Vương Gia Ta Biết Sai Rồi

Chương 12

Hàn Nguyệt Nguyệt nhắm mắt lại, đối với hai người đứng ở cách đó không xa nói: “Các ngươi bây giờ là thủ hạ của ta, ta hẳn sẽ không phụ bạc các ngươi, nhưng là ta cần người có năng lực, hy vọng hai người các ngươi không làm ta thất vọng. Được rồi, các ngươi lui xuống trước đi”. “Tiểu Tinh (Tư Tư) nhất định sẽ không để cho tiểu thư thất vọng”, thấy Hàn Nguyệt Nguyệt không có lên tiếng, Tiểu Tinh không thể làm gì khác hơn là mang Lục Tư Tư lui xuống.

 

Lục Tư Tư cũng là người thông minh, nàng không hỏi tới Hàn Nguyệt Nguyệt là người phương nào, cũng không điều tra, nàng chỉ cần một nơi có thể bảo vệ nàng an toàn là được rồi, là ai đối với nàng mà nói cũng không quan trọng.

 

Thấy tất cả đều đi ra ngoài, Hàn Nguyệt Nguyệt mới mở mắt. Tiểu Tinh này võ công cao, trên giang hồ rất hiểu chuyện. Lục Tư Tư này hiện tại mới vừa tiếp xúc, không thể phát hiện cái gì, nhưng mà theo nàng thấy, Lục Tư Tư tâm tư nếu so với Tiểu Tinh tinh tế hơn nhiều, nếu không tại sao ở thanh lâu hơn một năm vẫn còn một thân hoàn bích.

 

79306_chinese_girl_painting37_1

 

Xem ra tốt nhất là tính toán bước kế tiếp của kế hoạch. Đến ngân hàng tư nhân dưới cờ Vân Vương gia lấy ba vạn lượng bạc, mặc dù không phải là nhiều, nhưng mà vậy cũng đủ ý định bước đầu của nàng.

 

Nàng kiếp trước là kế toán ở một công ty, khoản này đối với nàng mà nói quả thực chỉ là một việc cỏn con. Nếu như những chuyện khác giao cho nàng xử lý, chính mình chỉ cần xem một chút sổ sách, dù có nhiều kế gian lận trên che giấu bề ngoài sổ sách đi chăng nữa cũng không thể gạt được nàng.

 

Hiện tại trước mắt ngủ một giấc, tỉnh lại rồi mới tính kế hoạch chi tiết.

 

“Tư Tư, ngươi sẽ ở gian phòng này, phòng của ta ở bên cạnh”, Tiểu Tinh đem Lục Tư Tư dẫn tới gian phòng cách phòng Hàn Nguyệt Nguyệt không xa, trong sân viện này không có những người khác, ở gần một chút, có chuyện gì cũng dễ phối hợp.

 

“Cảm ơn Tiểu Tinh cô nương”, Lục Tư Tư trừ bộ quần áo ở trên người, có đeo một chút đồ trang sức ở tay, cũng là nàng len lén giấu mang đi, nếu không đã sớm bị bà bà thu lại.

 

“Không cần tạ ơn, ngươi gọi ta là Tiểu Tinh được rồi, cũng là giúp tiểu thư làm việc, ngày sau lại chăm sóc lẫn nhau”, Tiểu Tinh bây giờ rất vui, bình thường chỉ có nàng cùng tiểu thư hai người, hiện tại có thêm một người, trong lòng mình thật cao hứng, sau này lại có thể nói chuyện nhiều một chút.

 

“Được rồi, ta vừa tới có rất nhiều chỗ không hiểu, ngươi phải chỉ dạy ta nhiều “, cũng là bởi vì Hàn Nguyệt Nguyệt còn nhỏ, Trương Tiểu Tinh bình thường cũng không nói chuyện nhiều với ai, mới vừa tới gặp một người bạn cùng lứa tuổi như mình nên cảm thấy thân thuộc hơn.

 

“Tư Tư, ngươi chớ xem thường tiểu thư, bản lãnh tiểu thư rất lớn, ban đầu ta bị kẻ thù dùng kiếm đâm xuyên qua thân thể, vậy mà tiểu thư cũng có thể đem ta cứu sống”, Trương Tiểu Tinh nhắc tới lần đó, hiện tại trong lòng cũng còn run sợ.

