Sắc Yêu Ngọt Ngào

Chương 19

Kim Hạ thấy gần đây Lục Xuyên có chút khác thường, như là sau khi ở trên Vân Mộng Sơn nắm tay cô, hành động dắt tay này như trở thành lương phẩm thiết yếu trong gia đình du lịch, ở trong phòng xem tivi cũng muốn ôm cô nắm tay cô, đến phố Vương Phủ Tỉnh ăn vặt cũng nắm tay cô, đến trước Cung Ung Hòa dâng hương cũng nắm, giống như tay cô là thuốc giải gì đó, anh không nắm lấy sẽ phát độc chết.

 

(AN: Phố Vương Phủ Tỉnh ở Bắc Kinh là một trong những phố mua sắm nổi tiếng nhất của Bắc Kinh. Phần lớn đại lộ này hạn chế xe cộ lưu thông và lúc nào cũng đầy người đi bộ, là một trong những đại lộ hiện đại và hấp dẫn nhất Trung Quốc. Vương Phủ Tỉnh là một trong 4 khu vực trung tâm của Bắc Kinh, ngoài Dashilar, Xidan và Liulichang. Nó bắt đầu từ Vương Phủ Tỉnh Nam Khẩu, nơi có Plaza phương Đông và Khách sạn Bắc Kinh. Sau đó nó hướng theo phía Bắc, đi qua Nhà sách Tân Hoa Vương Phủ Tỉnh. Cửa hàng bách hóa Bắc Kinh cũng như Nhà sách Ngoại văn Bắc Kinh trước khi kết thúc tại Sun Dong An Plaza. Vương Phủ Tỉnh là nơi có 280 thương hiệu cũ của Bắc Kinh.

 

Cung Ung Hòa là một kiến trúc cổ đại kết hợp đặc sắc các dân tộc Hán, Mãn, Mông Cổ, Tạng.Ung Hoà Cung là một trong những chùa phật giáo Tây Tạng nổi tiếng trên thế giới. Diện tích hơn 60 nghìn mét vuông, có hơn nghìn ngôi điện. Ung Hoà Cung có nhiều cổ vật và kiến trúc cổ, trong đó nổi tiếng nhất là ba cổ vật được coi là “ba tuyệt”.

 

Một tuyệt là núi năm trăm La Hán ở hậu điện Điện Pháp Luân.

 

Hai tuyệt là tượng phật Di Lạc trong Các Vạn Phúc.

 

Ba tuyệt là phật gỗ Đàn trong Lầu chiếu phật, là một bức tượng phật Thích Ca Mau Ni làm bằng đồng.

 

Ngoài “ba tuyệt ” nói trên ra, những kiến trúc và trang trí trong Ung Hoà Cung đều có đặc điểm, như Điện Pháp Luân là kiến trúc hình chữ thập, đỉnh Điện bắt chước phong cách Tây Tạng xây dựng 5 tháp mạ vàng, mang nặng đặc sắc kiến trúc dân tộc Tạng, là tinh hoa nghệ thuật văn hoá Hán Tạng; Trong Ung Hoà Cung có Bia đá, văn bia “Lạt Ma Thuyết” do hoàng đế nhà Thanh viết, ghi rõ cội nguồn của Lạt Ma giáo và chính sách của nhà Thanh đối với Lạt Ma giáo, viết bằng tiếng Hán, Mãn, Mổng Cổ và Tạng, thể hiện đoàn kết dân tộc v.v. Kể từ khi mở cửa năm 1981 đến nay, mỗi năm có hàng trăm nghìn người trong nước và nước ngoài đến Ung Hoà Cung thắp hương và thờ phật, tham quan du lịch. Hiện nay Ung Hoà Cung không những là thánh địa phật giáo, còn là bảo tạng nghệ thuật văn hoá Hán, Mãn, Mổng Cổ và Tạng.)

