Thú Phi

Chương 109: Ma đao Nam Vực

 

Vân Khinh cảm thấy sợ hãi trong lòng, tay ôm lấy phần eo của Độc Cô Tuyệt, theo bản năng dùng hết sức lực ôm chặt thắt lưng hắn.

 

Keng! Chỉ nghe một tiếng va chạm nặng nề vang lên, Tả đô úy và tên thị vệ kia loạng choạng, hai mũi kiếm cùng đâm thẳng tới bị thanh kiếm của Độc Cô Tuyệt đẩy lui về phía sau vài bước. Ánh bạc sáng chói phát ra từ thanh nhuyễn kiếm, nó đã đặt ngang cổ họng thánh nữ Nam Man. Chỉ cần đưa lại phía trước một chút nữa, thì thánh nữ kia sẽ không tránh khỏi cảnh ngọc nát hương tan. Nhưng lúc này thanh nhuyễn kiếm đột nhiên ngừng lại, Độc Cô Tuyệt không nhìn nhưng cảm nhận được Vân Khinh chợt nắm chặt tay hắn.

 

Cái khăn che mặt màu trắng bị kiếm khí chém rách làm hai mảnh, chậm rãi rơi xuống, để lộ ra gương mặt của thánh nữ Nam Man giống Vân Khinh như đúc.

 

Có điều một người là dung mạo xinh đẹp của tuổi thanh xuân, còn một người đã bước vào trung niên.

 

Độc Cô Tuyệt chợt nhíu mày, phía sau Sở Vân và đám người Phi Lâm vừa đi đến cũng đồng loạt kinh ngạc giương mắt lên nhìn. Ánh mắt không ngừng quét qua khuôn mặt Vân Khinh và thánh nữ Nam Man, trong đó chứa đựng đầy phức tạp.

 

“Bà có ý gì?” Vân Khinh xoay người lại, nhìn thánh nữ Nam Man trầm giọng nói.

 

Thánh nữ Nam Man thấy vậy cũng không lui về phía sau, lạnh lùng nhìn lướt qua Vân Khinh, giọng nói lạnh như băng:“Muốn biết, thì mau đi theo ta!”

 

“Đừng hòng!” Khuôn mặt Độc Cô Tuyệt trở nên hung bạo, sát khí lại xuất hiện mạnh mẽ trong chớp mắt.

 

“Ngươi cho rằng Vân Khinh còn có thể an toàn sống ở Đại Tần ngươi sao?” Thánh nữ Nam Man lạnh lùng nói.

 

“Thánh nữ nói như vậy là ý gì?” Sở Vân nhướng mày trầm giọng hỏi.

 

Thánh nữ Nam Man khẽ nhếch miệng cười như có như không, một nụ cười lạnh lẽo không chút hơi ấm rồi không nói gì nữa.

 

“Vân Khinh có thể sống an toàn ở Đại Tần hay không, đây là chuyện về sau, chỉ có điều nếu bây giờ Thánh nữ các hạ không thẳng thắn, thành khẩn một chút, ta có thể khẳng định, bà sẽ không sống quá ngày mai!” Đinh Phi Tình bình thản, lạnh lùng trừng mắt nhìn thánh nữ Nam Man, giọng điệu còn lạnh hơn băng đá và vị thánh nữ kia.

 

“Nếu không tin, thánh nữ có thể thử xem, ta cam đoan sẽ làm cho người vừa lòng.” Phi Lâm cảm cây tiêu huyết ngọc trong tay khẽ buông lời. Tuy rằng ngữ điệu vô cùng cợt nhã nhưng lời nói lại ấn chứa một sự uy hiếp to lớn, chỉ cần là người thông minh đều có thể nghe ra được.

 

Thánh nữ Nam Man nghe vậy sắc mặt lại càng thêm lạnh lẽo.

 

“Thánh nữ bệ hạ, chúng ta……” Tả đô úy thấy vậy không khỏi nhìn thánh nữ Nam Man rồi lại quay sang nhìn Vân Khinh, khẽ kêu lên một tiếng.

 

“Sự kiên nhẫn của quả nhân có hạn.” Độc Cô Tuyệt cất lời, đôi mắt ẩn chứa sát khí dày đặc. Nếu không phải câu nói vừa rồi ẩn chứa nhiều điều kỳ lạ chưa giải thích hết thì hắn sớm giết người này.

 

Thánh nữ Nam Man nếu có thể trở thành vương hầu của một phương, thì dù có ngu xuẩn đến mức nào cũng nhìn thấy rõ tình thế trước mắt. Bà ta lập tức đảo mắt nhìn Vân Khinh, một lúc lâu sau mới lạnh lùng nói:“ Thánh nữ đương nhiệm của Nam Vực ta, ngươi cho là Nam Vực sẽ để ngươi lưu lạc ở bên ngoài hay sao?”