 

“Tiểu thư tuổi còn trẻ thế mà y thuật inh như vậy sao?”, Lục Tư Tư nghe Trương Tiểu Tinh nói như vậy, rất là kinh ngạc, nàng nhìn tiểu thư bất quá so sánh với các nàng cũng chỉ là một thiếu nữ còn nhỏ, không nghĩ tới sẽ có bản lãnh như vậy, xem ra chính mình đi theo tiểu thư hẳn là không sai.

 

“Đúng vậy a, nhưng mà tiểu thư không thích cho người ta biết y thuật của nàng, nếu không chúng ta cũng không được an tĩnh sống qua ngày, hiện ở trên giang hồ hỏi thăm tin tức tiểu thư rất nhiều”, Trương Tiểu Tinh cảm giác mình thật sự là ăn ý với chủ tử.

 

“Ra là vậy, chúng ta sống an tĩnh qua ngày vậy thật là tốt”

 

“Đúng rồi, ngươi nghỉ ngơi trước, đợi tỉnh dậy, chúng ta đi giúp ngươi mua chút ít quần áo tắm rửa”. Lục Tư Tư tiễn Trương Tiểu Tinh, nằm ở trên giường, nghĩ đến chính mình bao lâu nay không có an tâm nằm như vậy, ở Túy Hồng lâu mỗi ngày đều lo lắng, rất sợ chính mình không cẩn thận sẽ rơi vào tình cảnh vạn kiếp không trở ra được. Hiện tại nàng cũng khỏe giống như cảm giác mình đang nằm mơ.

 

“Tư Tư, ngươi thân thể quá yếu, không dễ luyện tập động tác quá khó khăn, bằng không ta dạy ngươi luyện khinh công, nếu là đánh không lại, chạy cũng tốt”, Trương Tiểu Tinh nhìn Lục Tư Tư thân thể nhu nhược, lắc đầu, dáng vẻ này không phải là người luyện võ. Nhưng mà tiểu thư gọi nàng dạy, nàng cũng không thể phản bác.

 

Sáng sớm nào Trương Tiểu Tinh cũng đều dạy Lục Tư Tư võ công, nhìn bộ dạng mỏi mệt không chịu nổi, Trương Tiểu Tinh đầu óc thật là đau xót. Tiếp tục như vậy nữa thì luyện võ cái gì a, nhanh nhẹn cũng không có, nhưng mà nàng không thể mềm lòng, bởi vì nàng biết, mình phải có năng lực bảo vệ tốt chính mình, nếu không chỉ có thể chờ bị người ta giết chết.

 

“Tiểu Tinh, ta không sao, tiếp tục nào”, Lục Tư Tư ở mỗi lần thấy Trương Tiểu Tinh thất vọng, lại bò dậy tiếp tục.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn bộ dạng hai người, lắc đầu, Tư Tư đã qua thời kỳ luyện võ tốt nhất, huống chi Tư Tư kia thân thể như vậy không thích hợp cái loại võ công nầy của Tiểu Tinh. Không có cách gì, chính mình không thể làm gì khác hơn là gọi nàng luyện tập ám khí cùng vũ hóa. Trương Tiểu Tinh khinh công mặc dù có biết, chẳng qua là đối lập với trình độ Hàn Nguyệt Nguyệt, nói trắng ra chính là khác biệt một trời trời vực. Trương Tiểu Tinh vốn là rất hâm mộ khinh công Hàn Nguyệt Nguyệt, hiện tại Hàn Nguyệt Nguyệt dạy Lục Tư Tư luyện tập, nàng tất nhiên không bỏ qua cơ hội lần này.

 

Trương Tiểu Tinh cùng Lục Tư Tư cũng không biết Hàn Nguyệt Nguyệt dạy các nàng là loạikhinh công gì, chỉ biết là rất lợi hại. Nhưng mà Hàn Nguyệt Nguyệt chỉ tính toán các nàng lúc nguy hiểm chạy nhanh một chút, cho nên chỉ đem vũ hóa cơ bản nhất khoảng một hai thành dạy bọn họ. Sau đó dạy một chút y thuật đơn giản để ngừa lúc bị thương có thể chính mình xử lý.

 

Ba năm sau…

 

“Tiểu thư, các trưởng quầy đã đến đông đủ”, Hàn Nguyệt Nguyệt nghe thấy lời Như Ngọc nói, để quyển sách trên tay xuống, đứng lên, duỗi thân người. “Biết rồi, ta lập tức qua đó”, Như Ngọc thối lui đến ngoài cửa, đợi Hàn Nguyệt Nguyệt phân phó.

