng ta ở trong cung nhảy nhót thế nào, cũng không nhảy ra khỏi vòng tròn mà hắn tạo ra cho nàng.
“Hai nữ nhân ngu xuẩn.” Vừa xem xong mật tín, nói Hoàng hậu tận lực mượn sức của Vương thị, mà Vương thị hiển nhiên vui vẻ chấp nhận, Tình Khuynh cười lạnh một tiếng, ném mật tín vào trong lửa.
Hoàn tất xong bài tập Xảo Biện tiên sinh giao cho hắn mấy ngày nay, Tình Khuynh nhu nhu huyệt thái dương căng cứng, vẻ mặt hiếm khi lộ ra vẻ mệt mỏi. Hắn biết mình đã cạn kiệt thể lực, cũng biết nên nghe Oản Oản khuyên, chú trọng thân thể hơn, nhưng hắn thật sự không có thời gian. Tuy nói thế lực bên ngoài của Doãn gia bị ảnh hưởng bởi ông cậu Phiêu Kỵ đại tướng quân của hắn mà bị người hắn gọi là “Phụ hoàng” tịch biên tan thành mây khói.
Nhưng dẫu sao Doãn gia cũng là thế gia vọng tộc suốt trăm năm, ẩn giấu sau lưng, từ các nhà kết thân đến thẩm thấu vào quân đội thậm chí vươn xa đến quan viên là thương khách của nước Thần, vòng tròn này lớn cỡ nào, trước khi Xảo Biện tiên sinh không nói toạc móng heo ra hết, Tình Khuynh cũng gần như không thể mường tượng được. Mà cũng chính vì như thế, hắn thật sự không thể hiểu được, ông cậu nhà mình phải ngu trung xỡ nào, mới có thể ở dưới tình huống không con không cái mà buông tay tất cả mọi thứ, thậm chí ngay cả muội muội và đứa cháu ruột của mình cũng không màng tới.
Càng xâm nhập đi sâu vào, Tình Khuynh cũng càng nôn nóng, hắn sợ hãi chính mình che giấu chưa đủ sâu, ở thời điểm chưa nắm chắc được toàn quyền đã bị lão hồ ly Thừa tướng kia bắt được, chẳng những khó giữ được tánh mạng của mình, ngay cả vợ con cũng có khả năng gặp nạn theo. Nhưng hắn lại cực kỳ không cam lòng, cuộc sống của hắn trước năm mười chín tuổi trôi qua như thế nào, không một ai biết rõ hơn chính hắn, trước đây tỉnh tỉnh mê mê, hỗn hỗn độn độn thì cũng thôi đi, ngoài việc chỉ biết tự than mình số khổ ra, thì cũng không còn cách nào khác. Nhưng hiện tại hắn phát hiện, thì ra vận mệnh của hắn vốn không nên như vậy, hắn không còn là một tiểu quan hạ lưu, mà nên ở trong hoàng cung rường cột chạm trổ, uy nghi khí thế, ăn mỹ thực, mặc vải vóc lụa là, được dạy dỗ tốt nhất, được người trong thiên hạ tôn kính, ngưỡng vọng, là hoàng tử tôn quý nhất của nước Khởi.
Cho nên, hắn hận… hận phụ thân kia của mình hồ đồ vô dụng, hận cữu cữu kia vì ngu trung, mà phá hủy mẫu thân và thế lực mà hắn dựa vào, càng hận đám người Hoàng hậu cùng Thừa tướng gây nên tai họa cho hắn, còn hận cả ả nữ nhân trước kia được Hoàng hậu đưa vào cung – Hàn mỹ nhân.
Nhưng, nỗi hận cũng không che mờ đi đôi mắt hắn, đối với mẫu thân và cữu cữu, hắn cũng không có tình cảm mãnh liệt đặc biệt gì, sở dĩ hắn hận, ngoại trừ những người gây nên nỗi bất hạnh cho hắn ra, còn có những người ngăn cản cuộc sống tương lai tốt đẹp của hắn cùng với Oản Oản, hắn đã từng không có ấm áp hạnh phúc, thế nên hắn tuyệt đối sẽ không cho phép người khác lại đến hủy diệt đi ấm áp hiện tại của hắn.
