Vương Gia Ta Biết Sai Rồi

Chương 13

Như Song, Như Họa đưa đến một cái bàn và cái ghế cho Lục Tư Tư để đàn, Hàn Nguyệt Nguyệt đi tới ở giữa bụi hoa mai, hướng về Lục Tư Tư gật đầu, ý bảo mình đã chuẩn bị xong, Lục Tư Tư đem đầu ngón tay đặt trên dây đàn, bắt đầu gảy. Lục Tư Tư gảy chính là bài « Mai hoa tam lộng », khúc nhạc này ở thời đại này không có, chẳng qua là Hàn Nguyệt Nguyệt thích nó nên dựa theo trí nhớ kiếp trước ngâm nga rồi gọi Lục Tư Tư soạn ra bản nhạc này.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt theo giai điệu đầu ngón tay Lục Tư Tư, vận dụng vũ hóa ở trong bụi hoa mai, múa tới lui, lúc lên lúc xuống. Trong đình mấy người toàn bộ trợn tròn mắt, không nghĩ tới tiểu thư khiêu vũ xinh đẹp như vậy, bông tuyết màu trắng còn đang bay xuống, vài cánh hoa đỏ rực chịu đựng không được gió tàn phá, hỗn loạn cùng bông tuyết rối rít rơi, lại thêm một bạch y nữ tử ở giữa tuyết cùng hoa chỉ có nhảy múa, thật là làm cho người khác không khỏi dịch chuyển tầm mắt, rất sợ chớp mắt một cái, cảnh sắc trước mắt sẽ lập tức biến mất.

 

huhu

 

Theo đến phần cuối giai điệu nhanh, Hàn Nguyệt Nguyệt trong miệng nhẹ nhàng đọc lên:

 

Mai hoa nhất lộng đoạn nhân tràng

 

Mai hoa nhị lộng phí tư lượng

 

Mai hoa tam lộng phong ba khởi

 

Vân yên thâm xử thủy mang mang

 

(Bài này tiêu đề “Mai hoa tam lộng” mình cũng ko rõ nghĩa là gì, search trên mạng thì đúng là có bài này thật, nghĩa là “Đùa vui với hoa mai”. Làm biếng dịch, copy lời dịch của bạn Atlanta bên diễn đàn Táo Xanh cho các bạn đọc. Hehe ^^ Bạn nào đọc trực tiếp trên blog của mình thì có thể mở bài số 5 trong list nhạc phía bên phải trang sẽ đc nghe bài đàn này)

 

MAI HOA TAM LỘNG

 

Trình bày: Khương Dục Hằng

 

Hồng trần tự hữu si tình giả

 

(Cõi trần tự có si tình vậy)

 

Mạc tiếu si tình thái si cuồng

 

(Chớ cười chuyện si tình quá cuồng si)

 

Nhược phi nhất phiên hàn triệt cốt

 

(Nếu có một lần lạnh thấu xương)

 

Ná đắc mai hoa phác tỵ hương

 

(Lúc đó sẽ ngửi được mùi hương của hoa mai)

 

Vấn thế gian tình vi hà vật

 

(Hỏi thế gian tình là vật gì)

 

Chỉ giáo nhân sinh tử tương hứa

 

(Mà dạy con người sống chết hẹn thề với nhau)

 

Khán nhân gian đa thiếu cố sự

 

(Nhìn cõi người bao chuyện nhỏ to)

 

Tối tiêu hồn mai hoa tam lộng

 

(Đùa với hoa mai là mê mẫn mất hồn nhất)

 

Tự đối thoại (Đoạn này Hàn Nguyệt Nguyệt hát nè ^^)

 

Mai hoa nhất lộng đoản nhân trường

 

(Đùa với Mai lần đầu đau lòng ta)

 

Mai hoa nhị lộng phí tư lượng

 

(Đùa với Mai lần hai suy nghĩ phí)

 

Mai hoa tam lộng phong ba khởi

 