 

Hai năm rưỡi trước, nàng vừa thu nhận bốn nha hoàn Như Ngọc, Như Song, Như Họa, Như Tuyết. Bốn nha hoàn này nhỏ hơn nàng một tuổi nhưng mà trí lực cũng rất tốt, có giáo dục. Như Ngọc tâm tư chặt chẽ, làm việc chu đáo, cho nên nàng đem Như Ngọc giữ ở bên người. Như Song làm ăn rất có bản lãnh, sở trường ăn nói, hơn nữa lại là người khéo đưa đẩy, Hàn Nguyệt Nguyệt đem nàng ở cạnh Tư Tư làm trợ thủ, quản lý những tửu lâu.

 

Như Họa cùng Như Tuyết là đúng song sinh, võ thuật trời phú cực cao, Hàn Nguyệt Nguyệt nhờ sư huynh Y Thường Thanh lấy kiếm phổ căn bản mang tới rồi gọi Tiểu Tinh mang theo các nàng luyện tập, người hầu bên cạnh mình võ công nên ột chút mới được. Hơn nữa nàng cũng dạy các nàng luyện tập vũ hóa, hiện tại căn bản đều ở thành thứ năm, trên giang hồ coi như là nhất đẳng khinh công.

 

Ba năm qua, Hàn Nguyệt Nguyệt dùng ba vạn lượng bạc mở ra tửu lâu tên là Thiên Hương lâu, sau đó mở ra tiệm áo quần may sẵn. Sử dụng thức ăn ở hiện đại làm chiêu bài, không nghĩ tới chỗ này được hoan nghênh như vậy, trong vòng nửa năm liên tục mở ra thêm hai quán bên trong thành. Ba năm trôi qua, hiện tại trên danh nghĩa nàng đã có mười lăm Thiên Hương lâu, mỗi nơi có một người trưởng quầy quản lý. Tư Tư cùng Như Song chịu trách nhiệm xử lý chuyện ở những tửu lâu này, nhưng mà hàng năm vào tháng mười hai, Hàn Nguyệt Nguyệt sẽ triệu tập mười lăm trưởng quầy này mang theo sổ sách đến, tiến hành huấn luyện, đem một vài kiến thức quản lý hiện đại dạy cho bọn hắn. Sau đó nàng để cho các trưởng quầy trao đổi với nhau, chính mình thì mượn cơ hội này kiểm tra sổ sách.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt cảm thấy cổ nhân phương pháp ghi chép quá mức cứng nhắc, lại phức tạp. Hàn Nguyệt Nguyệt đem hết số lượng sổ sách dùng mấy chữ ghi nhớ, chính mình lưu lại. Như vậy rất an toàn, ở thời đại này, có rất ít người có thể hiểu mấy chữ đó, cho dù sổ sách rơi vào trong tay những người khác cũng không cần lo lắng.

 

Còn tiệm đồ may sẵn, Hàn Nguyệt Nguyệt hoàn toàn là bởi vì mình không thích y phục thời đại này mà mở ra. Trong đó là y phục do chính nàng thiết kế, khắp thiên hạ độc nhất vô nhị, nhưng rất được phái nữ hoan nghênh, mỗi lần vừa ra mẫu mới đều có thể một lần mà bán sạch.

 

Do vậy nên có rất nhiều người đến muốn mua bản mẫu của nàng, nhưng mà nàng không đáp ứng. Hàn Nguyệt Nguyệt cũng không mở chi nhánh, nếu như muốn mua y phục của nàng thì phải tự mình đến đây, cho dù là hoàng thượng hay ăn mày cũng giống nhau.

 

“Như Ngọc, cái khăn che của ta mặt đâu rồi?”, nghe thấy thanh âm Hàn Nguyệt Nguyệt, Như Ngọc đi nhanh vào, “Nô tỳ để trong tủ treo quần áo, nô tỳ sẽ mang tới liền”. Hàn Nguyệt Nguyệt mỗi lần đi gặp những trưởng quầy kia đều dùng cái khăn che mặt, Hàn Nguyệt Nguyệt không dám cam đoan những người này đối với mình trung thành, chỉ cần bọn họ không quá phận, không ảnh hưởng đến việc làm ăn của tửu lâu thì Hàn Nguyệt Nguyệt cũng lười đi thăm dò.