 

Bất quá Kim Hạ cũng không định hỏi vì sao, nhưng thật ra cô có nghĩ đến, cũng từng giả thuyết, nếu cô hỏi anh vì sao dắt tay cô, anh sẽ trả lời như thế nào, cô giả thuyết rất nhiều đáp án, chẳng qua nghĩ đi nghĩ lại, thấy bất luận là đáp án nào, hình như chẳng có ý nghĩa gì đối với cô. Cô nghĩ, chí ít dựa vào hành động của anh, thì chăc chắn anh vẫn còn cảm thấy hứng thú với cô.

 

Ngày cuối cùng của lễ Quốc Khánh, du khách dần dần thưa thớt, Lục Xuyên dẫn cô ra biển vui chơi, hai người trước đến phố đi bộ Pipe Byway , mới chậm rãi dạo đến khu quán bar.

 

Đèn rực rỡ mới lên, sau hồ nước biển nhân tạo mặt nước nhấp nhô những ngọn đèn ngược bóng, đường mòn ven hồ, đèn đêm rực rỡ.

 

Khác với ven đường các quán ăn đêm mọc lên san sát, sau biển im lặng tách biệt, đến đây, muốn uống một ly rượu pha, hoặc ngồi trong quán, nghe ca sĩ ở trong quán hát, hoặc ngồi ở bên hồ, mặc du suy nghĩ bay đi nơi đâu.

 

Cây côi sinh sống trong bê tông cốt thép, cuối cùng cũng trở thành một nơi, làm cho thời gian ngừng lại, làm cho tâm hồn được thở dốc một lát.

 

Lục Xuyên thuê con thuyền nhỏ, mang Kim Hạ đi chời hồ. Một người chèo thuyền đứng ở đuôi thuyền, đầu thuyền có bàn đàn tranh, một nghệ sĩ mặc sườn xám màu xanh lục ngồi ở đó, khúc nhạc uyển chuyển du dương từ ngón tay xanh nhạt của cô tảng ra, là khúc nhạc nổi tiếng sông xuân đêm hoa trăng.

 

Kim Hạ ghé vào mép thuyền, lẳng lặng nhìn hồ nước sâu màu lục kia, sâu không thấy đáy, mặt hồ điểm nhiều chấm nhỏ là ngọn đèn, tùy dạng bồng bềnh gợn sóng, trong lỗ tai nghe âm thanh mái chèo, còn có tiếng đàn hát của nghệ sĩ cũng đàn tranh, làm cho cô nhớ đến Chu Tự Thanh chèo thuyền ngắm cảnh trên sông Tân Hoài.

 

Lục Xuyên ngồi chếch sang một bên đối diện cô, ngắm nhìn sườn mặt điềm tĩnh của cô, hàng hiệu mua cho cô, cô cũng không có mặt, nếu đổi lại là phụ nữ trước kia của anh, đã sớm thay khó cưỡng lại. Nếu cô không hám giàu, vậy cô nguyện ý bị anh bao nuôi, là vì cái gì?

 

Trên bờ không biết từ quán bar nào, truyền đến thanh âm thanh niên, hát bài hát Bắc Kinh Bắc Kinh của Uông Phong.

 

Quán cà phê và quảng trường có ba con đường.

 

Tựa như khoảng cách từ đèn neon đến ánh trăng

 

Mọi người ở trong giãy dụa cho nhau cái ôm an ủi

 

Tìm cách theo đuổi giấc mơ sắp vỡ

 

Tôi cười ở đây

 

Tôi khóc ở đây

 

Tôi sống ở đây

 

Cũng chết ở đây

 

Tôi cầu nguyện ở đây

 

Tôi mê võng ở đây

 

Tôi tìm kiếm ở đây

 

Đã mất đi ở đây

 

Bắc Kinh, Bắc Kinh.

 

Bài hát này được Uông Phong hát lên, có loại mất mát cũng thế sự xoay vần bất đắc dĩ, nhưng người hát lúc này, nghe giọng thấy tuổi không lớn, hát lên cũng có cảm giác giấc mộng còn chưa gianh cánh, cũng đã bị hiện thực chụp lên vẻ mặt máu tươi bi ai cùng bất lực.