(Đùa với Mai lần ba sóng gió nổi lên)

 

Vân yên thâm xử thủy mang mang

 

(Mây khói miên mang nước bồng bềnh)

 

Hàn Nguyệt Nguyệt đáp xuống đất, tay Lục Tư Tư cũng vậy dừng lại ở trên đàn, khúc này nàng cũng rất thích, chẳng qua là nàng gảy rất nhiều lần cũng không tìm được cái loại cảm giác này. Cho đến bây giờ mới hiểu được, nguyên do trước kia tâm tình nàng không được cảm thụ phong cảnh trước mắt như bây giờ, lại càng không được nghe bài thơ kia trong miệng Hàn Nguyệt Nguyệt.

 

Tiếng đàn vừa dứt, Hàn Nguyệt Nguyệt phát hiện phía nam có người, nhanh tay phóng ra mười mấy cây lông trâu châm, Như Họa và Như Tuyết cùng lúc đứng dậy hướng tường rào bay đi, “Là người phương nào? Dám tự ý xông vào mai hoa trang”. Mạnh Dịch Vân tránh sang một bên, Tần Minh thấy cậu chủ bỏ mặc mình, không tránh được cũng không thể làm gì khác hơn là kiên trì nhận mấy chiêu. “Cô nương, chúng ta là đến tìm Hàn cô nương, đừng hiểu lầm a”, Tần Minh thấy có cơ hội, vội vàng giải thích, trong lòng sốt ruột muốn chết, cậu chủ làm sao lại mặc kệ hắn a. Mạnh Dịch Vân để cho Tần Minh đối phó Như Họa Như Tuyết, chính mình hướng vào sân viện bay đi.

 

“Bớt nói nhảm đi, tìm tiểu thư của chúng ta tại sao không đi cửa chính lại leo tường đi vào”, Như Họa Như Tuyết không để ý tới lời Tần Minh nói, tiếp tục ra chiêu. Tần Minh thấy tránh không thoát, cũng đành phải ứng phó, nhưng lại không thể đả thương người ta. Trong lòng thật khổ a, hắn cũng không biết tại sao cậu chủ không đi cửa chính lại muốn leo tường vào, nhưng mình chỉ là thị vệ, không có quyền hỏi tới ý nghĩ chủ nhân a.

 

“Ta nói là sự thật, chúng ta thật sự là đến tìm Hàn cô nương. Cậu chủ, cậu chủ, người chờ một chút a”, Mạnh Dịch Vân không để ý tới Tần Minh kêu to. “Tham kiến Vương gia, không biết Vương gia đại giá quang lâm để Nguyệt Nguyệt tiếp đón từ xa”, vài người khác thấy có người xông đến trong viện, chuẩn bị đón nhận, lại nghe thấy lời Hàn Nguyệt Nguyệt nói, vội vàng quỳ xuống.

 

“Bổn vương không mời mà tới, quấy rầy cô nương, xin đừng trách, cô nương quá đa lễ rồi”, mấy người thấy đối phương là Vương gia liền ngẩn người, chỉ có Như Ngọc là phản ứng mau, lập tức kéo mấy người thu thập đồ trong đình.

 

“Vương gia sao lại nói như vậy, Vương gia có thể tới, Nguyệt Nguyệt cao hứng còn chưa hết”, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn chằm chằm người phía trước, ba năm chưa từng gặp lại, đột nhiên đến tìm, không biết là phúc hay họa.

 

“Ta nói chúng ta đi tìm Hàn cô nương mà, các ngươi lại còn không tin”, Tần Minh thật vất vả né Như Họa Như Tuyết chạy đến sân, thấy cậu chủ mình đang cùng Hàn Nguyệt Nguyệt nói chuyện liền quay đầu đáp lại hai nữ tử đang đuổi theo. “Tiểu thư”, Như Họa Như Tuyết thấy Hàn Nguyệt Nguyệt, mở miệng hỏi thăm.