 

Thiên Hương lâu ở Tứ phương thành là quán đứng đầu, cho nên mỗi lần Hàn Nguyệt Nguyệt đều cho gặp bọn họ ở đây, vừa thấy Hàn Nguyệt Nguyệt đi vào, các trưởng quầy tự giác ngậm miệng, bọn họ đối với nàng kính nể vô cùng. Bọn họ không phải là các ông chủ của tửu lâu có danh tiếng ở địa phương, đều là tự nguyện đến Thiên Hương lâu làm việc.

 

“Như Ngọc, đem sổ sách thu lên đây”, Hàn Nguyệt Nguyệt đến cái ghế phía trên ngồi xuống. “Dạ tiểu thư”, Như Ngọc đem mười lăm cuốn sổ thu đi lên, để vào bàn bên cạnh Hàn Nguyệt Nguyệt.

 

“Để cho các vị trưởng quầy đợi lâu”, Hàn Nguyệt Nguyệt cũng không nhìn sổ sách, hướng về phía dưới ôn nhu nói. “Chủ nhân, nếu đã tới, chúng ta lại bắt đầu thôi”, bọn họ năm ngoái được nghe Hàn Nguyệt Nguyệt chia sẻ chút kinh nghiệm quản lý, sau khi trở về phát hiện rất hữu dụng, hơn nữa quản lý tửu lâu cũng dễ dàng hơn nhiều, năm nay vừa đề xuất thì mấy ngày bọn họ đã tới rồi.

 

“Không vội, các vị đường xa mà đến, ta đây chủ nhân tại sao có thể thất lễ. Như Ngọc, đi chuẩn bị một chút điểm tâm tới đây để cho các trưởng quầy nếm thử”, Hàn Nguyệt Nguyệt chậm rãi nói.

 

“Dạ tiểu thư”, Như Ngọc theo phân phó của Hàn Nguyệt Nguyệt ỗi bàn lớn hai khay bánh. “Các vị trưởng quầy trước nếm thử điểm tâm này, đây là tiểu thư chuẩn bị riêng cho các người”, Như Ngọc nói xong, vừa lui về bên cạnh Hàn Nguyệt Nguyệt.

 

Có ít người trên mặt lộ ra vẻ không giải thích được, Hàn Nguyệt Nguyệt này rốt cuộc muốn làm cái gì, có vài người xem thường đưa tay cầm lấy bánh trên bàn bắt đầu ăn.

 

“Không tệ, bánh này ngọt mà không ngán, hơn nữa cắn vào trong miệng lập tức tan ra, còn không dính răng”, một số người đã ăn bánh từ từ đánh giá, một số xem thường nghe được trưởng quỹ khác đánh giá cũng đưa tay cầm lấy một cái nếm thử. “Khay này là bánh gì? Một chút cũng không ngọt, mùi thơm thoang thoảng, vào cửa cũng còn có thể làm cho người khác cảm thấy mùi thơm, không tệ”. Hàn Nguyệt Nguyệt cũng không nói, đợi đánh giá của bọn hắn.

 

“Chủ nhân, đây là?” một vị trưởng quầy nhìn về phía Hàn Nguyệt Nguyệt, những người khác nghe vậy cũng nhìn nàng.

 

“Hai khay bánh này là món ăn đưa ra sau khi ăn xong điểm tâm dành cho năm mới, nếu bánh các vị trưởng quầy đã hưởng qua, không biết có đề nghị gì không?”, những người phía dưới nhìn nhau, cũng không nói gì.

 

“Nếu không có gì đề nghị gì, các người đi ra gặp Chu trưởng quầy, mỗi người cầm một phần phương pháp làm bánh này trở về, hôm nay kết thúc ngang đây, sổ sách ta xem xong sẽ trả về cho các vị”, Chu trưởng quầy là trưởng quầy Thiên Hương lâu của Tứ Phương thành, cũng là tổng trưởng quầy, cho nên mỗi lần có thực đơn mới cũng thử làm ở đây trước tiên, sau đó mới đưa cho Thiên Hương lâu ở những địa phương khác.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt đem sổ sách mở ở một bên, từ từ lật nhìn. Sổ sách dầy như vậy, còn phải ký vào, không có bốn năm ngày thì e là nàng chuẩn bị không xong. Đem mấy ý tưởng cùng công việc viết xong, giao cho Như Ngọc, nhờ nàng đi huấn luyện những trưởng quầy kia, chính mình thì bớt thời gian đi qua nhìn một chút là được rồi.