 

Kim Hạ không khỏi thở dài thật sâu, lúc ấy quyết định ở lại Bắc Kinh làm việc, là vì tiền lương cao hơn, cơ hội nhiều hơn, nhưng cũng như muối bỏ biển, trong vùng đất này, cô cuối cùng chẳng làm được đến đâu, không có cách nào mang ba ba và bà nội lên đây, về nhà không có công việc, lại không có phòng cho chính mình, cảm giác phiêu bạt, như không có cái phao nào.

 

Lục Xuyên thấy cô thở dài, liền ngồi vào bên người cô, bóp khuôn mặt cô, quan sát cô: “Làm sao vậy?”

 

Kim Hạ nở nụ cười yếu ớt: “Không có gì, chỉ cảm thấy ở đây người tài đông đúc, đến ca sĩ quán bar hát cũng không tồi, có thể luyện tập trở thành chuyên nghiệp.”

 

“Trước sau là do hát nhiều, ít nổi danh.” Lục Xuyên nâng cằm cô không có buôn ra, tầm mắt trĩu nặng bao phủ lên người cô, không thèm nói tiếp, cũng chỉ im lặng trầm mặc nhìn cô, cuối cùng anh cảm thấy, cô hình như có tâm sự gì đó.

 

Kim Hạ đoán không ra suy nghĩ bây giờ của anh, theo sắc mặt và đồng tử của anh, cô như thấy xuân thủy nhộn nhạo, tiếp theo tiến sát về phía anh, mặt cô chậm rãi phóng to trước mắt, không biết vì sao, cô mở to hai mắt nhìn, thân thể cứng lại, ngay cả suy nghĩ cũng đứng im, trong nháy mắt đôi môi chạm nhẹ, cô ngây người một giây, sau đó theo bản năng nhắm mắt lại, đầu thu không khí lạnh ẩm ướt, mỗi một lỗ chân lông trên người cô đều bắt đầu co lại.

 

Nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, kích nổ một thuyền ái muội, nhưng chỉ hơi lưu lại, anh liền buông cô ra, Kim Hạ chậm rãi mở mắt, đối với chuyện vừa rồi phát sinh có chút khó hiểu, mê mang nhìn anh, Lục Xuyên chỉ mỉm cười sờ sờ hai má cô, cái gì cũng không nói. Anh chỉ muốn hôn cô, cho nên hôn, còn phải có lý do gì?

 

Kim Hạ giật giật môi muốn hỏi vì sao, sau vài lần đắn đo suy nghĩ, chỉ cười nhẹ, chuyển tầm mắt, xem thuyền bên ngoài bập bềnh trôi trên hồ nước.Hôn có thể có rất nhiều lý do, cũng có thể không có lý do nào, bất luận là loại nào, với cô mà nói, đều không có ý nghĩa, cô chưa bao giờ nghĩ đến ở trong trò chơi sắc tiền này, dùng tình cảm làm tiền đặt cược, cho dù anh có đặt cược, cô cũng không thể theo.

 

Vì thế nụ hôn giữa hồ, liền như mái chèo cuộn sóng, từng có ngắn ngủi nhấp nhô, cuối cùng vẫn trở lại yên ả.

 

*

 

Trì hoãn đến bữa tối, Lục Xuyên sắp xếp văn kiện chuẩn bị về nhà, sau khi chạy xe ra khỏi cơ quan, anh nhận được một cú điện thoại, người gọi đến là Lâm Tịch, cô nói: “Chúng ta gặp nhau một lát đi.”

 

Lục Xuyên đồng ý với cô, tắt điện thoại sau đó lại gọi cho Kim Hạ: “Tối nay tôi có hẹn, em không cần chờ tôi ăn cơm.”

 

Ở phòng ăn nhà hàng cơm tây nhìn thấy Lâm Tịch, sắc mặt cô dường như không được tốt lắm, Lục Xuyên ngồi đối diện cô: “Cậu tìm mình có chuyện gì?”

 

Lân Tịch thở sâu: “Lân trước cậu đã nói, nếu mình nghĩ thông, thì gọi điện thoại cho cậu.”