 

“Không có chuyện gì, các ngươi đi xuống trước đi”, Như Họa Như Tuyết thấy Hàn Nguyệt Nguyệt lên tiếng, trợn mắt nhìn Tần Minh một cái đi ra. Tần Minh nhún nhún vai, ta sớm nói là tới tìm Hàn cô nương, là chính các ngươi không tin ta.

 

“Vương gia đường xa mà đến, ngồi xuống trước uống chén trà nhé”, Hàn Nguyệt Nguyệt tiến về phía đình, những người khác đã sớm đi xuống, chỉ có một mình Như Ngọc lưu lại hầu hạ. Mạnh Dịch Vân đi theo phía sau Hàn Nguyệt Nguyệt vào trong đình. Tần Minh tự nhiên cũng đi theo phía sau cậu chủ.

 

“Vương gia, mời ngồi nếm thử trà hoa mai”, Như Ngọc bưng lên bên cạnh bình trà được giữ ấm, Hàn Nguyệt Nguyệt rót cho Mạnh Dịch Vân một chén. Mạnh Dịch Vân nâng chung trà lên, nhẹ nhàng nếm thử một chút. “Không tệ, không nghĩ tới Hàn cô nương còn có trà nghệ như thế”. Hàn Nguyệt Nguyệt cười cười, “Để cho Vương gia chê cười, Nguyệt Nguyệt là người vụng về, những thứ này là do mấy nô tỳ của ta đặc biệt nấu dành cho việc thưởng mai, không nghĩ tới còn có thể vừa miệng Vương gia”.

 

Mạnh Dịch Vân đặt chén trà xuống, nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt, “Hàn cô nương khiêm nhường, không nghĩ tới cô nương là người yêu mai, cảnh sắc như vậy cộng thêm trà hoa mai này, cô nương thật là biết hưởng thụ”, Mạnh Dịch Vân nhìn về hoa mai trong viện, trên mặt hiện không ra là vẻ mặt gì, vừa rồi thấy nàng ở múa ở trong bụi mai đẹp như vậy lại làm nhớ tới nàng cái lần tuyết trên núi kia. Ba năm không gặp, năm đó cảm thấy nàng chỉ là một hài tử, không ngờ ba năm sau nàng lại trở nên xinh đẹp như vậy.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt theo tầm mắt Mạnh Dịch Vân nhìn lại, chỉ thấy mấy nhánh mai bị tuyết lấp, phía trên lại nở ra mấy đóa hoa, nàng thích hoa mai vì nó rất kiên cường, chỉ cần có một chút hy vọng, nó cũng sẽ nhất định nắm bắt, quả thật không sai, ở trong đống tuyết mà vẫn nghênh ngang một mình nở hoa. “Nguyệt Nguyệt là một người rảnh rỗi nên mới có thể đùa vui với những thứ này”, Hàn Nguyệt Nguyệt thu hồi tầm mắt, nhìn về phía bình trà trên bàn.

 

“Vương gia đường xa mà đến, hẳn cũng không phải là đặc biệt đến thưởng mai nhỉ”, Mạnh Dịch Vân nghe thấy lời Hàn Nguyệt Nguyệt nói, quay đầu nhìn về phía nàng. “Hàn cô nương tuệ trí hơn người, cũng là Bổn vương ngu muội”, Hàn Nguyệt Nguyệt thấy Mạnh Dịch Vân không nói tiếp, quay đầu đối với Như Ngọc bên cạnh nói: “Như Ngọc, trước mang vị công tử này đi xuống đi”, Hàn Nguyệt Nguyệt nói đến công tử, tất nhiên là Tần Minh phía sau Mạnh Dịch Vân. “Dạ tiểu thư, công tử mời theo Như Ngọc”, Tần Minh nhìn về phía Mạnh Dịch Vân, thấy Mạnh Dịch Vân hướng hắn gật đầu mới theo phía sau Như Ngọc rời đi.