 

“Tiểu thư, đã muộn, ngày mai hãy xem tiếp”, Như Ngọc đem đèn qua bàn được thắp sáng hơn một chút, Hàn Nguyệt Nguyệt gấp lại quyển sổ đặt lên trên chồng sổ, xoa bóp chân mày. “Như Song cùng Tư Tư trở lại chưa?”, tất cả trưởng quầy cũng đến, các nàng làm sao còn chưa tới.

 

“Tư Tư tỷ cùng Như Song sáng sớm ngày mai là có thể đến”, Như Ngọc giúp Hàn Nguyệt Nguyệt đem sổ sách trên bàn dọn xong. “Hử, vậy Như Họa và Như Tuyết đâu? ” mấy ngày qua đều bận rộn chuyện Thiên Hương lâu cũng không có chú ý đến mấy người bọn hắn.

 

“Tiểu Tinh tỷ mấy ngày hôm trước mang theo Như Họa, Như Tuyết không phải là thay tiểu thư đi kinh thành tặng đồ cho lão gia sao?”, Hàn Nguyệt Nguyệt gật gật đầu, “À há, bận rộn nên quên”. Hàng năm nàng đều đưa chút ít viên thuốc cùng một chút đồ tốt đối với người già đi kinh thành cho gia gia, chính mình có thời gian cũng sẽ trở về bắt mạch cho ông.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt đứng lên, Như Ngọc tiến lên giúp Hàn Nguyệt Nguyệt sửa sang y phục, đi theo phía sau nàng hướng một gian phòng đi tới.

 

“Tiểu thư, những thứ này là dược liệu mà người cầu”, Tư Tư đứng ở phía trước Hàn Nguyệt Nguyệt, vừa nói vừa có ý bảo Như Song đem dược liệu đặt lên bàn. Hàn Nguyệt Nguyệt mở ra, cầm lên nhìn một chút, ngửi ngửi. “Cực khổ cho các ngươi, đi xuống trước nghỉ ngơi đi”, “Dạ tiểu thư”, Lục Tư Tư cùng Như Song ra khỏi gian phòng Hàn Nguyệt Nguyệt, hướng gian phòng của mình đi tới, các nàng mấy ngày qua vì gấp trở về mệt chết đi được.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt đem thuốc trên bàn tách ra, đem các thứ tốt chia làm mấy phần nhỏ, những thứ thuốc này ở Dược cốc tùy ý có thể thấy được, nhưng ở bên ngoài lại rất khó tìm. Mấy năm này cũng có người tìm tới tận cửa rồi cần y, cũng là nhân vật không phải tầm thường, vậy nên Hàn Nguyệt Nguyệt ra tay cứu giúp, chỉ là không để cho bọn họ tiết lộ hành tung của mình.

 

Dần dần vào cuối năm, trưởng quầy đều đã về, cuộc sống Hàn Nguyệt Nguyệt lại trở về như cũ, mỗi ngày bào chế thuốc, luyện một chút võ công. Trước khi hết năm cũ, Tiểu Tinh và các nàng ba người đều đã trở về Tứ Phương thành.

 

Ngày hai mươi lăm, tuyết bắt đầu rơi nhẹ, hai ngày sau, trên mặt đất đã sớm tích một thành tuyết thật dầy. Hàn Nguyệt Nguyệt thích nhất tuyết rơi, đưa tay đón bông tuyết ngoài cửa sổ. “Tiểu thư, tiểu thư. Hậu viện hoa mai mở thật xinh đẹp a”, Hàn Nguyệt Nguyệt phục hồi tinh thần, thu tay, xoay người lại. Trong mấy người, Như Song tính tình hoạt bát nhất, thường làm nàng ngạc nhiên.

 

Như Song chạy lại bên cạnh Hàn Nguyệt Nguyệt, “Tiểu thư, chúng ta đi hậu viện thưởng Mai có được hay không?”, Hàn Nguyệt Nguyệt rất thích hoa mai, cho nên mới phí nhiều công sức trồng một vườn lớn hoa mai trong hậu viện, năm ngoái có thể khí trời thiếu chỉ nở ra mấy đóa hoa.

 

“Tay ngươi làm sao lạnh như thế?”, Hàn Nguyệt Nguyệt quay đầu hỏi Như Song. Mùa đông, Như Song này lại luôn ở bên ngoài chạy lui chạy tới, vậy sao không cảm thấy lạnh.