 

Ngón tay Lục Xuyên ở trên mặt bàn nhẹ nhàng gõ xuống hai cái: “Cậu không phải có người trong lòng?”

 

Ánh mắt Lâm Tịch nhẹ nhàng chuyển, tiếp theo thu hồi tầm mắt, cầm tách cà phê ấm trong tay: “Mình mệt mỏi.”

 

Bồi bàn đẩy cửa tiến vào, hỏi: “Tiên sinh tiểu thư, xin hỏi có thể gọi cơm chưa?”

 

Lục Xuyên gật đầu, mở menu ra: “Cậu muốn ăn gì?”

 

Lâm Tịch không sao cả nói: “Tùy.”

 

Lục Xuyên liền tùy ý chọn vài món ăn, khép menu trả lại cho bồi bàn, sau khi cửa đóng lại, Lân Tịch hỏi: “Cậu nói sao?”

 

Lục Xuyên xoa xoa thái dương, nhớ đến Kim Hạ, lo lắng một lát, anh nói: “Cậu đã nguyện ý kết hôn, mình bên này tất nhiên không thành vấn đề.”

 

Lâm Tịch khẽ gật đầu: “Mình muốn càng nhanh càng tốt.”

 

Lục Xuyên có chút kinh ngạc: “Vì sao?”

 

Lâm Tịch giương mắt: “Hay là cậu không muốn?”

 

Ngón tay Lục Xuyên đánh có tiếu tấu trên mặt bàn, sau một lúc lâu nói: “Kết hôn cũng được, nhưng phải có thời gian chuẩn bị, cũng để cho hai bên cha mẹ có thời gian tiêu hóa.”

 

Lâm Tịch ôm tách cà phê, ngửi hơi nóng lượn lờ: “Cũng đúng, quả thật cần chuẩn bị, ít nhất trước tiên chúng phải ra mắt cha mẹ, chính thức.”

 

Lục Xuyên tỏ vẻ cùng suy nghĩ, khi ăn cơm bọn họ thảo luận cơ bản chuyện chuẩn bị cho kết hôn, như hai người máy không máu không nước mắt, đang thảo luận một hợp đồng kinh doanh. Sau khi Lục Xuyên đi xe về nhà, lúc móc chìa khóa mở cửa, anh đột nhiên nhớ đến Kim Hạ, nếu Kim Hạ biết anh kết hôn, không biết sẽ có phản ứng gì.

 

Tiếp theo lại thấy chính mình suy nghĩ nhiều, tuy rằng anh có chút thích cô, nhưng chưa đến mức vì cô mà buông tha đám hỏi chính trị của mình, huống hồ anh không biết loại thích này có thể duy trì bao lâu, cho nên chỉ có thể đì từng bươc tính từng bước.

 

Sau khi đẩy cửa ra, Kim Hạ từ phòng khách ra đón, nhận áo khoát âu phục anh cởi ra, mỉm cười: “Tôi vừa hâm nóng sữa, anh uống một ly không?”

 

Lục Xuyên ôm chầm thắt lưng cô, tự nhiên hôn một cái lên đôi môi anh hồng của cô: “Mình em uống đi, tôi đã ăn, không uống được.”

 

Kim Hạ cũng quen gần đây anh thường thường tâm huyết dâng trào, sẽ nhẹ nhàng hôn cô giống như vừa rồi, liền cười cười nói: “Vậy tôi giúp anh treo quần áo lên trước.”

 

Ở phòng ngủ treo quần áo xong, cô đi ra, Lục Xuyên đã ngồi trên sofa xem tivi, cô vào phòng bếp cầm sữa đã hâm nóng trong lòng vi sóng, tiếp theo ngồi bên người anh, im lặng một lát, cô dùng giọng nói lơ đãng: “Nghe Vương tổng nói, hạng mục nhà đất sắp đấu thầu.”

 

Cô mơ hồ thấy Lục Xuyên hình như có chút thích mình, bất luận loại thích này hình thành trên thân thể cô hay là trên chỗ nào khác, đối với cô mà nói, là chuyện tốt, cô dựa vào lúc được cưng chiều này, thăm dò một chút tin tức gián điệp từ anh.