 

Chỉ một câu lạnh băng như vậy mà không khác gì sấm sét đánh giữa không trung, làm tất cả những người có mặt ở đây ngây người ra. Lúc này sắc mặt mọi người thay đổi không ngừng, kinh ngạc, rung động, đủ loại cảm xúc xuất hiện ồ ạt trên mặt.

 

Vân Khinh, là thánh nữ đương nhiệm của Nam Man, nói giỡn hay sao?

 

Vân Khinh cũng giật nảy mình, nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của thánh nữ Nam Man, hai đầu mày nhíu chặt lại.

 

“Đây chỉ là lời nói của bà, dựa vào cái gì để làm bằng chứng chứ?” Đinh Phi Tình kinh ngạc tiến lên một bước, nhìn thánh nữ Nam Man với khí thế bức người.

 

“Bằng chứng ta là dì ruột của Vân Khinh, bằng chứng là cái bớt hoa anh đào trên trán con bé, bằng chứng con bé là con gái của Tuyết Cơ, còn chưa đủ sao?!” Trong mắt thánh nữ Nam Man chợt lóe lên sự giận dữ, bà ta lạnh giọng quát lớn lên.

 

Cái bớt hoa anh đào, Vân Khinh vừa nghe đến câu này, chợt đưa tay lên sờ cái bớt trên trán theo bản năng, việc này……

 

“Thánh nữ Nam Vực ta trăm ngàn năm qua là đơn mạch độc truyền, một đời chỉ có một người duy nhất có dấu tích trên người. Người nào có thì chính là thánh nữ bệ hạ của chúng ta, huống chi người là do Tuyết Cơ bệ hạ sinh ra, càng không thể nghi ngờ.” Tả đô úy đứng ở bên cạnh thánh nữ Nam Man, khom người xuống quỳ lạy Vân Khinh, trong mắt y là sự hưng phấn, cuồng nhiệt, kích động không gì sánh nổi, giống như đang thiêu đốt.

 

Tuyết Cơ bệ hạ, Vân Khinh nghe đến cái tên này sắc mặt lộ ra vẻ kinh ngạc tột cùng. Tuyết Cơ, nếu cô không nhớ lầm thì Tuyết Cơ chính là Tuyết Vương phi, bà ấy là thánh nữ Nam Vực? Nhưng tại sao trên trán bà ấy không có cái bớt hình hoa anh đào?

 

“Đúng là ăn nói bừa bãi, ngươi cho rằng chúng ta chưa khi nào đi qua Nam Vực sao?” Phi Lâm nghe thế đột nhiên nói chen vào,“Ta chưa từng nghe nói Nam Vực có Tuyết Cơ bệ hạ, hai mươi năm qua chỉ có Tuyết Lê thánh nữ mà thôi.”

 

Độc Cô Tuyệt vừa nghe vậy thì mặt mày căng ra, càng siết chặt thanh nhuyễn kiếm trong tay.

 

Thánh nữ Nam Man kia thấy vậy, sắc mặt lạnh như băng chợt trầm sâu xuống, một lúc sau dường như đã hạ quyết tâm, chậm rãi đưa tay vuốt nhẹ qua cái trán của mình.

 

Chỉ thấy chỗ ngón tay của bà ta, cái bớt hoa anh đào đỏ tươi như được vẽ lên biến mất như vô hình. Đến khi ngón tay kia buông xuống, trên cái trán trơn bóng kia không hề thấy bóng dáng của cái bớt hoa anh đào nữa.

 

“Như thế, đã vừa lòng chưa ?”

 

Không ai nói gì, trong mắt Phi Lâm, Mộ Ải đều hiện lên sự khiếp sợ, hai ngươi nhìn nhau.

 

Giả mạo, thánh nữ thống trị một nửa thế lực của Nam Vực suốt hai mươi năm qua lại là giả mạo, nếu ở Nam Vực biết chuyện này thì sẽ chấn động đến mức nào đây?

 

Sở Vân, Mặc Ly, Mặc Ngân cũng ngây người ra, cả đám cùng trừng lớn mắt, trong đầu tự làm một phép so sánh tương tự. Nếu như Tần vương Độc Cô Tuyệt mà bọn họ tận trung, tâm phục khẩu phục, không phải thật mà là một người khác, là giả mạo, trời ơi! Bọn họ dường như có thể đoán được Nam Vực sẽ rung chuyển đến cỡ nào, phải biết rằng diện tích Nam Vực lớn gấp đôi Tần quốc, có khi còn rộng hơn nữa, nếu xảy ra bạo động như vậy…

 

Độc Cô Tuyệt, Vân Khinh nhìn nhau, Vân Khinh nắm chặt lấy cánh tay Độc Cô Tuyệt, cô có một dự cảm thật không lành, thực sự rất bất an.