“Chủ thượng, bên ngoài có tin tức báo đến, nói là có một nữ nhân từ nơi khác đến Nam Đô, hỏi thăm khắp nơi chuyện trong phủ chúng ta, nhưng đầu óc không ngu ngốc, hỏi han lấp lửng. Nếu không phải người bên ngoài của chúng ta vừa vặn gặp được, lại là người biết để ý, e là sẽ bỏ qua.” Kim Hạp khom người tiến vào, nhỏ giọng ở bên tai Tình Khuynh nói.
Tình nghiêng mình qua, tựa vào trên bàn con, cúi mắt nói: “Sai người tiếp cận nàng ta, tìm người lạ mặt, không dễ lộ đầu đuôi, tìm cách bắt chuyện với nàng ta, xem thử nàng muốn làm gì.”
“Vâng.” Kim Hạp cúi đầu, lui ra ngoài.
Sau đó, Tình Khuynh tiếp tục đọc sách, được một lát lại thấy hôm nay Oản Oản đến có hơi muộn, bất giác buông sách xuống, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đó là một con đường nhỏ, mỗi ngày Oản Oản đi đến, hắn đều có thể ngồi bên án thư cạnh cửa sổ thấy rõ.
“Chủ thượng, phu nhân nói, sáng nay sẽ không đến ạ.” Tùy Tâm gần đây đã trưởng thành không ít, thiếu niên khoảng mười tuổi, so với lúc ở Hưởng Quân Viên càng thêm chín chắn, chỉ là khuôn mặt vẫn còn non nớt như trước.
“Nói là có chuyện gì sao?” Tình Khuynh lại một lần nữa cầm sách lên, trong lòng càng không kiên nhẫn, một chữ cũng không vào.
Tùy Tâm vội đáp: “Nói là trong cung có người tới tuyên chỉ, bảo phu nhân tiết nguyên tiêu vào cung dự tiệc.”
“Biết rồi.” chân mày Tình Khuynh cau lại, trong cung kia một ngày cũng đừng mong được yên tĩnh, “Bảo phu nhân đến đây dùng cơm trưa.”
“Vâng.” Tùy Tâm đi theo Tình Khuynh đã lâu ngày, cũng cảm giác được tâm tình của Tình Khuynh không tốt, cũng không chần chờ, xoay người liền đi ra ngoài.
Bên này, đầu Tình Khuynh đang bốc khí lạnh, bên kia, Oản Oản cũng đang bị thánh chỉ kia làm cho phiền lòng nôn nóng. Nàng và Tình Khuynh rõ ràng đã cho trong cung thấy rõ, thân thể Tình Khuynh không khỏe, nàng muốn ở trong phủ chăm sóc, không biết gân cốt Hoàng hậu nối sai chỗ nào, còn muốn tuyên nàng vào cung. Vả lại cách tết nguyên tiêu còn có hai ngày, nàng còn phải tất bật vội vàng nào may y phục nào chọn đồ trang sức, thật sự là hận không thể mọc thêm một đôi tay chân.
Tử Hộ đang từ bên ngoài đi vào, vừa tự tay đem tơ lụa đến cho nương tử may vá, lúc này mới trở về, bước vào nội thất thấy Oản Oản không vui ngồi trên sạp, bàn trang điểm trước mặt đặt không ít trang sức.
“Phu nhân đây là làm gì, thánh chỉ đã hạ, không thể đổi lại được.”
Oản Oản cầm lấy một chuỗi hạt trân châu, thở dài nói: “Vốn là không muốn dây dưa dính dáng gì đến những người đó, nhưng kết quả vẫn là không tránh khỏi.”
Tử Hộ lại cười nói: “Phu nhân kỳ thực trong lòng đã sớm chuẩn bị, sao còn buồn bực than khổ như vậy.”
“Phải luôn nghĩ hướng đến điều tốt a…” Oản Oản trút giận, thành thành thật thật gạt chọn đống đồ trang sức bày trước gương đồng.
Tử Hộ cũng ngồi quỳ xuống, cùng Oản Oản chọn lựa, vừa chọn vừa nói: “Sau này phu nhân là người có phúc lớn, lần này vào cung, tất phải cẩn thận một chút…”
Oản Oản cũng cười, khinh thường nói: “Đúng vậy, cái nơi tăm tối xấu xa kia, còn có một Vương thị ở đó, nếu không phải nàng ta, tin là vị Hoàng hậu kia nhất định sẽ không bận tâm đến chúng ta.”