 

Quả nhiên hỏi chuyện công việc, Lục Xuyên vẫn có chút cảnh giác: “Nghĩ gì mà nói chuyện này?”

 

Kim Hạ cố ý khẽ thở dài: “Tôi chỉ muốn biết Vương tổng cuối cũng có thể bắt được hạng mục hay không. Tiền lương tháng này đến bây giờ hắn còn chưa phát, hình như tài chính quay vòng có chút khó khăn, nếu hắn không lấy được hạng mục nhà đất, thì có nghĩa là công ty không có hạng mục, không kiếm được tiền, tôi đây có khả năng phải lo lắng chuyển công ty. Anh có biêt, công ty hắn nhỏ, không bằng công ty lớn chính quy ổn định.”

 

Lục Xuyên lo lắng một lát, dù sao anh cũng sẽ lập tức tìm Vương Minh Lãng bàn bạc, cho nên nói trước cho cô cũng không sao: “Công ty của Vương tổng các cô quả là nhỏ, tư chất còn hơi kém, cho nên nhà đất sẽ không trực tiếp cho hắn, nhưng có thể từ trong mô hình quy hoạch phát triển nơi đó phân ra một ít hạng mục khoán thầu cho hắn làm.”

 

Hạng mục xây dựng phân chia tầng tầng, lợi nhuận sẽ bị cắt thành từng đoạn từng đoạn, theo ý kiến của Lục Xuyên, trong hạng mục này công ty Vương Minh Lãng, không kiếm được đồng tiền lớn. Kim Hạ trầm mặc, đối với tương lai ổn định của cô vô cùng lo lắng.

 

Lục Xuyên ôm chầm bả vai cô: “Vương Minh Lãng làm cái gì, ngay cả tiền lương đều chưa phát?”

 

Kim Hạ nhẹ nhàng lắc đầu: “Không rõ lắm, bây giờ đất nước không cho ngân hàng cho thương nhân phát triển vay, Vương Minh Lãng cũng chỉ có thể mỗi ngày chạy ngược chạy xuôi kiếm tiền, còn phải đút lót quan hệ, phỏng chừng trong tay không đủ vốn lưu động đi. Ai, công ty nhỏ là như vậy, bước đầu gian nan, tràn đầy phiêu lưu, về sau thế nào, còn chưa nói chính xác được, chưa biết chừng ngày nào đó hắn liền cuốn gói chạy trốn.”

 

Lục Xuyên kéo khuôn mặt cô qua, khẽ vuốt nếp nhăn giữa mi của cô: “Em lo lắng cho bát cơm của mình?”

 

Kim Hạ kéo khóe miệng, bất đắc dĩ cười: “Đây là vấn đề kiếm sống, sao tôi có thể không lo lắng, nếu ở đi làm ở công ty lớn thì tốt rồi, thu nhập cao lại ổn định, có thể chuyên tâm làm chuyện của mình, còn không phải đi ra ngoài xã giao.”

 

Lục Xuyên tưởng tượng, cảm thấy cô nói có lý, cô một cô gái, nán lại ở một công ty nhỏ khó tránh khỏi phải tính luôn thâm mình vào chức vụ, sau đấu thầu, Vương Minh Lãng sẽ không còn qua lại gì với anh, chưa chắc sẽ toàn tâm toàn ý nghe enh, không biết lúc nào hắn lại mang Kim Hạ ra ngoài xã giao, có lẽ giúp cô vào công ty lớn thì tốt hơn, có người chuyện bên quan hệ xa hội, không cần nhân viên tầng dưới chót tự mình ra trận.

 

Vén tóc cô qua tai, anh ôn nhu nói: “Hai ngày nữa tôi giúp em hỏi một chút, xem có công việc thích hợp cho em làm hay không.”

 

Kim Hạ vừa uống lên ngụm sữa, nghe thấy anh nói như vậy, khóe miệng gợi lên một độ cong cực kỳ nhỏ, rất nhanh bay đi, ngẩng mặt lên khỏi miệng ly, cô nhợt nhạt cười: “Cảm ơn.” Hình như anh, nhân nhượng hơn so với trong tưởng tượng của cô, cô cố ý không chủ động yêu cầu cái gì, chính là muốn anh cho rằng, giúp cô giới thiệu công việc là chủ ý của anh.