 

“Mỗi triều đại Nam Vực chỉ có một vị thánh nữ, không phải là lời đồn thổi.” Tuyết Lê lạnh lùng nhìn Vân Khinh.

 

“Tuyết Vương phi là thánh nữ?” Vân Khinh trầm ngâm, hạ thấp giọng hỏi lại.

 

“Ngươi nói coi có phải không?” Tuyết Lê nhìn Vân Khinh bằng ánh mắt lạnh lẽo như trước.

 

Vân Khinh biết mình đã hỏi thừa, việc này gần như đã được nói rất rõ ràng.

 

Trầm mặc một lúc lâu, Vân Khinh nắm tay Độc Cô Tuyệt, nhìn Tuyết Lê nói với giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng mà thong thả:“Đó là chuyện của người Nam Vực các người, không liên quan đến ta. Cho dù Tuyết Vương phi là thánh nữ, cho dù ta là thánh nữ, những thứ này có thể chứng minh hay đại diện cho cái gì chứ, ta chỉ là ta mà thôi!”

 

Cô chỉ là Vân Khinh, cô không phải Tuyết Nhan, nếu là người khác có lẽ sẽ thích cái vương vị tự nhiên trên trời rơi xuống kia. Nhưng cô không thích, cô chỉ thích Độc Cô Tuyệt, chỉ cần ở lại bên cạnh hắn là đủ rồi, vương quyền bá nghiệp cô chỉ xem như cát bụi, cô không cần, cũng không muốn.

 

Độc Cô Tuyệt vẫn lặng im, lúc này nghe Vân Khinh nói như thế, khuôn mặt âm trầm của hắn chợt sáng ngời lên, hắn nắm chặt tay của Vân Khinh, khóe miệng tươi cười cực kỳ mãn nguyện.

 

“Nghe rõ chưa?” Giọng nói lạnh lùng vang lên, Độc Cô Tuyệt nhìn Tuyết Lê quát lên đầy lạnh lẽo.

 

Tuyết Lê đột nhiên nhìn thoáng qua Vân Khinh với vẻ thương tiếc, thản nhiên nói: “Thật đáng tiếc, Tuyết Cơ yêu thương đứa con gái này như vậy, bây giờ cho dù muội ấy bị chết cháy ở Nam Vực thì con gái ruột thịt của muội ấy cũng thờ ơ như vậy, được, tốt lắm!”

 

“Ngươi câm miệng, mụ ta là cái thá gì chứ, ham mê quyền thế, vứt bỏ con gái……”

 

“Ngươi câm miệng cho ta!” Độc Cô Tuyệt còn chưa nói hết câu, Tuyết Lê đột nhiên quát lớn, sát khí trên mặt Độc Cô Tuyệt lại bốc lên ngùn ngụt.

 

“Quân vương của Nam Vực ta so với phi tần của một nước nhỏ bé, rốt cuộc ai quyền thế? Ai cao quý hơn?” Tuyết Lê nổi giận tái xanh mặt mày, hung hăng trừng mắt nhìn chằm chằm Độc Cô Tuyệt.

 

Độc Cô Tuyệt nghe vậy chợt nhướng mày, nhưng không tức giận, đúng, điều này quả nhiên mâu thuẫn, Tuyết Vương phi này…

 

“Vứt bỏ con gái? Hừ! Tùy tiện vứt bỏ con gái của mình mà có thể vứt đến một nước khác? Khéo như vậy có thể làm cho công chúa nước đó nhặt được? Thiên hạ này không có chuyện ngẫu nhiên tốt đẹp như vậy đâu!”

 

Vân Khinh đột nhiên nghe những lời này, trong chợt run lên, ý nghĩa của những lời này: “Tuyết Vương phi, bà ấy …”

 

“Nếu không có ngàn vạn chọn lựa, nếu không có trăm phương ngàn kế, một bé gái sơ sinh làm sao có thể qua tay nhiều người, vượt qua ngàn dặm bị vứt bỏ đến tận Tề quốc? Nếu không phải sợ ngươi chịu khổ, vậy cần chi đặt ngươi ở trong hoàng gia? Nếu không phải sợ ngươi nổi danh dẫn tới nguy hiểm, cần chi phải đem ngươi làm con riêng của người ta. Công chúa, Đinh gia, ngươi là con gái của công chúa sinh ra, cho dù Đinh gia bọn chúng có gan trời cũng không dám ức hiếp ngươi. Bọn chúng dám không cưng chiều hết mực, ấp ủ ngươi trong lòng bàn tay hay sao?” Vẫn là giọng nói lạnh như băng nhưng lại mang đến một câu chuyện chấn động lòng người.