 

“Thật vậy không phải là chuyện gì quan trọng, chẳng qua là Bổn vương nửa năm trước từng trúng qua một loại độc tên là hắc sát xà độc, lúc ấy đã kịp thời dùng nội lực bức ra, sau đó không có gì đáng ngại. Nhưng không biết tại sao lúc này phát hiện nội lực tan rã, lòng bàn tay bắt đầu xuất hiện một kinh mạch màu đen, càng dùng nội lực thì kinh mạch lại lan tràn lên phía trên tốc độ càng nhanh, không có cách nào khác là tới nhờ cậy cô nương”. Nói xong, Mạnh Dịch Vân lại đưa lòng bàn tay cho Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn. Hàn Nguyệt Nguyệt chỉ thấy lòng bàn tay Mạnh Dịch Vân có một đường màu đen chạy lên cánh tay.

 

“Kính xin Vương gia đem tay bỏ lên trên bàn, Nguyệt Nguyệt xem mạch một chút”, Mạnh Dịch Vân đem tay đặt trên bàn, Hàn Nguyệt Nguyệt đưa tay bắt lên mạch đập Mạnh Dịch Vân. “Vương gia yên tâm, không có gì đáng ngại, có thể là độc tố không được thanh lọc hết nên hiện tại bắt đầu phát tác mà thôi”, Hàn Nguyệt Nguyệt hướng Mạnh Dịch Vân cười một tiếng, ý bảo hắn không cần lo lắng.

 

“Làm phiền Hàn cô nương”, Mạnh Dịch Vân đem tay để xuống. Hàn Nguyệt Nguyệt thu tay lại, chậm rãi nói: “Độc này giải ra phải mất mấy ngày, hai ngày nữa là giao thừa, Vương gia phải quay trở lại kinh thành… Vậy trước dùng dược áp chế một chút, đợi Vương gia hết bận chuyện trong kinh rồi trở về giải độc có được không?”. Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn Mạnh Dịch Vân hỏi, lúc này Vương phủ hẳn là rất bận rộn.

 

“Cũng tốt, chờ ta hết bận chuyện trong kinh rồi trở về tìm cô nương”. Nhận được trả lời của Mạnh Dịch Vân, Hàn Nguyệt Nguyệt rót thêm trà cho Mạnh Dịch Vân, “Vậy làm phiền Vương gia tới phòng khách chờ một chút, ta kêu người đi lấy thuốc tới”, thấy Hàn Nguyệt Nguyệt phải đứng dậy, Mạnh Dịch Vân đặt chén trà xuống, cùng Hàn Nguyệt Nguyệt hướng đến phòng khách.

 

Đi tới phòng khách, Như Ngọc sớm đã chuẩn bị xong thức ăn chờ Hàn Nguyệt Nguyệt và Mạnh Dịch Vân đến. “Vương gia, ngồi xuống trước ăn bữa cơm nhạt, rồi lại lên đường đi, thời gian vội vàng, chuẩn bị không chu toàn, mong rằng Vương gia không chê”, Hàn Nguyệt Nguyệt đi tới trước bàn cơm, phân phó Như Ngọc đến gian phòng nàng lấy thuốc, một bên chiêu đãi Mạnh Dịch Vân.

 

“Sao lại vậy, ta làm phiền cô nương mới đúng”. Đợi Mạnh Dịch Vân ngồi xuống, Hàn Nguyệt Nguyệt mới đi đến ngồi đối diện.

 

chinese_ancient_girl3

 

Đưa Mạnh Dịch Vân đi, Hàn Nguyệt Nguyệt mới trở về phòng nghỉ ngơi, tiếp đại nhân vật thật đúng là mệt, nói chuyện cũng phải vẻ nho nhã, xem ra sau này hay là đóng kín cửa sinh hoạt, tránh ứng phó những người này, ai ~ nhưng mà người ta không mời mà tới, mình cũng không dám ngăn người đó ở ngoài a, người ta có quyền thế, mình đắc tội cũng không được.

