Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 54: Dục vọng!

 

Viên Cổn Cổn quay mặt, quỳ gối trên đất, vươn tay ấn lên đầu vai của anh, sờ soạng huyệt vị từ trên cổ đến bả vai rồi đến lưng của anh, nghiêm túc mát xa cho anh.

 

Không biết qua bao lâu, Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói "Được rồi."

 

Viên Cổn Cổn rụt tay về nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy mình cũng sắp bị ngạt thở rồi.

 

Hắc Viêm Triệt từ trong bồn tắm đứng dậy, đi ra ngoài dùng khăn tắm lau chùi thân thể, lưu loát mặc áo ngủ vào, kéo Viên Cổn Cổn ngồi lỳ trên đất lên, nhìn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô, nhàn nhạt nói "Muốn tôi tắm cho em không?"

 

Viên Cổn Cổn sửng sốt, đầu lắc như người cắn thuốc*.

 

*cắn thuốc : uống thuốc có chất kích thích.

 

"Em khẳng định?" Hắc Viêm Triệt kìm chặt đầu của cô, kề sát mặt cô.

 

Viên Cổn Cổn nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng lớn trước mắt, tim đập phịch phịch, giống như sắp nhảy ra từ trong cổ họng vậy.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn nét mặt của cô, buông cô ra xoay người đi ra khỏi phòng tắm, để lại Viên Cổn Cổn hai chân tê liệt ngu ngơ ngồi sững ở trên mặt đất, đưa tay đè ngực trái của mình lại, muốn để nhịp tim đập trở lại tốc độ bình thường.

 

Hắc Viêm Triệt tựa vào đầu giường xem TV, nhớ tới nét mặt hồng hồng của cô, không khỏi giật giật khóe miệng.

 

Một lúc sau, Viên Cổn Cổn cúi đầu từ trong phòng tắm đi ra, nhanh chóng bước lại trước tủ quần áo, luống cuống tay chân lấy váy ngủ và quần lót, xoay người vội vội vàng vàng đi vào phòng tắm, kết quả ‘Bịch’ một tiếng, người nào đó đâm vào tường một cái thật lộng lẫy và đẹp đẽ.

 

"A. . . . . ." Viên Cổn Cổn bị đau kêu một tiếng, cảm thấy hơi chóng mặt, ngồi xổm xuống sờ sờ đầu của mình, nước mắt tự nhiên mà rơi xuống, đau quá. . . . . .

 

Hắc Viêm Triệt đứng dậy muốn chạy tới chỗ cô, nhưng Viên Cổn Cổn vừa nghe thấy anh có tiếng động, bất chấp đau đớn vội vàng ôm quần áo trên tay cúi đầu vọt vào phòng tắm.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn bóng lưng rối loạn của cô, cười ra tiếng, thật sự là một cơm nắm thú vị.

 

1 tiếng đồng hồ trôi qua, Viên Cổn Cổn chưa ra.

 

2 tiếng đồng hồ trôi qua, , Viên Cổn Cổn vẫn chưa ra.

 

3 tiếng đồng hồ trôi qua, Hắc Viêm Triệt đi vào.

 

Viên Cổn Cổn ngồi ở bên cạnh bồn tắm, không biết đang suy nghĩ cái gì, Hắc Viêm Triệt cau mày đi qua kéo cô đứng lên lạnh giọng nói "Em định ngủ ở đây?"

 

Edit : babynhox (Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn)

 

Viên Cổn Cổn liền giật mình, sau khi phản ứng kịp thì lắc lắc đầu.

 

Hắc Viêm Triệt ôm lấy cô đi ra phòng tắm, ném cô lên trên giường lớn thật mạnh, khiến cho cô kêu đau "Đau quá. . . . . ."

 

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, nằm lên giường ôm cô vào trong ngực, hôn môi của cô.

 

"Ưm. . . . . ." Viên Cổn Cổn phát ra tiếng than rất nhỏ, vươn tay để hờ ở trên ngực cả anh.

 

Nụ hôn bá đạo của anh cuốn sạch thần kinh yếu ớt của cô, nhanh chóng rơi vào trạng thái mơ màng, chỉ có thể mặc cho anh công thành chiếm đất.

 

Hắc Viêm Triệt bị tiếng rên mềm mại vô ý của cô kích thích, vươn tay xoa nhẹ da thịt trơn bóng mềm mại của cô, cảm giác nóng rực dưới người làm cho anh hơi nôn nóng.