 

“Tuyết Cơ tự biết ngươi ở bên cạnh muội ấy không an toàn, dù sao Hàn quốc cũng quá gần Nam Vực, nên đã suy nghĩ trăm phương nghìn kế để ta phái người đưa ngươi đi. Cho dù không đoán trước được cô công chúa kia đoản mệnh, ngươi phải chịu khổ nhưng dụng tâm kia còn chưa đủ sao? Kết quả là lại rơi vào tình cảnh bị chối bỏ như thế này, thật sự là uổng phí uội ấy đã đau khổ dụng tâm vì ngươi.”

 

Lời nói lạnh như băng mà bén nhọn, như mũi kiếm đâm vào trái tim Vân Khinh, khiến cho cô tê rần cả người như muốn nghẹt thở.

 

Ánh mắt cô không ngừng lay động, vì sao Tuyết Vương phi không nói? Vì sao lại lặng im cam chịu rồi ra đi như vậy? Vì sao…

 

Trong lòng từ lâu đã không cầu mong những điều xa vời nhưng bây giờ đột nhiên lại tràn ngập niềm tin, mẹ của cô không phải vì hư vinh, không phải vì cô là con gái mà vứt bỏ cô, tất cả đều không phải.

 

Tuy đau lòng nhưng lại vô cùng vui sướng, chỉ trong chốc lát ánh sáng tuyệt diễm lan tỏa trên khuôn mặt Vân Khinh, sáng ngời làm cho người ta không dám bước lại gần để ngắm nhìn.

 

Nắm thật chặt tay Độc Cô Tuyệt, Vân Khinh ngẩng đầu nhìn Độc Cô Tuyệt, trong đôi mắt hàm chứa ánh sáng trong suốt, khóe miệng tươi cười thật rạng rỡ, giọng nói nhẹ nhàng mà vô cùng tự hào nói: “Tuyệt, ta có mẹ, ta có người mẹ ruột thịt yêu thương ta thật lòng!”

 

Độc Cô Tuyệt nhìn vào mắt Vân Khinh, đôi mắt kia thực làm cho lòng hắn đau xót, hắn nắm lại tay Vân Khinh, nhẹ nhàng cúi người hôn trên trán cô, vừa hôn vừa trầm giọng nói: “Đúng, nàng có!”

 

Nếu không phải Tuyết Lê thực sự biết nội tình bên trong, nhất định sẽ không nói như thế. Hơn nữa Mộ Ải cũng biết bí mật hoàng gia, đúng lúc để đối chất, việc này không phải là nói dối.

 

Đinh Phi Tình đứng một bên thấy vậy, bước lên vài bước đưa tay vuốt ve tóc Vân Khinh, khuôn mặt cũng tràn đầy vui sướng và dịu dàng.

 

Đám người Sở Vân, Phi Lâm, Mộ Ải, Mặc Ly, Mặc Ngân đứng bên cạnh, nhìn tình cảnh trước mắt, ai nấy cũng nở nụ cười trên môi.

 

“Mẹ con đã xảy ra chuyện gì?” Ngửa đầu lau đi giọt nước mắt trong suốt, Vân Khinh quay đầu nhìn Tuyết Lê, trong đôi mắt không phải sự lạnh lùng, mà là kiên quyết.

 

Tuyết Lê thấy vậy vẫn lạnh lùng nói:“Tuyết Cơ xóa đi cái bớt trên trán, ẩn mình trong thâm cung hai mươi năm, đủ để bảo vệ mọi chuyện, làm Vương phi của muội ấy, ta thay thế muội ấy làm thánh nữ, về cơ bản mọi người đều bình an vô sự.

 

Bây giờ bởi vì ngươi, nổi danh khắp bảy nước còn chưa đủ sao? Lại còn vang danh ra tận Nam Vực ta, cái bớt hoa anh đào, với dung nhan như thế, lại thêm tình mẫu tử ruột thịt, không quản ngàn dặm xa xôi chỉ đến để nhìn ngươi, ngươi nói xem giờ này muội ấy có chuyện gì nữa? Thánh Tông đã xuất phát, phái binh chia làm hai đường, tróc nã muội ấy và ngươi.”

 

Tuyết Lê nói đến đây khẽ nhìn Vân Khinh, thấy sắc mặt Vân Khinh biến đổi, lạnh lùng nói tiếp: “Theo thánh quy dòng họ, thánh nữ Nam Vực ta, sinh ra là người của Nam Vực thì chết phải là quỷ của Nam Vực. Bây giờ, muội ấy vứt bỏ nước nhà làm cho huyết thống bị dẫn ra ngoài. Từ nay về sau huyết thống của thánh nữ Nam Vực không còn thuần khiết nữa, tội này là tội chết.

 

Thay mận đổi đào, làm loạn hoàng tộc, tội này là tội chết.

