Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 55: Lăn xuống đi!

"Viên Cổn Cổn!"

 

Một tiếng rống to đã gọi hồn phách đang bay vào cõi thằng tiên của cô nhóc nào đó trở về, Viên Cổn Cổn liền giật mình, ngồi dậy nhìn vẻ mặt khó coi của Hắc Viêm Triệt.

 

"Ở đây. . . . . ." Người nào đó ngập ngừng nói.

 

"Ai cho em đi ?" Hắc Viêm Triệt không cần tốn nhiều sức đã xách cô từ trên giường lên, hung hăng véo một cái ở trên mông của cô.

 

"A. . . . . . Đừng véo, đều đã bầm tím rồi." Viên Cổn Cổn kêu đau một tiếng, ủy khuất nói.

 

"Vậy thì tiếp tục làm đến đen!" Hắc Viêm Triệt không để ý cô chống cự, tàn nhẫn tiếp tục véo một cái lại một cái ở trên mông của cô.

 

"A. . . . . . Thiếu gia, không. . . . . . A. . . . . . Tôi sai rồi thiếu gia." Viên Cổn Cổn quay tới quay lui vẫn không xoay khỏi phạm vi khống chế của anh, đành phải ôm mông nhỏ của mình ngoan ngoãn nhận sai, tuy căn bản là cô không biết cô đã làm gì đắc tội anh.

 

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, ôm lấy cô đi trở về phòng của mình.

 

Trong phòng ngủ chính.

 

Hai tay của Viên Cổn Cổn ôm cái mông luôn bị thương của mình, đứng ở bên giường đáng thương tội nghiệp nhìn Hắc Viêm Triệt năm ở trên giường.

 

"Còn chưa lên? Chờ tôi hầu hạ em?" Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói, đôi mắt tím không vui nhìn cô.

 

Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn trèo lên giường, co rút ở mép giường.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn động tác của cô. ngọn lửa không tên bốc cháy lên, rống to "Tới gần đây một chút!"

 

Viên Cổn Cổn ngẩn người, xê dịch tới.

 

Hắc Viêm Triệt mất hết kiên nhẫn kéo cô qua, kéo vào trong lòng, tức giận nói "Còn tới cạnh giường ngủ, liền đá em xuống."

 

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn mặt anh, không nói gì.

 

Hắc Viêm Triệt lườm cô một cái, tắt đèn, để cho bóng tối bao phủ bọn họ.

 

Viên Cổn Cổn hơi khẩn trương cương cứng ở trong lòng anh, im lặng.

 

Một lúc sau, Viên Cổn Cổn mở miệng nhỏ giọng hỏi." Thiếu gia. . . . . . Anh ngủ rồi sao?"

 

Không trả lời.

 

"Thiếu gia, anh. . . . . A. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhẹ nhàng kéo kéo áo ngủ của Hắc Viêm Triệt, lại bị anh véo lên mông một cái.

 

"Ngủ." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

 

Viên Cổn Cổn vươn tay muốn che cái mông của mình, lại bị anh đánh hất ra, còn quá đáng phủ tay ở bên trên không nhúc nhích.

 

"Đây là của tôi. . . . . ." Viên Cổn Cổn không vui muốn nói cái gì đó.

 

"Hả?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt phát ra một âm đơn, âm đơn này rất có sức uy hiếp.

 

"Của anh. . . . . ." Viên Cổn Cổn cúi đầu rầu rĩ nói.

 

Hắc Viêm Triệt hài lòng vỗ vỗ đầu của cô, không nói gì.

 

"Thiếu gia, tôi ngủ không được." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói.

 

Hắc Viêm Triệt không để ý cô, chỉ là ôm cô xiết chặt vào lòng hơn một chút.

 

"Thiếu gia chúng ta nói chuyện có được không?" Viên Cổn Cổn cọ xát ngực của anh theo bản năng, có chút vị làm nũng.

 

Hắc Viêm Triệt không nói gì.

 

Viên Cổn Cổn thấy anh không phản đối, bắt đầu nhỏ giọng nói "Tôi thích có người ngủ chung với tôi, còn anh thì sao thiếu gia?"

 

"Ngủ một mình." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt trả lời.