 

“Ta mới vừa rồi cùng Như Họa chơi ném tuyết, sau khi nhìn thấy hậu viện hoa mai nở mới chạy tới gọi tiểu thư cùng đi xem, Như Họa đã đi gọi Tư Tư bọn họ, để gọi Như Ngọc chuẩn bị chút gì ăn “, “Ngươi thật biết hưởng thụ”. Hàn Nguyệt Nguyệt lườm mắt nhìn Như Song một cái, Như Song thu tay lại giấu vào trong ống tay áo, thật không phải là lạnh bình thường a.

 

“Tiểu thư, người ta biết người thích hoa mai, cho nên hoa mai nở ta liền tới gọi người”, Như Song kéo dài thanh âm. Hàn Nguyệt Nguyệt đối với các nàng tựa như bằng hữu, cho nên bọn họ mới dám nói như thế. Hàn Nguyệt Nguyệt không phải là cổ nhân, tư tưởng người bình đẳng đã in sâu ở trong đầu, không thích cảm giác cao cao tại thượng này, chỉ cần là bọn họ không có làm sai đại sự gì, Hàn Nguyệt Nguyệt cũng sẽ không quản các nàng.

 

“Biết rồi đừng lôi kéo, ta tới liền bây giờ”, “Tốt “. Như Song giúp Hàn Nguyệt Nguyệt mặc áo choàng vào, đi theo phía sau Hàn Nguyệt Nguyệt. Trong hậu viện có một cái đình, là vì để thưởng Mai mà xây, Hàn Nguyệt Nguyệt đến nơi thì Tư Tư cùng mấy người bọn hắn đã chuẩn bị xong hỏa lò, điểm tâm, một bên lại nấu trà.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt đi tới một bên ngồi xuống, “Các ngươi cũng ngồi xuống đi, đứng làm che tầm mắt ta”, mấy người nhìn nhau cười nhẹ một tiếng, tiểu thư các nàng tốt nhấtkhông xem các nàng như hạ nhân, có cái gì tốt cũng sẽ nhớ tới bọn hắn.

 

“Tiểu thư, uống chén trà cho ấm thân thể”, Tư Tư đem trà ngon mới nấu rót cho Hàn Nguyệt Nguyệt. “Năm nay hoa mai nở tốt thật”, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn cả vườn hoa mai, tâm tình thật tốt. “Đúng vậy a, ta còn tưởng rằng năm nay không có ra hoa đâu”, Tiểu Tinh phụ họa theo. Bảy người ở trong đình mặc dù có chút chen chúc, nhưng vẫn là mãn nguyện ấm áp. Tuyết vẫn đang rơi…

 

“Như Họa, Như Tuyết, phong cảnh đẹp như vậy, các ngươi đi tới múa một đoạn võ trợ hứng nào”, Như Song thích nhất là náo nhiệt, ở một bên đề nghị nói. “Đúng vậy a, hai người các ngươi không phải là mới vừa luyện một loại kiếm thuật phối hợp ư, biểu diễn cho chúng ta xem thử”, Tiểu Tinh lập tức bổ sung đến.

 

“Được rồi”, Như Họa cùng Như Tuyết đi ra một đất trống cách đình không xa vung kiếm vui đùa vung lên, cảnh đẹp, mỹ nhân, cộng thêm kiếm, thật là làm cho người xem thầm ca ngợi.

 

“Chiêu thức kia của chúng ta như thế nào?”, Như Họa cùng Như Tuyết một múa xong liền lập tức chạy đến trong đình, hỏi Tiểu Tinh. Tiểu Tinh cũng coi như là sư phụ của các nàng, “Cũng được, nhưng mà quá đẹp mắt, không có uy lực”. Như Họa cùng Như Tuyết nhìn nhau cười một tiếng, cảnh trí đẹp như vậy, các nàng làm sao mà lộ ra được sát khí.

 

“Tiểu thư, ngươi đi khiêu vũ một đoạn có được hay không?”, Như Họa mới vừa ngồi xuống cùng uống trà lập tức hỏi Hàn Nguyệt Nguyệt. “Đúng vậy a, tiểu thư, chúng ta còn chưa có thấy người khiêu vũ lần nào”, mấy người ở bên cạnh thêm dầu thêm mỡ. “Tư Tư, ngươi đi đem đàn lấy tới”, Hàn Nguyệt Nguyệt còn chưa nói xong, Trương Tiểu Tinh lập tức đẩy Lục Tư Tư trở về phòng lấy đàn.

 

Dù sao vẫn chỉ là đoàn hài tử mười mấy tuổi, có ham chơi thì cũng bình thường, Hàn Nguyệt Nguyệt lắc đầu.

back top