 

Sinh hạ thánh nữ, không bẩm báo cho Nam Vực, lại lén lút đưa đi, giấu giếm không khai báo, tội này cũng là tội chết.

 

Ba tội chết chồng lại một chỗ, họa ập xuống chín đời, toàn bộ dòng tộc Tuyết thị tính cả bản thân muội ấy sẽ chịu hình phạt thiêu sống.“

 

Giọng nói lạnh như băng quanh quẩn, hai chữ tội chết làm lòng người băng giá vô cùng, ngón tay Vân Khinh cắm sâu vào lòng bàn tay, khẽ cúi đầu xuống.

 

“Cho nên, ngươi cho quả nhân xem một màn kịch hay.” Trong lúc trầm mặc, Độc Cô Tuyệt lạnh lùng nói.

 

Tuyết Lê đối mặt với Độc Cô Tuyệt, lạnh lùng nói: “Thánh nữ chính là thánh nữ, Tuyết Cơ có tội, nhưng Vân Khinh không có, ta là giả, con bé mới là thật. Nam Vực trăm ngàn năm nay tôn thánh nữ làm vương, nếu con bé ở đó thì nó chính là vua của Nam Vực ta, lời của con bé chính là thánh chỉ Nam Vực.”

 

Lời nói cứng rắn như chém đinh chặt sắt lại vô cùng khí phách.

 

“Tuyệt!” Gió núi thổi qua, Vân Khinh từ từ ngẩng đầu nhìn Độc Cô Tuyệt, cô phải đi Nam Vực, cô không thể không đi!

 

Độc Cô Tuyệt nhìn vào mắt Vân Khinh, tâm tư Vân Khinh hắn hiểu rất rõ. Đinh gia đối đãi với cô như vậy, cô còn không nỡ nhẫn tâm bỏ rơi bọn chúng, nay Tuyết Vương phi như thế, làm sao Vân Khinh có thể bỏ mặc. Hắn lập tức nhíu chặt mày, hắn sẽ không để Vân Khinh đi một mình, nhưng mà hiện nay…

 

“Ta đi một mình……”

 

Vân Khinh nói chưa nói hết câu, đột nhiên Độc Cô Tuyệt hung hăng siết tay cô. Vân Khinh hơi đau khẽ hít một hơi, cắn cắn môi nhìn Độc Cô Tuyệt, cô không muốn hắn khó xử!

 

Lúc này Tần quốc đang có Sở Tề rình rập như hổ rình mồi, nếu không có Độc Cô Tuyệt trấn giữ vì cô mà sai lầm việc nước thì cô chẳng phải là tội nhân thiên cổ của Tần quốc hay sao.

 

“Thần thấy mọi việc không chỉ có thế, Nam Vực bây giờ ngay cả thánh nữ mà còn dám đuổi giết, chỉ sợ không phải là chuyện một sớm một chiều, đừng xem tất cả mọi người như kẻ ngu ngốc.” Sở Vân vẫn trầm mặc từ nãy tới giờ, đột nhiên nói chen vào.

 

Dám đuổi giết đến tận lãnh thổ Tần quốc bọn họ, thanh danh của Vân Khinh vang dội như thế mới chỉ vài ngày mà thôi, thế lực và hành động như vậy, không thể gây dựng trong thời gian ngắn. Giả dụ như Tần vương Độc Cô Tuyệt của bọn họ là giả, nếu Độc Cô Tuyệt có nắm giữ quyền lực to lớn đến nhường nào, hay cho dù bọn họ có khiếp sợ cỡ nào cũng làm sao có được hành động nhanh nhẹn, ngoan độc và gọn gàng như vậy. Việc này ắt hẳn là bên trong Nam Vực có vấn đề.

 

Tuyết Lê nghe vậy liếc nhìn Sở Vân, trầm mặc một lúc lâu sau đó đột nhiên nhìn Độc Cô Tuyệt nói:“Chúng ta cùng nhau thỏa hiệp, nếu ngươi trợ giúp cho Vân Khinh lên ngôi, ta sẽ thuyết phục các thế lực. Từ nay về sau Nam Vực làm hậu thuẫn cho Tần quốc ngươi, cung cấp quân nhu dự bị cho Tần quốc, như thế nào?”

 

Độc Cô Tuyệt vừa nghe vậy, trên mặt chợt hiện lên sự khinh miệt. Nghe nói Nam Vực chỉ là một vùng đất hoang vắng, sỏi đá khô cằn, cái gì cũng không có, bọn chúng có thể cung cấp được gì cho Tần quốc?!

 

Đang muốn từ chối, đột nhiên giọng của Mộ Ải bí mật truyền đến bên tai.