 

"Vậy vì sao muốn tôi chuyển qua đây?" Viên Cổn Cổn ngẩn người, nhỏ giọng hỏi.

 

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, không nói chuyện.

 

"Lúc nhỏ tôi thích ngủ chung với mẹ, nhưng sau khi cha tìm tôi và mẹ về thì tôi cũng rất ít có cơ hội có thể ngủ với mẹ, bởi vì cha không cho, cho nên tôi luôn lén trèo lên giường của anh Duệ ngủ, anh Duệ rất tốt, lúc còn nhỏ anh ấy kể chuyện xưa cho tôi nghe còn vỗ lưng dỗ tôi ngủ, sau này đến lúc tôi 15 tuổi, đột nhiên có một ngày anh ấy không cho tôi ngủ với anh ấy nửa, ngay cả buổi tối tôi lén trèo lên giường anh ấy, anh ấy cũng ôm tôi trở về phòng không chịu để tôi ngủ với anh ấy, sau đó. . . . . . Sao vậy thiếu gia?" Viên Cổn Cổn nói đến một nửa đột nhiên vươn tay che mắt lại, không hiểu sao đột nhiên Hắc Viêm Triệt lại bật đèn.

 

"Lăn xuống đi." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.

 

"Thiếu gia. . . . . ." Viên Cổn Cổn ngẩn người, không biết vì sao anh lại tức giận.

 

"Lăn xuống đi!" Hắc Viêm Triệt rống lớn.

 

Viên Cổn cổn liền hoảng sợ, xuống giường, nhìn anh không biết nên làm sao .

 

Hắc Viêm Triệt tắt đèn, không để ý đến cô nửa.

 

Viên Cổn Cổn đứng ở bên giường, cho đến lúc đứng mệt mỏi mới ngồi ở trên đất, ai. . . . . . Cô thật sự không hiểu,rốt cuộc là mình đã làm gì chọc giận anh rồi . . . . . .

 

Hắc Viêm Triệt lẳng lặng nhìn mỗi một hành động của cô, khả năng nhìn ban đêm làm cho anh nhường nhìn thấy rõ ràng vẻ mặt không hiểu gì của cô, từ lúc nghe hai chữ anh Duệ thì lửa giận trong lòng chưa từng giảm xuống, nhắm mắt xoay người lại, con bé ú đáng chết, cô gái ngu ngốc, khốn kiếp!

 

Không biết qua bao lâu, người trên giường còn chưa buồn ngủ, người dưới giường đã phát ra tiếng hít thở đều đều, rất rõ ràng cho thấy là đang ngủ. Hắc Viêm Triệt phiền chán mở to mắt nhìn về phía cơm nắm đang cuộn mình dựa vào tường kia, khả năng thích ứng hoàn cảnh của cô rất tốt, như vậy cũng có thể ngủ được, căn bản là không có chút hối lỗi nào, nhắm đôi mắt phụt cháy lửa lớn lại, không để ý đến cô nửa, anh vốn nghĩ chỉ cần cô hối lỗi anh liền cho cô lên giường, kết quả. . . . . . Tốt lắm, cô ngủ ở đó cả đời đi!

 

Sáng sớm, Viên Cổn Cổn cảm giác có người đá cô, mở mắt mơ màng ra, meo meo nói "Thiếu gia. . . . . . Chào buổi sáng."

 

Gương mặt Hắc Viêm Triệt lạnh lùng, không nói gì.

 

Viên Cổn Cổn duỗi thắt lưng, dụi dụi mắt, đứng dậy nhìn anh ngây ngốc .

 

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng xoay người đi vào phòng tắm, Viên Cổn Cổn gãi gãi đầu giúp anh sửa sang lại giường lớn.

 

Một lúc sau, Viên Cổn Cổn đi vào phòng tắm nhìn nhìn Hắc Viêm Triệt, cầm lấy dụng cụ rửa mặt của mình bắt đầu rửa mặt đánh răng, còn thỉnh thoảng liếc trộm Hắc Viêm Triệt đang cạo râu bên cạnh.

 

Hắc Viêm Triệt cạo râu xong chuẩn bị đi ra khỏi phòng tắm, lại bị một đôi tay nhỏ bé kéo lấy ống tay áo.

back top