 

"A. . . . . ." Đôi mắt mờ mịt của Viên Cổn Cổn khép hờ, rên nhẹ ra tiếng.

 

Hắc Viêm Triệt buông môi cô ra, bắt đầu tàn sát bừa bãi ở trên cổ của cô.

 

"Đừng. . . . . . Thiếu gia." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng lẩm bẩm, trong mắt to xinh đẹp chưa đựng sợ hãi không biết phải làm sao.

 

Hắc Viêm Triệt không để ý đến cô, bàn tay càng tiến sâu vào váy ngủ của cô hơn, chậm rãi xoa nhẹ từ bụng đến nơi mềm mại, nhẹ nhàng vuốt ve .

 

"A. . . . . . Ừm . . . . . Đừng. . . . . . Đừng . . . . . Thiếu gia." Viên Cổn Cổn cảm thấy toàn thân tê dại, thân thể thay đổi giống như không phải là cô vậy, lắc lắc đầu, vươn tay chống đẩy Hắc Viêm Triệt trên người mình.

 

Hắc Viêm Triệt không vui nhìn cô, con ngươi màu tím nhạt bị tình dục bao phủ vô cùng mê người.

 

"Đừng. . . . . . Đừng như vậy." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng cầu xin , trong mắt đã nổi lên hơi nước.

 

"Câm miệng." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói, không hài lòng từ trong miệng phun ra câu từ chối.

 

Viên Cổn Cổn cắn môi dưới, nước mắt ở trong hốc mắt xoay chuyển.

 

Hắc Viêm Triệt lưu loát cởi bỏ nút áo trước ngực cô, vì thế, hai bầu ngực có hình dáng hoàn mĩ, no đủ vểnh cao cứ như vậy mà chiếu vào trong mắt anh.

 

Viên Cổn Cổn giãy dụa muốn che lại, lại bị anh kìm chặt hai tay giơ lên trên cao không cách nào nhúc nhích.

 

Hắc Viêm Triệt thở gấp, lớn như vậy nhưng lần đầu tiên có dục vọng mãnh liệt như vậy, mãnh liệt đến đau đớn.

 

"Hu hu. . . . . . Đừng. . . . . ." Cả người Viên Cổn Cổn cứng ngắc nhỏ giọng nói, mang theo tiếng khóc nức nở.

 

Hắc Viêm Triệt ngoảnh mặt làm ngơ, vuốt ve nơi mềm mại của cô, cúi đầu hôn lên.

 

"Ừm. . . . . ." Viên Cổn Cổn đỏ mặt rên rĩ ra tiếng, cô không muốn. . . . . . Nhưng mà không kiềm chế được, rất kỳ lạ, cô không muốn như vậy.

 

Hắc Viêm Triệt say sưa vỗ về chơi đùa thân thể của cô, mãi đến lúc nghe được tiếng khóc của cô mới cứng ngắc ngẩng đầu nhìn cô.

 

"Tôi không muốn. . . . . . Hu hu. . . . . . Tôi không muốn như vậy, thiếu gia. . . . . ." Viên Cổn Cổn khóc nói, bộ dáng điềm đạm đáng yêu làm cho Hắc Viêm Triệt đau lòng, nửa người dưới cũng càng đau hơn.

 

Edit : babynhox (Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn)

 

Đột nhiên Hắc Viêm Triệt đứng dậy, cáu kỉnh đấm vào tường, lạnh giọng nói "Câm miệng, ngủ!." Nói xong xoay người đi vào phòng tắm, ‘phanh’ một tiếng đóng cửa lại, Viên Cổn Cổn liền giật mình, nắm chăn mỏng lên che đậy thân thể của mình, ngồi dậy nhìn cánh cửa phòng tắm đến uất ức, anh tức giận. . . . . . Nhưng mà mẹ từng nói, không phải hai người yêu nhau thì không thể làm chuyện này. Xoa xoa nước mắt, cài lại nút váy ngủ, đứng dậy đi ra phòng.

 

Hắc Viêm Triệt ‘dập tắt ’ dục vọng của mình, mở cửa lại phát hiện không thấy cơm nắm trên giường đâu, mắng nhỏ một tiếng, đi tới phòng của cô.

 

Viên Cổn Cổn nằm trên giường lớn màu hồng, nhớ tới chuyện vừa rồi anh làm với cô, mặt đỏ không bình thường, sờ sờ cổ của mình, trên đó còn có vết hồng anh để lại, dường như hơi thở nóng rực còn quanh quẩn quanh cô làm cho cô hơi mất hồn.

 

~~~

back top