 

“Đồng ý, Nam Vực không phải mang bộ dáng như bên ngoài đồn thổi, nơi đó đất đai vạn dặm màu mỡ, sản vật phong phú, chính là khu vực mà thánh nữ đang cai quản. Một năm thu hoạch khoảng bằng tổng thu hoạch của ba nước Tần, Hàn, Yến, là kho lúa gạo của thiên hạ. Nếu có bọn họ làm hậu thuẫn thì quân nhu dự bị của Tần quốc tuyệt đối không thiếu dù chỉ một ngày!”

 

Độc Cô Tuyệt nghe vậy, tuy sắc mặt không hề thay đổi gì nhưng trong lòng lại âm thầm kinh ngạc. Không ngờ Nam Vực lại trù phú như thế, nếu có thể làm hậu thuẫn cho cho Tần quốc thì quân lực tăng lên ít nhất cũng gấp ba lần, tạm thời phiêu lưu mạo hiểm như thế, vì cơ nghiệp vạn đời…

 

Độc Cô Tuyệt nhìn thẳng vào mắt Phi Lâm và Mộ Ải, không mấy khó khăn để nhận ra cả hai đều gật đầu.

 

Hai người kia đã đi qua rất nhiều nơi, nguồn gốc phát sinh của tin tức xuất phát từ rất nhiều con đường. Một cơ hội tốt như vậy, cho dù Sở Tề đang như hổ rình mồi thì lợi ích bên này lại càng thêm lớn, có Nam Vực tương trợ, Sở Tề cũng chẳng là gì cả.

 

Trên mặt Độc Cô Tuyệt từ từ nổi lên sắc máu đầy dữ tợn, lại ẩn giấu một sự hưng phấn. Hậu thuẫn sau lưng, không, nếu chỗ này tốt như vậy, sao chỉ có thể làm hậu thuẫn cho bọn họ. Trước kia vốn nghĩ rằng chẳng qua chỉ là một vùng sỏi đá nứt nẻ khô cằn, nhưng bây giờ lại làm một khối béo bở như thế, vậy thì tất cả……

 

“Được!” Giọng nói rõ ràng mà mạnh mẽ, Độc Cô Tuyệt vươn tay ra.

 

“Bệ hạ?” Mặc Ngân, Mặc Ly đều ngạc nhiên và sợ hãi, chỉ có Sở Vân nhìn Mộ Ải và Phi Lâm, trầm mi không nói gì.

 

“Một lời đã định!” Tuyết Lê cũng đồng lòng đưa tay vỗ ba cái với Độc Cô Tuyệt, giọng nói thanh thoát cực nhẹ, lại cực vang.

 

Độc Cô Tuyệt nhìn Tuyết Lê, ẩn sâu trong khuôn mặt chợt hiện lên sự thâm trầm. Nếu Vân Khinh lên ngôi một nửa Nam Vực chính là của Vân Khinh, cũng như là của hắn, hắn còn cần bà ta đi thuyết phục nữa sao. Ký kết giao ước này chẳng phải đồng nghĩa như vậy ư, chẳng qua là hiện tại bọn họ chưa nắm bắt được hết mọi tình huống cho nên trước mắt đành phải chịu đựng, đợi đến thời điểm…Hừ, trên thế gian này không ai dám uy hiếp hắn, mà không bị trả giá.

 

“Tuyệt, chàng……” Vân Khinh thấy vậy, tuy rằng trong lòng cảm nhận được tình cảm của Độc Cô Tuyệt nhưng cũng chợt nhíu mày lại.

 

Không đợi Vân Khinh nói hết câu, Độc Cô Tuyệt cúi đầu hôn khẽ lên môi cô. Vân Khinh đành trừng lớn mắt nhìn hắn, Độc Cô Tuyệt này.

 

“Sở Vân, chính sự trong triều ngươi cùng Mặc Tiềm, Mặc Đình thương nghị, có chuyện gì quan trọng hẳn các ngươi biết nên tìm ai, ta đi nhanh về nhanh, biết rõ nên làm như thế nào rồi chứ.” Độc Cô Tuyệt buông Vân Khinh ra, đi lên phía trước hạ lệnh cho Sở Vân, đồng thời dùng khẩu hình nói vài câu không phát ra tiếng động nào.

 

Khuôn mặt Sở Vân chợt lóe sáng, y lập tức kiềm chế xuống, chỉ trầm giọng nói: “Rõ.”

 

Rồi y lui về phía sau vài bước, đối mặt với Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt vô cùng cung kính nói: “Bệ hạ, vương hậu, đi đường cẩn thận, đi nhanh về nhanh, vi thần chờ tin tốt của bệ hạ.” Dứt lời, y quay người chỉ dẫn theo một thiết kỵ, phóng ngựa trở về kinh đô Tần quốc.

 

“Đi thôi, đi thôi, Nam Vực, chúng ta đến đây.” Tiểu Tả vẫn trầm mặc từ nãy tới giờ, lúc này không thể nhịn nổi nữa nhảy lên lưng ngựa, hô hào khắp nơi.