 

“Tiểu thư hay là trước ngâm tắm nước nóng, gạt bỏ cái lạnh đi, người ở trong sân thời gian dài như vậy, cũng đóng băng rồi”, Như Ngọc thấy Hàn Nguyệt Nguyệt nằm lỳ ở trên giường, liền đi qua nhắc nhở nếu không tiểu thư đi ngủ mất, nàng rất bội phục Hàn Nguyệt Nguyệt, chạm gối liền ngủ ngay.

 

“Được rồi”, Hàn Nguyệt Nguyệt bò đứng dậy, hướng vào phía trong nơi nàng thường ngâm tắm.

 

Đến ngày ba mươi, Hàn Nguyệt Nguyệt dùng giấy hồng bọc mấy bao tiền lì xì, trong mỗi bao có nhét hai mảnh kim diệp, là cho Tiểu Tinh và các nàng ấy làm tiền lì xì. Hàn Nguyệt Nguyệt hiện tại ở một thôn trang ngoài thành Tứ Phương, ba năm trước đây nàng đã mua nó. Chẳng qua là sau khi có tiền, đem đất xung quanh bán đi, làm lớn ra gấp ba, đặt tên là hoa mai trang. Trong trang trừ bảy người nàng ra, còn có hai ma ma bốn mươi mấy tuổi, đặc biệt chịu trách nhiệm chuyện bếp núc, và ba tiểu nha hoàn, chịu trách nhiệm chuyện vặt.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt đặc biệt sắp xếp một cái tiểu viện cho nàng ở với Tiểu Tinh, Tư Tư, bốn nàng kia cùng ở tại một cái sân, còn có mấy gian phòng khách.

 

Chiếm diện tích cũng chưa tới một nửa, phía sau tất cả đều là đất trống, cho nên Hàn Nguyệt Nguyệt mới ở phía sau trồng một vườn mai.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt không thiên vị, cả hai người làm ở phòng bếp cùng ba tiểu nha đầu cũng được một mảnh kim diệp, coi như là bù đắp cho các nàng cực khổ một năm. Gói kỹ để một bên, đến lúc ăn cơm tất niên mới phát cho các nàng.

 

“Tiểu thư, sủi cảo ngon lắm, người có muốn cùng nhau gói hay không a”, Như Ngọc đi vào thấy Hàn Nguyệt Nguyệt bao bao tiền lì xì, liền nói. “Được, ta lập tức tới”, Hàn Nguyệt Nguyệt đem bao tiền lì xì cất kỹ, đi theo Như Ngọc đến phòng bếp.

 

Chớp mắt cái đã đến mồng sáu, Hàn Nguyệt Nguyệt vừa cho trưởng quầy Thiên Hương lâu đưa đi một phần dược thiện, làm chiêu bài năm nay. Như Tuyết và Như Họa mỗi ngày đều cùng Tiểu Tinh tại hậu viện luyện võ, Lục Tư Tư và Như Song lại phải bắt đầu xử lý chuyện ở các Thiên Hương lâu, còn dư lại cũng chỉ là Như Ngọc mỗi ngày đi theo phía sau Hàn Nguyệt Nguyệt.

 

“Tiểu thư, bây giờ hoa mai vẫn rơi”, Như Ngọc nhìn cánh hoa rụng đầy đất trước mắt, ai thán nói. Mấy ngày hôm trước trông rất sống động, mới mấy ngày, lại bắt đầu rối rít rơi xuống.