Tử Hộ cũng nghĩ ra được đạo lý trong đó, bất quá chỉ là một nữ nhân muốn khoe khoang thân phận vinh sủng thôi, liền khuyên nhủ: “Người không đáng nhắc tới, phu nhân cũng đừng chấp nhặt, không phải sau này cũng sẽ bị phu nhân nắm được sao!”
Oản Oản khẽ lắc đầu, nhìn mình qua tấm gương mơ hồ, lẩm bẩm nói: “Muốn gây nắm được người khác, trước hết phải để cho người đó nắm được, Hoàng hậu có ngu ngốc đi chăng nữa, trong cuộc chiến phân chia địa vị đó, sợ là một trận chiến mãnh liệt.”
Hai ngày trôi qua êm đềm, Oản Oản truyền Đào Diệp đến, bảo nàng ta đi xem Mạnh thị đã sửa soạn xong chưa, tuy rằng thánh chỉ không nêu rõ là cho truyền Mạnh thị, nhưng Oản Oản thấy nữ quyến có danh phận ở trong phủ cũng chỉ có ba người, nếu một mình nàng tiến cung, nói vậy tất cả đều chĩa mũi nhọn về phía nàng, còn không bằng hào phóng một chút, dẫn theo Mạnh thị, chịu tội cũng không nhất định chỉ có một mình nàng.
“Hồi bẩm phu nhân, Mạnh lương đễ đã chờ ở bên ngoài ạ.” Đào Diệp tiến vào báo lại.
Oản Oản gật đầu, vịn tay Tử Hộ đứng lên, Tảo Diệp, Quất Diệp, Hạnh Diệp ở bên cạnh cùng tiến lên, sửa sang xiêm y toàn thân, Tử Hộ lại một lần nữa chỉnh sửa lại đồ trang sức trên đầu Oản Oản. Hôm nay Oản Oản vận một thân áo váy ngang ngực màu ngó sen phấn hồng, mép váy thêu ‘hoa sơn trà nở đầy núi’, thân trên mặc một kiện thâm y cổ chéo màu tím nhạt, được may phù hợp với quy chế phong hào thứ phu nhân, hoa văn mây cuốn thêu ẩn, viền bao quanh thêu hình Thú diện màu vàng nhạt. Màu sắc sang trọng, kiểu dáng đại khí, lại hiện ra vài phần khiêm tốn xa hoa. Lần này nàng vào cung chỉ thử thăm dò một chút, tạm thời vẫn chưa muốn quá phô trương lộ liễu, miễn phải ngứa mắt ai đó, lại rước thêm trắc trở.
Dẫn theo Tử Hộ ra cửa phòng, đã thấy Mạnh thị cúi đầu, trên người ăn vận một thân áo váy màu lam nhạt, áo khoác thâm y cùng màu, tuy nhìn có hơi quá mộc mạc so với ngày lễ tết nhất, nhưng trên quần áo lại điểm xuyết thêm nhiều bông hoa nho nhỏ sắc vàng, nhìn cũng sinh động náo nhiệt hơn.
“Xin thỉnh an Bảo thứ phu nhân.” Trâm cài tóc mạ vàng trên đầu sáng chói đung đưa, Mạnh lương đễ cung kính khom người hành lễ, hôm nay cũng không ngốc đến mức mà cài trâm bạc.
“Không cần đa lễ.” Cầm khăn tay, Oản Oản gật gật đầu, xoay người đi ra ngoài. Hôm nay vào cung, căn cứ theo phẩm cấp, Oản Oản chỉ có thể mang theo một cung nữ tùy thị tiến cung, mà Mạnh thị lại chỉ có thể đi một thân một mình.
Hai người phân xe ngồi, xe ngựa của Oản Oản chạy trước, hiện tại thời gian còn sớm, Oản Oản dựa vào vách xe ngựa, trên đầu nào vàng nào ngọc lấp lánh đong đưa, không nỡ dừng lại. Đành phải kéo rèm cửa sổ ra, nhàm chán nhìn dòng người thưa thớt trên đường lớn. Lúc này đang chạy trên đường giành cho hoàng gia, dĩ nhiên sẽ không có người nào, đừng nói gì đến tiểu thương buôn bán tụ tập.
Xe ngựa đang lăn bánh, bỗng từ phía sau có một cỗ xe ngựa vọt lên, ngay cả hô lên một tiếng lưu ý cũng không, trực tiếp ép xe ngựa của Oản Oản qua một bên, khiến Oản Oản đang mở cửa sổ ngóng ra ngoài sợ hết hồn, cũng may phu xe trong phủ là người lão luyện do Tình Khuynh cố ý an bài, không xảy ra sự cố gì, chỉ là một hồi sợ hãi mà thôi.