 

“Đi, đi xem chuyện vui nào.” Phi Lâm, phất phất tay với Mộ Ải, xoay người lên ngựa, Mộ Ải cười tủm tỉm đuổi theo.

 

Đinh Phi Tình cũng không chậm trễ, dù sao chuyện của Đinh gia cô đã sớm an bài, không cần lo lắng, hơn nữa cô thực lòng không thích người tên Tuyết Lê này. Tuy rằng nói là dì của Vân Khinh, nhưng cô cũng không thích, bởi vậy cô cảm thấy không yên lòng, nên lập tức đi ngay không chút chần chừ.

 

Độc Cô Tuyệt thấy vậy ôm chầm lấy Vân Khinh, cùng ngồi lên ngựa, Vân Khinh biết Độc Cô Tuyệt đã quyết định, thì cho dù chín con ngựa kéo không cũng thay đổi. Cô nắm chặt tay Độc Cô Tuyệt, tâm tình không nói nên lời chỉ lặng im trao qua ánh mắt.

 

Độc Cô Tuyệt thấy vậy mỉm cười, ôm Vân Khinh thật chặt vào trước ngực, nhỏ giọng mắng: “Đồ ngốc này.”

 

“Thánh nữ.” Vừa dứt lời, Tả đô úy đứng bên cạnh Tuyết Lê vội bước lên, hai tay giơ cao, vẻ mặt hết sức chân thành nhìn Vân Khinh. Trên tay của y là phượng ngâm tiêu vĩ của cô.

 

Vân Khinh thấy vậy đưa tay tiếp nhận, khẽ gật đầu với Tả đô úy. Tả đô úy kia lập tức vui mừng như điên, cả hai mắt đều đỏ bừng lên.

 

“Đi.” Độc Cô Tuyệt lạnh lùng quát một tiếng, vung roi quất ngựa, con ngựa kia liền phóng như bay. Phía sau, ba trăm thiết kỵ nãy giờ vẫn đứng yên sừng sững, đồng loạt phóng ngựa lập tức đuổi theo.

 

Áo giáp sắt chói sáng lạnh lẽo lại vô cùng sắc bén.

 

Bạch Hổ vương mang tiểu xuyên sơn giáp trên lưng, gầm lớn một tiếng chạy theo bên cạnh Vân Khinh, bốn vó tung bay, chạy nhanh như bay.

 

Nhìn đám người phía trước, chỉ có ba trăm thiết kỵ mà lại sắc bén như thế, trong mắt Tuyết Lê chợt lóe ánh nhìn lạnh lùng. Bà ta xoay người lên ngựa, gấp rút chạy về phía Nam Vực.

 

Gót sắt giẫm lên con đường núi khiến bụi đất bay mịt mù.

 

Mọi người phóng ngựa rong ruổi, mới đó mà đã một tháng trôi qua.

 

Càng tới gần phía nam, không khí càng bớt rét lạnh, trên mặt đất cỏ non xanh mơn mởn nhú lên, những cây dương liễu dọc đường cũng không còn trụi lủi khiến cho người ta có cảm giác khó chịu. Đã có những chồi non lấm tấm nhú lên khỏi thân cây, ra sức nảy mầm sinh sôi phát triển.

 

Những cơn gió rét lạnh thấu xương lùi dần về phía sau, thời tiết ngày càng ôn hòa hơn, mặt trời đỏ rực chiếu rọi ở phía chân trời, làm cho người ta có cảm giác ấm áp dào dạt, mùa xuân đang bắt đầu đến đây.

 

Vách đá thẳng đứng cao vút, nhìn lên tới tận đỉnh.

 

Những dãy núi nối tiếp nhau quanh co uốn lượn, vắt ngang giữa đất trời.

 

Con đường đi thực khó khăn, giống như muốn đi thẳng lên trời xanh, những vách núi dốc ngược, dựng thẳng đứng có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào. Trông giống hệt như một cái gương bóng loáng lại giống như lưỡi đao cắm vào trong vách núi. Đi một ngày có thể gặp mấy vách núi như vậy, treo thẳng đứng giữa núi, chỉ cần không cẩn thận trượt chân rơi xuống phía dưới, chắc chắn là thịt nát xương tan.

 

Địa thế chập chùng, nhấp nhô dốc ngược thẳng đứng, nhìn chung chưa từng thấy qua ở bảy nước..

 

Tần quốc và Nam Vực cũng không cách nhau quá xa, nếu thúc ngựa ra sức chạy, ngày đêm không nghỉ có lẽ chỉ mất khoảng mười ngày hoặc nửa tháng là có thể tới, tuyệt đối không xa đến vạn dặm. Nhưng hiện tại bọn họ đã đi hơn một tháng rồi hơn nữa những thiết kỵ của Độc Cô Tuyệt toàn là tinh anh, nếu đổi lại là người khác cho dù không cho phép thì cũng đã chùn chân mỏi gối quay về nước mất rồi.