 

Lục Xuyên xoa xoa đầu tóc cô, nhìn chằm chằm vòng bọt sữa xung quanh miệng cô, hầu kết lên xuống: “Tôi cũng sẽ không giúp không em.” Nói xong liền ôm cô vào trong ngực, chậm rãi liếm đi sữa dính bên môi cô: “Ừm, rất thơm.”

 

Kim Hạ hơi kéo ra chút khoảng cách, cúi mặt, sợ sẽ khơi mào dục vọng của anh: “Trong tủ lạnh còn, tôi đi hâm nóng giúp anh.”

 

Lục Xuyên giật lại cánh tay cô vắt ngang hai người, thuận thế áp đảo cô trên ghế sofa: “Anh lại thích ăn từ miệng em.” Nói xong lại hôn lên, mềm mềm nhẹ nhẹ, không vội không gấp, như kiên nhẫm nhấm nháp một món ăn ngon, mà từ sau khi anh phát hiện mình thích cô, hương vị của cô càng ngày càng tốt.

 

Nhận thấy tay anh đã tiến vào trong quần áo của cô, Kim Hạ kìm lại bả vai anh: “Chúng ta trở về phòng đi.”

 

Khí nóng phun ở gáy trắng non mịn của cô, Lục Xuyên thì thào bên tai cô: “Bảo bối nhỏ, làm ở trong này đi, anh cam đoan không có ai nhìn thấy.”

 

“Nhưng…” Kim Hạ còn muốn cò kè mặc cả, Lục Xuyên đã không cho cô cơ hội, lời nói thoáng qua đều bị bao phủ trong nụ hôn sâu nóng bỏng, mang theo hương sữa thản nhiên.

 

Sofa không thể thoải mái như giường, Kim Hạ sợ rơi xuống, theo bản năng ôm lấy bờ vai anh, Lục Xuyên hôn hai luông mềm mại trước ngực cô, mặt áp vào trong đó lại ngửi lại hít, cười nói: “Bảo bối nhỏ, em uống sữa nhiều, ngay cả trên người em đều có hương sữa.” Mùi thơm khó có thể tả này, làm cho anh không ngừng say mê.

 

Kim Hạ bị anh trêu chọc cong người lên, Lục Xuyên thuận thế dọc theo đường cong ở phần eo của cô hôn một đường đến bụng, răng nanh cắn rìa quần lót cô, chậm rãi cởi xuống. Ngọn đèn màu quất ở phòng khách chiếu lên làn da Kim Hạ, tản ra một tầng ánh ngọc lấp lánh mờ ảo, Lục Xuyên thở hổn hễn, vòng en rắn chắc chen vào giữa hai chân cô, tiếp theo kéo hai chân cô vong qua lưng mình: “Ngoan, kẹp chặt.”

 

Kim Hạ chịu đựng căng đau dưới thân, miễn cưỡng kẹp lấy thân thể anh, Lục Xuyên luật động, còn giơ tay khẽ vuốt hai gò má của cô: “Bảo bối nhỏ, sao làm nhiều lần như vậy, em vẫn thật chặt.”

 

Kim Hạ nghe vậy ngừng tầm mắt, có chút mặt đỏ tai hồng, bộ dáng ngượng ngùng làm Lục Xuyên nhìn thấy mà trong lòng rung động, cúi xuống hôn lên đôi môi cô, kìm lòng không đậu thì thào: “Bảo bối nhỏ, anh thật sự thích em.”

 

Anh thật sự thích em.

 

Một câu nửa thật nửa giả, lướt qua lỗ tai Kim Hạ, tiếp theo đánh vang bao phủ toàn bộ tứ chi, cùng tiếng ngâm đứt quãng của mình. Bất quá chỉ là chút hư tình giả ý, ai lại hy vọng xa vời trong đó bào ra một chút thật tình?

back top