 

“Đúng vậy a, cũng đã rơi xuống”, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn vườn mai trước mắt. “Như Ngọc, ngươi đi cầm cái rổ tới đây, đem những cánh hoa tốt nhặt vào phơi khô, sau này còn có thể dùng để pha trà uống”, Hàn Nguyệt Nguyệt quay đầu đối với Như Ngọc phân phó sau đó bước đến những cánh hoa rơi trên mặt đất kia. Hoa nở hoa tàn, đến nơi đến chốn, đây mới là lẽ thường thế gian, có gì đáng tiếc, sang năm nở hoa, lại đến xem cũng được

 

Cổ đại mười sáu tuổi là có thể lập gia đình, hơn hai mươi tuổi là nữ thừa, Hàn Nguyệt Nguyệt gục ở trên thư án, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, “Như Ngọc, ngươi nói có phải ta già rồi hay không?”. Như Ngọc vốn là ngồi ở phía sau Hàn Nguyệt Nguyệt, đột nhiên đối với lời nói đó có chút phản ứng không kịp, “Tiểu thư?”, nhìn về Hàn Nguyệt Nguyệt, mà Hàn Nguyệt Nguyệt lại ngắm nhìn phía ngoài.

 

“Bình thường một cô gái mười lăm tuổi đỗ đạt, mười sáu tuổi lập gia đình, qua một năm rưỡi nữa, các ngươi cũng phải xuất giá rồi”, Như Ngọc không nghĩ tới tiểu thư sẽ nói những thứ này, các nàng đi theo tiểu thư lâu như vậy tới nay, sẽ không nghĩ tới chuyện lập gia đình, chỉ muốn hầu hạ Hàn Nguyệt Nguyệt cả đời.

 

“Tiểu thư nói sao lại nói như vậy, có thể đi theo tiểu thư là phúc phận của mấy người chúng ta, sao còn có thể đi muốn những thứ này. Hơn nữa, Tư Tư tỷ cùng Tiểu Tinh tỷ qua hết năm là ngoài hai mươi tuổi, hẳn tiểu thư mới nên là quan tâm hai nàng.

 

“Đúng vậy a, Tiểu Tinh và Tư Tư không gả sẽ thành gái lỡ thì, cũng là ta suy nghĩ không chu toàn, làm trễ nãi các nàng, các nàng quay về ta sẽ nói chuyện một chút mới được”, Hàn Nguyệt Nguyệt hy vọng các nàng có thể gả cho người mình thích, một đời một kiếp một đôi.

 

“Đúng rồi, Tư Tư tỷ xinh đẹp như vậy, chỉ cần tiểu thư nói, người chờ cưới có thể đứng xếp hàng theo cửa trang môn chúng ta đến tận thành phía nam”, Như Ngọc ảo tưởng, vẻ mặt cực kỳ rất phấn khởi.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt cười cười, Tư Tư cũng không phải lo lắng, chẳng qua là tính cách Tiểu Tinh nhất thời có chút làm cho người đau đầu.

 

“Như Ngọc, đem áo choàng màu tím cầm đến cho ta mặc, dù sao không có chuyện gì, chúng ta đi Thiên Hương lâu đi”, Hàn Nguyệt Nguyệt đứng dậy, Như Ngọc đi lấy áo choàng cho Hàn Nguyệt Nguyệt phủ thêm. “Tiểu thư, người đứng chờ ở cửa đây đi, ta đưa xe ngựa tới”, nói xong, Như Ngọc xoay người đi cửa ra sau, Hàn Nguyệt Nguyệt kéo kéo cổ áo, tháng giêng, mặc dù không có tuyết rơi nhưng gió thổi qua mặt vẫn có làm đau chút.

 

“Tiểu thư, đến rồi”, Hàn Nguyệt Nguyệt xuống xe ngựa, Như Ngọc tiến lên giúp sửa sang y phục, sau đó đem xe ngựa giao cho tiểu nhị. Mặc dù là cửa hiệu của mình, nhưng Hàn Nguyệt Nguyệt rất ít lộ diện, lúc đến cũng là mang mạng che mặt, cho nên ngoại trừ Chu trưởng quầy, những tiểu nhị trong quán một người cũng không nhận ra nàng.