“Đi hỏi thử xem, là xe ngựa nhà ai.” Oản Oản vỗ ngực, lửa giận trong lòng dần bốc lên.
Tử Hộ dạ một tiếng, vội ra ngoài hỏi thăm, nói vài câu với phu xe, quay lại đáp: “Là nữ quyến của nhà Tiền Đình Úy.”
“Tiền Đình Úy?” Oản Oản chau mày, một chức quan quản hình pháp mà cũng có thể phách lối kiêu ngạo như vậy sao? Nói thế nào xe ngựa của nàng cũng mang huy hiệu của hoàng gia.
“Phu nhân, hiện nay mẹ đẻ của Lục hoàng tử mang họ Tiền, là đích nữ của Tiền Đình Úy.” Tử Hộ biết Oản Oản nhất thời không nghĩ ra chuyện liên quan đến trong cung, liền lập tức nhắc nhở.
Tay Oản Oản vô thức sờ lên vân gỗ của khung cửa, nhìn đám bụi giăng mù mịt trên đường, lành lạnh nói: “Cùng lắm chỉ là một Lương nhân thôi… quả nhiên có con trai liền không còn tầm thường, nghe nói nàng ta còn là biểu muội của Hoàng hậu?”
Tử Hộ không hề nghĩ ngợi trả lời: “Đúng vậy ạ, giống như lúc trước nguyên bản Chu thị của Hoàng hậu muốn đề bạt Hàn gia, kết quả cũng hợp sức đánh đổ được Doãn gia, nhưng cũng vì thế mà nuôi Hàn gia lớn mạnh, sau đó mới đưa Tiền thị có quan hệ thông gia vào cung, bằng không với bản lĩnh của Tiền Đình Úy, làm sao lên được vị trí này.”
“Ừm…” Oản Oản bỗng nhiên nở nụ cười, ánh mắt không có tiêu cự nhìn về phía xa xa nói: “Cũng không biết, lần này liệu Hoàng hậu có nhìn lầm người nữa không đây!”
Tử Hộ cũng cười, ở trong cung, có lẽ không có con trai thì còn có thể trung thành kiên trì một lòng, nhưng nếu có con trai, mà lại còn dưới tình huống con trai trưởng của Hoàng hậu đã chết, thật đúng là khó nói.
Xe ngựa lại chạy một đoạn, rồi dần dần ngừng lại, thị vệ đi theo đoàn xe xuống ngựa, từ trong lòng lấy ra lệnh bài đi về hướng cửa cung, sau khi thị vệ đứng gác trước cửa cung cẩn thận xem một lát, mới ôm quyền lui về phía sau, thị vệ Oản Oản mang theo đến cũng đáp lễ một cái, liền xoay người lên ngựa, mang theo đoàn xe của Oản Oản tiến vào hoàng thành.
Không bao lâu sau, xe ngựa lại ngừng, Oản Oản nghe thấy thủ lĩnh thị vệ ở ngoài xe đáp lời, nói là phía trước chính là nội cung, bọn họ không tiện đi theo vào, đành phải chờ ở đây. Oản Oản bảo Tử Hộ đi ra ngoài, dặn dò mọi người ổn thỏa xong, lúc này mới xoay người lên xe ngựa, thẳng hướng chạy vào nội cung.
“Phu nhân, đến phía trước là cần phải đi bộ rồi.” Lần này đi theo cũng có vài tiểu thái giám, nhưng thân phận không cao, bọn họ cũng chỉ có thể chờ ở trong này, sẽ có người tiếp đãi.
Oản Oản vịn tay Tử Hộ, chậm rãi bước xuống xe, tiểu thái giám đi theo cạnh xe vội cúi mình hành lễ, ngay sau đó, Mạnh thị cũng từ trên xe bước xuống, đi theo phía sau Oản Oản.
“Vậy thì đi thôi.” Oản Oản chỉnh trang y phục xong xuôi, hai mắt kiên định, có hơi ngửa đầu nhìn về những mái ngói lưu ly của lầu các dưới ánh mặt trời, tỏa ra ánh sáng chói mắt, cùng với cung điện ung dung trang nghiêm. Nơi đây… sẽ là bước đường đầu tiên của nàng.

back top