 

“Hôm nay mới biết, núi Phỉ Thúy chẳng là gì cả, chỉ là một cái cồn đất mà thôi.” Mặc Ngân nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe miệng như co rút.

 

Mặc Ly nghe thấy thế, lấy ngón tay xoa xoa huyệt thái dương, mắt nhìn phía dưới chân, chợt rùng mình một cái, lập tức ngẩng đầu lên không dám nhìn lại. Y vội vàng kéo ngựa lại, cả người áp sát vào vách núi sau lưng thận trọng đi tiếp.

 

Dưới chân là vực sâu vạn trượng, nhìn xuống chỉ thấy phía dưới sương mù dày đặc bao quanh, sâu thẳm không nhìn thấy đáy, trên đầu là vách núi nhô ra, dữ tợn bao phủ phía trên của bọn họ. Ở giữa núi có một con đường nhỏ rộng chừng hai thước, chỉ cho phép một con ngựa đi qua.

 

Mặc Ngân, Mặc Ly, tuy rằng gan lớn nhưng lúc này đi qua con đường này, cũng không khỏi lạnh rung cả người.

 

Tuyết Lê đi tuốt đằng trước dẫn đường, Phi Lâm, Tiểu Tả, Tiểu Hữu theo sau, kế đến là Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh.

 

Độc Cô Tuyệt ôm Vân Khinh vào trước ngực, để cô ở phía trong, còn hắn thì che chắn ở bên ngoài. Đường đi như vậy, hắn chỉ liếc mắt nhìn xuống một cái đã choáng váng hết cả đầu, làm sao có thể để cho Vân Khinh đi ở bên ngoài.

 

“Tỷ tỷ, cẩn thận một chút.” Vân Khinh cảm thấy rất bình tĩnh, bởi vì bên cạnh cô có Độc Cô Tuyệt, tuy nhiên bên người tỷ tỷ không có ai nên cảm thấy lo lắng là đương nhiên.

 

“Không có việc gì, không cần lo lắng.” Đinh Phi Tình dán sát vào vách núi hít một hơi thật sâu, hướng về phía trước khẽ nói mấp máy. Trời đất ơi, Nam Vực khó đi như thế này, khó trách không có người nào tấn công bọn họ mà bọn họ cũng không đi ra ngoài tấn công ai, có thể ra khỏi chỗ này cũng bị dọa ất vía rồi.

 

“Ha ha, đi vài lần thì sẽ quen thôi, thực kích thích quá đi.” Mộ Ải đi theo phía sau Đinh Phi Tình, thấy vậy tiến lên từng bước giữ lấy bả vai Đinh Phi Tình, vui tươi hớn hở giúp Đinh Phi Tình đi phía trước, chắn ở phía bên ngoài cô.

 

Đinh Phi Tình cảm kích nhìn Mộ Ải tươi cười .

 

“Sợ gì chứ, được đi lên trời rồi đứng giữa không trung thế này, ngoại trừ Nam Vực, những nơi khác muốn tận hưởng còn không được.” Phi Lâm đi ở phía trước nghe vậy chỉ cười ha ha.

 

Chỉ thấy y nắm lấy cương ngựa, chậm rãi bước đi vô cùng nhàn nhã, gió núi thổi qua vạt áo của y, phấp phới bay lên như gợn sóng, vô cùng thong dong.

 

“Bị bệnh rồi.” Mặc Ly ngứa miệng tiếp lời, Phi Lâm lập tức cười lớn.

 

Nhưng chợt thấy giữa vách đá thẳng tắp phía trước, một vệt màu đen chậm rãi di chuyển xuyên qua giữa, mới nhìn có cảm giác vô cùng mạo hiểm.

 

“Phía trước là ổn rồi.” Tuyết Lê mở lời, chỉ tay về vị trí cách đó khoảng năm trượng. Nơi đó địa thế bằng phẳng, ngay cả khi có rất nhiều đá tảng, nhưng cũng xem như một vùng bằng phẳng.

 

Độc Cô Tuyệt ngẩng đầu lên nhìn, còn chưa kịp thở ra, đột nhiên ánh mắt sắc lạnh, lớn tiếng quát to:“Chú ý.”

 

Cùng lúc đó từ sau những tảng đá kia, những đám người xuất hiện đông nghịt, mang theo cung tên lạnh lẽo, đồng loạt nhắm vào bọn họ.

 

Người thì đang ở giữa không trung, phía trước có mai phục, phía sau không có đường lui, bên trái là vực sâu bên phải vách núi dựng đứng, không có đường lên trời cũng không có cửa xuống đất.

back top