 

Hàn Nguyệt Nguyệt lên lầu, đến nhã gian (ý nói phòng cho khách VIP á) ngồi xuống, “Tiểu thư, không biết người muốn ăn gì?”, tiểu nhị mang cho Hàn Nguyệt Nguyệt ấm trà, hỏi. “Không cần, ngươi kêu Chu trưởng quầy tới là được, nói tiểu thư của chúng ta họ Hàn”, tiểu nhị nghe gia nhân nói muốn gặp chưởng quầy, cũng không dám chậm trễ, lập tức chạy đi xuống lầu tìm trưởng quầy đến.

 

Chu trưởng quầy nghe được tiểu nhị nói có một tiểu thư họ Hàn tìm hắn, lập tức thả sổ sách trong tay, hấp tấp chạy đi tới. Tiểu nhị nhìn thấy bộ dạng Chu trưởng quầy, nghĩ không biết Hàn tiểu thư kia là người phương nào, lại có thể làm cho trưởng quầy cung kính như vậy.

 

Thấy Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi ở bên trong, Chu trưởng quầy lập tức đi vào, cung kính hỏi “Không biết chủ nhân đến đây, Chu mỗ chậm trễ”. Hàn Nguyệt Nguyệt quay đầu nhìn về phía Chu trưởng quầy, “Không sao, ta chỉ là tùy tiện đi một chút, Chu trưởng quầy ngồi xuống nói chuyện đi”, Chu trưởng quầy đến đối diện Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi xuống. Hàn Nguyệt Nguyệt hỏi một chút chuyện, hết thảy cũng bình thường, xem ra Tư Tư bản lĩnh làm việc càng ngày càng tốt.

 

“Trưởng quầy”, đột nhiên một tiểu nhị chạy tới, hấp ta hấp tấp đi vào. Trong phòng ba người đồng thời hướng cửa nhìn lại. “Có chuyện rồi, gấp lắm”, tiểu nhị nhìn về phía Hàn Nguyệt Nguyệt, lại không nói gì. Chu trưởng quầy mở miệng, “Không sao, nói đi”. Nghe được lời trưởng quầy nói, tiểu nhị lập tức báo: “Ngô tiểu thư ở dưới gây sự, chúng tôi khuyên cũng không được cho nên mời trưởng quầy đi xem một cái”. Chu trưởng quầy mặt nhăn nhó, cái Ngô tiểu thư này thiệt là, sớm không làm khó muộn không làm khó, hết lần này tới lần khác náo lúc chủ nhân tới, đây không phải là làm cho hắn ngột ngạt à.

 

“Biết rồi, ngươi đi xuống trước đi, ta lập tức đi qua”, tiểu nhị không dám nói nhiều, liền lui ra ngoài. Hàn Nguyệt Nguyệt không nói lời nào, uống trà trong tay, Chu trưởng quầy cũng không dám lừa gạt liền nói ra hết từ đầu đến đuôi. “Ngô tiểu thư này là Đại tiểu thư của Ngô tri phủ, điêu ngoa tùy hứng, một có cái gì không hài lòng lập tức cố tình gây sự, không chỉ là Thiên Hương lâu, các tửu lâu trong thành Tứ Phương không nơi nào là không bị quấy, chẳng qua là cũng không dám nói”, Chu trưởng quầy nói xong, lắc đầu, thương nhân không đấu với quan, nhịn một chút là được rồi.

 

“Đã có chuyện vậy Chu trưởng quầy xin đi trước xử lý”, Chu trưởng quầy bái biệt Hàn Nguyệt Nguyệt, lập tức hướng đại sảnh đi. Người còn chưa có thấy đã nghe đến thanh âm của Ngô Mỹ Nhan: “Gọi trưởng quầy các ngươi tới gặp ta, các ngươi nói đây là thức ăn gì, là cho người ăn sao?”, Ngô Mỹ Nhan đứng trong đại sảnh, chỉ vào tiểu nhị quát, khách của quán sớm bị dọa không thấy bóng dáng.

back top